Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Lanto qua trung gian Kim Michaels, ngày 7 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.
TA LÀ Chân sư Thăng thiên Đức Lanto. Mục đích của thày trong bài này là cho các con tầm nhìn của Tia thứ Hai về quả vị Ki-tô. Tia thứ Hai thường được liên kết với minh triết, và có người nghĩ là khi con đạt quả vị Ki-tô thì con sẽ biết hết mọi chuyện, con sẽ có giải đáp cho mọi câu hỏi. Như các thày đã giảng, đây không phải là cái nhìn đúng đắn. Có những câu hỏi có thể được đặt ra không chỉ do tâm nhị nguyên mà ngay cả tâm đường thẳng mà Ki-tô cĩng không thể giải đáp, vì chúng không có giải đáp.
Con thấy chăng, tâm đường thẳng muốn tạo một thế giới quan cho rằng thế giới theo đường thẳng. Con thấy quan niệm này trong các tôn giáo. Thượng đế tạo thế giới trong 7 ngày, à nếu nói chính xác là 6 ngày, vì sau đó không biết vì lý do gì vị Thượng đế Toàn năng này lại cần nghỉ ngơi vào ngày thừ bảy. Con thấy quan niệm thế giới đường thẳng trong khoa học. Mọi chuyện khởi đầu từ Vụ nổ lớn. Trước Vụ nổ lớn thì có gì? Ấy, chúng ta hãy không nói đến điều này. Khoa học coi mọi chuyện tiến triển theo đường thẳng và con có thể tách ra một kết quả đặc thù đến từ một nguyên do đặc thù, và trước đó một nguyên do khác, và trước đó một nguyên do khác. Con thấy là tâm đường thẳng muốn tách ra một chuỗi gồm một nguyên do tạo nên một kết quả, kết quả này trở nên một nguyên do khác và cứ thế tiếp diễn.
13.1. Khi tâm nhị nguyên cộng thêm vào tâm đường thẳng
Đó là cách tâm đường thẳng vận hành. Cộng thêm vào đó ta có tâm nhị nguyên lấy thế giới quan đường thẳng và thêm vào một phán xét giá trị. Giờ đây con có thể tạo thêm một phân chia khác, không chỉ giữa nguyên do và kết quả, một nguyên do trung hòa dẫn đến một kết quả trung hòa, mà là một cái gì có đúng sai. Lúc đó con có thể đi ngược dòng thời gian theo chuỗi nguyên do và kết quả và nói: “Từ rất xa xưa trong quá khứ, tại khu vườn Đia đàng, có nguyên do đã xảy ra mà đáng lẽ không được xảy ra, và do đó mọi sự liên quan đến nhân loại trên trái đất đã đi sai đường từ thuở đó. Do đó ta cần dùng tôn giáo để chỉnh sửa những gì đã sai.” Hay ta cần dùng thuyết cộng sản để chỉnh sửa những gì đã sai. Hay ta cần dùng khoa học để chỉnh sửa những gì đã sai. Hay ta cần dùng thông minh nhân tạo để chỉnh sửa những gì đã sai.
Con thấy đấy, có gì đó đã đi sai, nhưng điều này chỉ có thể được nghĩ ra bởi một tâm cho rằng có nguyên do tách biệt dẫn tới kết quả tách biệt. Đức Phật đã dạy gì 2500 năm về trước? Lý duyên khởi. Trong lý duyên khởi, các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau, con có thể tách ra một nguyên do duy nhất chăng? Không đâu. Cái gì là nguyên do duy nhất trong một vũ trụ nơi có lý duyên khởi? Đó là tổng thể. Toàn thể vũ trụ là nguyên do duy nhất và toàn thể vũ trụ là kết quả duy nhất. Con không thể tách riêng một nguyên do duy nhất hay một kết quả duy nhất, vì tất cả vận hành như một tổng thể phụ thuộc lẫn nhau.
Con cần một tiến trình dài để nắm bắt điều này, để hấp thụ điều này. Khi con bắt đầu nắm bắt lý duyên khởi thì con thấy là thế giới quan mà hầu hết con người bị kẹt ở trong không phù hợp với thực tại. Con thấy là nhân gian lúc nào cũng đi tìm một giải pháp sẽ giải quyết các vấn đề, sẽ tháo gỡ cái đã đi sai, sẽ chấm dứt khổ đau. Con bắt đầu thấy cuộc tìm cầu giải pháp tối hậu này, giải thích tối hậu này, hiểu biết tối hậu này, minh triết tối hậu này, chính nó đã tạo ra khổ đau, duy trì khổ đau, và nó sẽ không bao giờ có thể chấm dứt khổ đau.
13.2. Tâm không thể điều khiển quả vị Ki-tô
Các thày đã tìm cách giải thích điều gì cho các con từ nhiều năm nay? Động lực đưa đến tăng trưởng tâm linh không phải là tâm đường thẳng, mà là tâm trực giác. Con không thể suy nghĩ để đạt một trạng thái tâm thức cao hơn. Con hòa điệu với một trạng thái tâm thức cao hơn. Con thấy là khi con người lần đầu nghe đến khái niệm quả vị Ki-tô, thì tâm suy nghĩ, tâm đường thẳng, tâm phân tích của họ bắt đầu làm ngay chuyện mà nó luôn luôn làm. Nó nói: “À, hãy cho tôi giáo lý về quả vị Ki-tô, cho tôi biết các đặc tính của nó, chia nó ra thành phần nhỏ, chia nó ra nhỏ để tới nguyên do tối hậu, để tôi có thể nắm bắt, tôi có thể lấy tâm bao quanh nó để tôi có thể hiểu nó, tôi có thể phân loại, gắn cho nó một nhãn và cất vào kho dữ liệu, và lúc đó tôi sẽ kiểm soát được quả vị Ki-tô.”
Con thấy đấy, con không thể dùng suy nghĩ để đạt quả vị Ki-tô. Con có thể hòa điệu với tâm Ki-tô, nhưng tâm Ki-tô vượt quá tâm suy nghĩ. Có nhiều người nghĩ họ có thể suy nghĩ (và một lần nữa các thày không chê trách ai, điều này không thể tránh được trong những điều kiện của trái đất) để trở thành Ki-tô. Họ thường dùng giáo lý của các thày để quy định các đặc tính của quả vị Ki-tô, và họ nghĩ là nếu họ hội đủ các điều kiện đó bằng tâm vỏ ngoài thì họ sẽ trở thành Ki-tô.
Ki-tô không thể tới bằng suy nghĩ, mà phải là. Vần đề không phải là “suy nghĩ hay không suy nghĩ” mà là “là hay không là”. Lẽ tất nhiên, đây không phải là câu trả lời mà tâm đường thẳng ưa thích, vì là hay không là nghĩa là gì? Hãy chia nó ra thành phần nhỏ cho tôi, cho tôi một cái gì mà tôi có thể nắm bắt. Con thấy chăng, không có gì để hiểu trong là hay không là. Con không thể suy nghĩ để là. Con có thể hoặc ‘là’ hay ‘không là’.
13.3. Tự ngã lúc nào cũng muốn một quy luật
Điều này không có nghĩa là Ki-tô hay không là Ki-tô là một quyết định vĩ đại hay một biến cố vĩ đại, như một số người muốn mô tả – giác ngộ tức khắc. Nó là một tiến trình gồm rất nhiều chọn lựa riêng lẻ, và chọn lựa là trong hoàn cảnh thường ngày chọn với lên cái gì vượt quá tâm vỏ ngoài, tâm suy nghĩ, thậm chí tâm xúc cảm, hay thậm chí tâm bản sắc. Vì khi thày nói tới tâm suy nghĩ, tâm đường thẳng thì nó quả thực bao gồm tất cả các ngã tiềm thức ở các tầng xúc cảm, tư tưởng và bản sắc, vì chúng đều theo đường thẳng, chúng muốn có một quy luật. Tự ngã không muốn sai nên nó nói: “Hãy cho tôi một quy luật mà tôi có thể theo, và như vậy tôi sẽ không bao giờ sai.” Đây không phải là quả vị Ki-tô.
Con hãy lấy minh triết như một thí dụ. Tự ngã muốn các thày quy định minh triết là gì. Tự ngã rất mong muốn các chân sư thăng thiên cho ra một quyển sách, quyển này có thể dày cộm, và nói: Đây là toàn bộ minh triết mà các con cần biết. Tự ngã sẽ nói: “À, nếu tôi học thuộc lòng quyển sách này, nếu tôi biết tất cả mọi thứ trong đó, thì tôi sẽ không bao giờ sai.” Tự ngã theo định nghĩa lúc nào cũng sai, vì tự ngã không ở trong cái một. Minh triết chỉ tiếp thu từ bên ngoài, có nghĩa là hiểu biết tiếp thu từ bên ngoài, mà con người nghĩ đó là minh triết, đây không phải là quả vị Ki-tô.
Con không thể quy định một giáo trình, một quyển sách và nói: “Nếu con biết hết các điều này thì con sẽ là Ki-tô.” Tại sao không? Con hãy nghĩ đến đời sống thường ngày – hãy chỉ giản dị nghĩ đến đời sống thường ngày. Con hãy tưởng tượng con thức dậy buổi sáng, tương tác với người trong gia đình, rời nhà, gặp gỡ người khác trên xe buýt, xe lửa hay xe điện ngầm, con vào sở làm, con tương tác với người khác. Khi đang ngồi ăn điểm tâm vào buổi sáng, con có thể quy định tất cả những chuyện sẽ xảy ra cho con trong ngày chăng? Con có thể làm như vậy trước khi những chuyện đó xảy ra và như vậy con sẽ biết ngày của con sẽ trải bày giống y như những gì con đã tiên đoán?
Con thấy là có một số khoa học gia sẽ nói: Đúng, trên lý thuyết con có thể làm được. Nếu con có đủ hiểu biết về các điều kiện, thì con sẽ có khả năng tiên đoán tất cả mọi chuyện sẽ xảy ra. Ý kiến này không thiết thực, như một số khoa học gia ngày nay đã bắt đầu nhận ra. Con có thể thấy qua thí dụ đời sống thường ngày của con là không thể tiên đoán mọi hoàn cảnh.
13.4. Lý duyên khởi trong đời sống thường ngày
Con thực sự giáp mặt gì trong đời sống thường ngày? Thày biết là khi các thày nói tới khái niệm lý duyên khởi thì nó có vẻ lý thuyết, cao siêu, có phần mơ hồ, trừu tượng. Con giáp mặt gì trong đời sống thường ngày khi con tương tác với những người con gặp? Con có biết là người đó sẽ nói gì với con chăng? Khi con đi trên đường và có một người khác thì người đó sẽ cười hay lườm con? Chuyện gì chính xác sẽ xảy ra cho con trong ngày? Con giáp mặt gì trong đời sống thường ngày? Lý duyên khởi!
Con thức dậy buổi sáng và ngày của con là một tương tác với người khác và hoàn cảnh mà không ai có thể tiên đoán trước được. Các sự cố đó không có kết quả cố định. Chúng ảnh hưởng con, con ảnh hưởng chúng. Đây chẳng phải là phụ thuộc lẫn nhau sao? Con thấy chăng, con không thể chẻ nhỏ tất cả mọi chuyện có thể xảy ra trong một ngày và tiên đoán và kiểm soát chúng. Do đó, biết hết mọi chuyện trước khi con bắt đầu một ngày sẽ lợi ích gì cho con? Con sẽ vẫn không thể tiên đoán người này sẽ làm gì hay nói gì, người kia sẽ làm gì hay nói gì.
Minh triết chân chính, minh triết dựa trên Ki-tô, là gì? Đó là con có khả năng đáp ứng lại mọi hoàn cảnh, tùy hoàn cảnh trải bày như thế nào. Một lần nữa, tự ngã sẽ nói: “Quả vị Ki-tô đáng lẽ phải có nghĩa là tôi có thể biết chính xác đâu là cách hành xử đúng trong mọi hoàn cảnh. Hãy cho tôi một quy luật, một quy luật cố định nói: ‘Nếu tôi đối xử với mọi người mà tôi gặp như thế này, thì tôi sẽ đúng, tôi sẽ làm đúng.’” Nhưng con thấy chăng, mọi người đều khác nhau, mọi hoàn cảnh đều khác nhau. Làm sao con có thể đối xử với mọi chuyện cùng một một cách?
13.5. Đáp ứng lại mọi hoàn cảnh một cách tự phát
Minh triết của tâm Ki-tô là gì? Đó là con dùng trực giác để hòa điệu với tâm Ki-tô trong mọi hoàn cảnh, và con sử dụng nó một cách hầu như tự phát. Khi con thực sự hòa điệu với tâm Ki-tô và có động lực sử dụng nó, thì mọi chuyện xảy ra một cách tự phát. Con ứng xử với hoàn cảnh đó bằng cách tốt nhất. Điều này không có nghĩa mọi hoàn cảnh sẽ được giải quyết theo một tiêu chuẩn toàn hảo. Nó chỉ có nghĩa: đây là hoàn cảnh và có một số thông số. Ta có thể nói là trong mọi hoàn cảnh có một số yếu tố tùy thuộc lẫn nhau đang ảnh hưởng hoàn cảnh. Con có thể không biết điều này với tâm vỏ ngoài của con. Đúng thực là trong đa số trường hợp, con sẽ không biết với tâm vỏ ngoài. Chúng ta hãy giả dụ, để giản dị hóa vấn đề, tuy vấn đề hiếm khi giản dị như vậy, là có thể có năm kết quả từ hoàn cảnh con gặp và tương tác với một người trong công việc làm. Có thể có năm kết quả.
Trong các kết quả đó, có thể có một không thuận lợi: con không truyền đạt được những gì con muốn nói, con không đạt được một kết quả nào đó, thậm chí con có xung đột. Một số kết quả khác tốt hơn, và có thể có một kết quả tốt nhất trong hoàn cảnh đó. Hòa điệu với Ki-tô trong hoàn cảnh đó nghĩa là gì? Điều này có nghĩa là, tuy con không biết với tâm vỏ ngoài, con chọn cách hành xử dẫn tới kết quả cao nhất. Con thấy chăng, kết quả này tùy thuộc vào hoàn cảnh.
Giờ đây, con có thể, giống như nhiều người, trong đó có nhiều người tâm linh và tôn giáo, bước lui lại và nói: “Ồ, đáng lẽ phải có một kết quả cao nhất, một kết quả lúc nào cũng đúng.” Con thấy chăng, con ở trên một hành tinh phi tự nhiên. Các thày đã nói với các con điều này từ nhiều năm nay. Con có thể kết luận như sau dựa trên giáo lý này: trên một hành tinh phi tự nhiên, không có kết quả cao nhất, không có kết quả lý tưởng, vậy con thấy gì?
Con thấy là tự ngã khao khát bù đắp trạng thái mất kết nối của con. Nó muốn biểu hiện an toàn tối hậu. Ý niệm có một kết quả cao nhất hấp dẫn với nó. Ý niệm này từ đâu tới? Lẽ tất nhiên, từ sa nhân. Với tâm Ki-tô thì không có kết quả cao nhất. Chỉ có một dải gồm kết quả thấp hơn và cao hơn, và Ki-tô luôn luôn tìm cách giúp con người đạt kết quả cao nhất, tùy theo hoàn cảnh, tùy theo các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau của hoàn cảnh.
Con hãy lấy thí dụ trong công việc làm, con gặp một người mà con chưa từng có dịp tương tác. Nếu con dùng trực giác để hòa điệu với tâm Ki-tô thì cách con hành xử sẽ đưa tới kết quả cao nhất trong hoàn cảnh đó. Nhưng vài ngày hay vài tuần sau con tương tác với người đó nữa thì lúc đó con bắt đầu ở một điểm cao hơn và một kết quả cao hơn là lần tương tác đầu. Nếu lần này con cũng lại hòa điệu với tâm Ki-tô thì con sẽ lại đạt một kết quả cao hơn và con có thể dần dần xây dựng một mối liên hệ càng ngày càng tốt hơn với người đó. Nếu con không hòa điệu với kết quả cao hơn thì mối liên hệ của con có thể sẽ đi ngược lại và con có thể dần dần xây dựng một vòng xoáy đi xuống với người đó.
13.6. Tính chất thực tế thực tiễn của tâm Ki-tô
Một lần nữa, con thấy là tự ngã muốn phóng chiếu là quả vị Ki-tô, minh triết, minh triết của Ki-tô, lúc nào cũng biết kết quả lý tưởng, nhưng tâm Ki-tô thì thực tế. Tâm Ki-tô không tìm kết quả lý tưởng. Nó nhìn một hoàn cảnh và các thông số tùy thuộc lẫn nhau của hoàn cảnh đó và tìm cách nâng hoàn cảnh lên tầng kế tiếp, và sau đó lại từ đó nâng lên thêm nữa. Chính cách hành xử này trở nên Dòng sông sự Sống. Rất nhiều người lần đầu nghe tới quả vị Ki-tô thì tự ngã của họ pha màu khái niệm quả vị Ki-tô và nói: “À, đây là cái sẽ cho tôi minh triết tối hậu, cho tôi cách khiến mọi hoàn cảnh trở nên lý tưởng, giúp tôi lúc nào cũng làm chủ mọi tình hình, giúp tôi lúc nào cũng được điều tôi muốn.” Con thấy chăng, Ki-tô không muốn được điều mà nó muốn. Tại sao? Tại vì Ki-tô không cần gì cả từ thế giới vật chất.
Như các thày đã nói, tâm Ki-tô vượt quá thế giới vật chất. Nó không cần một kết quả đặc thù nào. Tâm Ki-tô không nhìn vào một hoàn cảnh bên ngoài và nói: “Đây là kết quả lý tưởng và nếu năm người kia làm đúng như lời ta chỉ dẫn thì chúng ta sẽ có kết quả vật lý lý tưởng.” Con có thể nói là tâm Ki-tô không quan tâm đến kết quả vật lý. Tâm Ki-tô nhìn vào năm người kia đang ở trong một hoàn cảnh với các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau và nó chỉ muốn nâng tất cả các người đó từ tầng tâm thức hiện tại lên tầng kế tiếp. Ki-tô lúc nào cũng tìm cách nâng con người lên, chứ không phải điều kiện vật lý.
Lẽ tất nhiên, đây không phải là điều mà giới kinh doanh muốn nghe vì họ muốn nói: “À, nếu chúng ta có tâm Ki-tô, thì chúng ta sẽ tạo được lợi nhuận cao nhất cho công ty của chúng ta.” Tâm Ki-tô có quan tâm đến lợi nhuận chăng? Lẽ tất nhiên là không. Nó quan tâm đến những người thuộc công ty, vì đối với tâm Ki-tô, tài sản tối hậu là con người, hay đúng hơn là tâm con người. Ki-tô luôn luôn tìm cách nâng tâm con người lên.
Ngược lại thì tâm phản Ki-tô, sa nhân, họ muốn gì? Họ muốn kiểm soát mọi người. Chắc chắn là có đệ tử khi nghe nói về khái niệm quả vị Ki-tô thì họ nghĩ trở thành Ki-tô có nghĩa là buông bỏ con người mình, ý chí của mình, theo tâm Ki-tô và lúc đó họ trở thành như con rối bị tâm Ki-tô điều khiển. Tâm Ki-tô không muốn nói con phải làm gì. Nó muốn con lấy quyết định cao nhất trong một hoàn cảnh đặc thù sẽ nâng con lên tầng tâm thức kế tiếp.
Ngược lại, sa nhân muốn kiểm soát hoàn cảnh của họ, và họ nghĩ họ chỉ có thể kiểm soát hoàn cảnh của họ bằng cách kiểm soát tất cả mọi người khác. Một nhà độc tài muốn gì? Y muốn kiểm soát tất cả mọi người trong vòng ảnh hưởng của y. Với y, lý tưởng nhất là kiểm soát được tất cả mọi người trên trái đất nếu có thể làm được, nhưng điều này không thể làm được vì trái đất quá lớn và quá phức tạp, và vì có lý duyên khởi.
13.7. Không thể kiểm soát lý duyên khởi
Đây có thể là một chủ đề mà một số các con cần chiêm nghiệm. Làm sao con có thể kiểm soát bất cứ gì khi có lý duyên khởi? Con thấy là sa nhân dùng tâm đường thẳng để kiểm soát tình hình. Họ muốn nói: “Đây là những điều kiện khởi thủy, đây là các định luật điều khiển cách vũ trụ trải bày. Nếu ta biết hết các yếu tố này thì ta có thể tiên đoán kết quả, và nếu ta có thể tiên đoán kết quả thì ta có thể kiểm soát nó. Nếu ta có thể thay đổi điều kiện ban đầu chút ít, nếu ta có thể thay đổi một số các thông số và định luật, thì ta có thể kiểm soát kết quả.” Sa nhân tin rằng nếu họ có thể kiểm soát tâm con người trên trái dất, thì họ có thể kiểm soát kết quả trên trái đất. Con thấy chăng, lý duyên khởi khiến ý đồ này không thể thực hiện được. Con không thể kiểm soát tâm mọi người trên trái đất, nhưng thêm nữa trái đất không phải là một đơn vị riêng lẻ bay bổng trong không gian.
Trái đất đang chịu lực kéo của tất cả các hành tinh khác, và các hành tinh này đang theo một vòng xoáy hướng thượng trong bầu cõi chưa thăng thiên này, và toàn thể bầu cõi chưa thăng thiên đang chịu lực kéo của các bầu cõi đã thăng thiên đi trước nó. Không có gì có thể kiểm soát các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau này. Trên hành tinh phi tự nhiên, trong một thời gian giới hạn con có thể có ảo tưởng là con đang làm chủ tình hình, nhưng đó là một ảo tưởng. Đó sẽ luôn luôn là một ảo tưởng.
13.8. Một chọn lựa quan trọng trên đường tu
Trên đường tu của con sẽ có một điểm con giáp mặt một chọn lựa. Đây là một chọn lựa quan trọng, không quan trọng ở mức cuồng đại, nhưng là một chọn lựa quan trọng. Con đã đi trên con đường tâm linh được một thời gian, con đã tạo được động lực, con đã cầu thỉnh ánh sáng, con đã bắt đầu giải quyết một số chuyện trong tâm lý, và nay con đến điểm con cần chọn lựa giữa kiểm soát và quy hàng nếu con muốn tiến xa hơn trên con đường tầm linh.
Để minh họa điều này, có thể nói là khi con mới bước vào đường tâm linh thì con có ý tưởng là con phải đi đâu đó, con phải tới đâu đó. Ý tưởng này không phải là không có giá trị. Thày không nói nó sai, nhưng con có ý tưởng con phải tới đâu đó, do đó con bắt đầu tiến bước trên đường tâm linh. Giờ đây con đi tới một con sông và con có ý tưởng là con phải băng qua sông và con bắt đầu lội nước, nhưng sông sâu và chảy mạnh, và con càng lúc càng gặp thêm khó khăn. Mặc dù con có một cây gậy để tự chống đỡ, nhưng con càng lúc càng khó chống lại dòng nước chảy. Dòng nước là gì? À tự ngã của con nghĩ dòng nước đang chống lại con. À, có thể là tà lực đang cản bước tiến của con, nhưng thực ra đó là Ki-tô, đó là tâm Ki-tô. Tới lúc con tới điểm phải quyết định: con sẽ dùng tất cả sức mạnh của mình để cưỡng chống dòng chảy và tìm cách băng qua sông, hay con quy hàng và xuôi chảy theo Dòng sông sự Sống?
Có những người đã đi trên con đường tâm linh mấy chục năm nhưng không nắm bắt chọn lựa này, không sẵn lòng chọn lựa. Họ vẫn còn đang chống cự và nhiều người trong họ không thể hiểu: Tại sao tôi không đạt kết quả? Tại sao tôi vẫn đau khổ? Tại sao tôi vẫn bị căng thẳng? Tại sao tôi càng ngày càng căng thẳng khi tôi tiến xa hơn trên con đường tâm linh? Lý do là vì con chưa quyết định buông bỏ nỗ lực của tự ngã muốn kiểm soát con đường tu. Thay vào đó, con cần quy hàng tâm Ki-tô.
13.9. Quy hàng là chìa khóa đưa đến quả vị Ki-tô
Bây giờ chúng ta trở lại trường hợp thường ngày trong đó con gặp người này người kia, có một hoàn cảnh được quy định, có một số kết quả có thể xảy ra, thì con cần làm gì để biểu hiện kết quả tốt nhất? À, câu trả lời tùy thuộc con định nghĩa thế nào là kết quả tốt nhất, vì tự ngã có một định nghĩa và tâm Ki-tô thì có một định nghĩa khác. Nếu con vẫn bị kẹt trong ý muốn kiểm soát của tự ngã, thì con muốn biểu hiện một kết quả. Nếu con quy hàng Ki-tô, con sẽ biểu hiện kết quả cao nhất có thể có trong hoàn cảnh đó. Kết quả này có thể không phải là cái tự ngã muốn.
Con có thấy điều thày muốn nói ở đây chăng? Quy hàng là chìa khóa. Con không thể suy nghĩ để đi vào tâm Ki-tô. Con có thể quy hàng để đi vào nó. Con có thể xuôi chảy theo nó. Để quy hàng con cần buông bỏ ý muốn kiểm soát, vì con sẽ không biết bằng tâm vỏ ngoài Dòng sông sự Sống sẽ dẫn con tới đâu.
Có rất nhiều trên con đường tâm linh, không phải chỉ riêng đệ tử chân sư thăng thiên và trong mọi truyền thống tâm linh, đã tìm cách kiểm soát con đường tu của họ. Họ định ra một mục đích – bất cứ gì truyền thống tâm linh của họ đã định ra như mục đích. Họ đã định ra cách để đạt mục đích và họ đã quyết định bằng tâm vỏ ngoài dàn xếp cuộc đời của họ để giúp họ theo từng bước đường thẳng dẫn tới mục đích. Nhiều người đã làm vậy suốt mấy chục năm. Một số đã làm vậy suốt nhiều kiếp sống và họ không hiểu tại sao họ vẫn chưa đạt mục đích, nhưng lý do là vì họ vẫn chưa buông bỏ ước mơ xem đường tâm linh như một đường thẳng.
13.10. Đường tâm linh có theo đường thẳng chăng?
Giờ đây, một lần nữa con có thể nói, như một số thày khác đã nêu ra: “Nhưng Lanto, phải chăng thày đang mâu thuẫn với tất cả những gì thày đã nói với chúng con, là có một con đường tâm linh? Phải chăng thày nói con đường tâm linh không theo đường thẳng? Vậy 144 tầng tâm thức là gì? Và con đường tự điều ngự là gì, khi ta đi từ Tia thứ Nhất ở tầng 48 và dần dần tiến lên tầng 96? Đó không phải là một tiến triển theo đường thẳng sao?
Đúng, con có thể nhìn đó là một tiến trình đường thẳng với một số bược được quy định rõ rệt, nhưng chìa khóa để tiến từ tầng 48 lên tầng 49 là gì? Chìa khóa là thấy một ảo tưởng và buông bỏ ảo tưởng đó. Chìa khóa để tiến từ một tầng lên tầng kế tiếp là buông bỏ, không phải là kiểm soát, không phải dùng sức mạnh. Con không thể dùng sức mạnh để đi từ tầng 48 lên tầng 49. Con có thể dùng sức mạnh để ép mình đi từ tầng 48 xuống tầng 47, tầng 46, tầng 45, và xuống mãi đến tầng thấp nhất trên trái đất. Con có thể dùng sức mạnh trong hướng đi đó, nhưng con không thể dùng sức mạnh để lên thiên đàng. Con chỉ có thể vào vương quốc khi con trở nên như trẻ thơ.
Trẻ thơ làm gì? Chúng chỉ xuôi chảy theo dòng đời. Chúng chỉ quy hàng. Chúng không tìm cách kiểm soát cuộc đời của chúng. Chúng sống với tâm thái chơi đùa. Con không thể đi quá tầng 96 mà không buông bỏ ý muốn kiểm soát, ý muốn kiểm soát của tự ngã. Lẽ tất nhiên, con không thể buông bỏ ý muốn kiểm soát của tự ngã nếu con chưa chữa lành chấn thương nhập đời, vì chính chấn thương này đã tạo ra nơi con ý muốn kiểm soát để con tránh chấn thương đó xảy ra lần nữa.
Như các thày đã giảng, con bị chấn thương nhập đời khi con mới tới trái đất. Con sẽ không bao giờ bị chấn động như lần đầu tiên đó. Con sẽ không bao giờ trải nghiệm một chấn thương tương tự. Tự ngã đang tìm cách ngăn ngừa một chuyện quả thực không thể xảy ra nữa. Chỉ khi con thấy điều này, thấy ảo tưởng đã khiến con tạo ra ngã nguyên thủy, ngã gốc thì con không thể buông bỏ nó. Con không thể quy hàng. Con không thể tin rằng tâm Ki-tô quả thực sẽ mang con lên cao hơn.
13.11. Con không để dùng sức mạnh để đạt quả vị Ki-tô
Con có thấy chăng? Con có bắt đầu thấy là minh triết cao hơn của tâm Ki-tô là nắm bắt sự thật tâm Ki-tô là tâm hợp nhất, hợp nhất con với cội nguồn của con, với đấng Sáng tạo, với cái ta cao của con, với các chân sư thăng thiên trên con? Con có bắt đầu thấy là không có sức mạnh trong tiến trình này? Con quả thực không thể chiếm thiên đàng bằng võ lực, như Giê-su đã từng cảnh báo những ai muốn làm chuyện này. Giê-su đã ám chỉ sa nhân qua câu đó vì họ tin rằng họ có thể dùng sức mạnh để xông vào thiên đàng. Không, con có thể dùng sức mạnh để ra khỏi hợp nhất. Con không thể dùng sức mạnh để xông trở về hợp nhất.
Con hãy hình dung một sợi dây thun, một sợi dây thun dài mà con đã cột vào một thân cây. Giờ đây con nắm sợi dây và bắt đầu bước đi, và khi làm vậy thì con kéo dãn sợi dây, và càng lúc con càng dãn nó ra nhiều hơn chặt hơn. Con đang dùng sức mạnh để rời cây của sự sống. Con cần làm gì để trở về cây của sự sống? Con có cần dùng càng lúc càng nhiều sức mạnh thêm chăng? Không đâu, con chỉ buông thả và sợi dây thun sẽ kéo con trở lại. Ấy, đấy chính là tâm Ki-tô. Con buông bỏ sức mạnh, và tâm Ki-tô kéo con trở về. Đấy là hàng phục trở về hợp nhất.
Con không thể dùng sức mạnh để xông vào hợp nhất. Con có thể dùng sức mạnh để đi vào tách biệt, đi vào những lớp càng ngày càng sâu của tách biệt, nhưng con không thể dùng sức mạnh, con không cần dùng sức mạnh để đi vào hợp nhất. Con chỉ quy hàng vào hợp nhất, và đây là minh triết cao nhất. Tâm vỏ ngoài, tâm đường thẳng, tâm tự ngã, tâm rắn không tin những gì thày đang nói ở đây: “Không, không, đây không phải là minh triết cao nhất – có một cách, có một công thức bí mật, có một hòn đá hóa chì thành vàng, có một thủ tục, có một nghi lễ trong một ngôi đền ở đâu đó giúp bạn dùng sức mạnh để đi vào hợp nhất.”
13.12. Con không thể đạt quả vị Ki-tô như một sinh thể tách biệt
Nếu con bước lui lại thì con thấy là tự ngã không muốn hợp nhất. Tự ngã muốn kiểm soát trong cương vị một sinh thể tách biệt. Làm sao một sinh thể tách biệt có thể vào hợp nhất? Khi tự ngã nghe nói về quả vị Ki-tô thì nó nghĩ: “À, đây là công thức bí mật mà tôi đang tìm kiếm. Khi tôi đạt quả vị Ki-tô thì tôi sẽ làm chủ tình hình.” Con thấy chăng, con không thể đạt quả vị Ki-tô như một sinh thể tách biệt. Rất nhiều đệ tử đã không hiểu điều này. Họ nghe nói về quả vị Ki-tô, họ vẫn thấy họ như một sinh thể tách biệt, và họ nghĩ: “À, tôi có thể đi con đường dẫn tới quả vị Ki-tô và tôi sẽ tới tầng tối hậu, thành đạt tâm linh tối hậu, như một sinh thể tách biệt và sau đó tôi sẽ thăng thiên như một sinh thể tách biệt.”
Đây là điều con nghĩ khi con ở dưới tầng 96, khi con chưa vượt qua khai ngộ rằng: Đúng là con có thể đi từ tầng 48 lên tầng 96 như một sinh thể tách biệt, tách mình ra khỏi tâm thức đại chúng, nhưng con không thể đi quá tầng 96 khi con coi mình như một sinh thể tách biệt. Con chỉ làm được khi con buông bỏ ý niệm tách biệt, mong muốn kiểm soát, và trở nên sẵn sàng trôi theo Dòng sông sự Sống, theo các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau.
Con hãy suy ngẫm hình ảnh con đang tìm cách băng qua sông và chống trả dòng nước, và con thấy sự phù phiếm của việc mình làm, con buông bỏ, con quy hàng, và con xuôi chảy theo dòng sông. Con làm cách nào? Vẫn còn một phần của tâm con nghĩ rằng: “À, giờ đây tôi đã làm điều mà anh chàng Lanto này nói, tôi đã quy hàng. Từ nay trở đi, mọi chuyện sẽ phải trở nên đẹp như tranh, tuyệt vời, lý tưởng.” Con thấy chăng, con vẫn ở trên trái đất, con vẫn ở trên một hành tinh phi tự nhiên, ở một nơi mà các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau ở một mức thấp hơn rất nhiều so với trên một hành tinh tự nhiên. Ngay cả khi con quyết định xuôi chảy theo Dòng sông sự Sống sẽ vẫn còn một số thách đố, vẫn còn hoàn cảnh khó khăn, vẫn còn hoàn cảnh mà con không có được kết quả mà con mong muốn.
13.13. Là Ki-tô khong có nghĩa là cuộc đời lý tưởng
Con làm gì khi con hòa điệu với tâm Ki-tô? À, điều này không có nghĩa là con không cố gắng, nhưng khi một hoàn cảnh không xảy ra như con muốn, thì con không than phiền, con không rên rỉ, con không chống cự, con không phân tích và nghĩ đáng lẽ mình phải làm gì khác. Con chỉ xuôi chảy theo kết quả. Con chấp nhận đó là kết quả duy nhất có thể có trong hoàn cảnh đó, và thay vì tìm cách bám lấy một cành cây lồi ra khỏi bờ sông, con chỉ tiếp tục xuôi chảy. Con lại lấy quyết định xuôi chảy với hoàn cảnh như nó là, và sau đó đi tới một kết quả tốt hơn. Con luôn luôn xuôi chảy, con tìm ra thăng bằng giữa cố gắng và trong một số hoàn cảnh, chấp nhận kết quả và quy hàng dòng chảy. Con không tìm cách ép uổng dòng chảy, và đây là chìa khóa để đạt được minh triết của tâm Ki-tô.
Một lần nữa, tâm Ki-tô không tìm cách đạt được kết quả lý tưởng trong một hoàn cảnh, nó tìm cách giúp con tiếp tục xuôi chảy, bởi vì khi con xuôi chảy thì con đạt được tầng tâm thức cao hơn. Ta có thể nói là con leo từ tầng 48 lên tầng 96, con phải gắng sức vì khi leo lên con phải chống lại trọng lực của tâm thức tập thể. Ở tầng 96, và từ tầng 96 đến tầng 144, con không leo nữa mà con xuôi chảy.
Trên trái đất một dòng sông chảy xuống phía dưới, nhưng Dòng sông sự Sống không ở trên trái đất, nó không từ trái đất mà ra, và nó tuôn chảy lên trên. Như thày có nói, từ tầng 48 đến tầng 96, con cần buông bỏ ở mỗi bước, do đó ta có thể nói là ngay lúc đó con cũng xuôi chảy lên trên. Với tâm vỏ ngoài thì có vẻ như con cần nỗ lực để chống lại sức kéo của tâm thức thập thể, nhưng điều có thể xảy ra, và một số quả thực đã làm được, là con hòa điệu với dòng chảy ngay cả khi con đi từ tầng 48 lên tầng 96.
Các con yêu dấu, thày đã trao cho các con điều thày muốn trao, và thày, như các chân sư khác, cảm ơn các con đã cho thày cơ hội nói lên trong cõi vật lý, và qua sự tham dự của các con ở đây, lời nói của thày đi vào tâm thức tập thể, và tác dụng được các con nhân lên gấp bội. Con thấy là ngay ở đây, hoàn cảnh là gì khi các con lắng nghe bài truyền đọc này? Có phải chăng là các con chỉ thụ động lắng nghe? Không đâu. Chúng ta đang cùng nhau tạo nên một nhân duyên ảnh hưởng toàn thể hành tinh, chúng ta đang cùng nhau tạo nên một xung lực ảnh hường các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau của hành tinh, của tâm thức tập thể, và qua đó nâng nó lên, tạo một lực kéo nó lên.
Xung lực đó có ảnh hưởng được toàn bộ tâm thức tập thể chăng? Ấy, nó quả thực có ảnh hưởng, nhưng nó sẽ có tác dụng lớn hơn trên những cá nhân có thể hòa điệu với nó. Như các thày có nói, do nhân duyên mà chúng ta đã tùy thuộc lẫn nhau tạo ra, sẽ có những người bỗng nhiên thức tỉnh và thấy một điều gì mà họ đang khó thấy, mà họ trước đó không thể thấy. Giờ đây thì họ nói: “Ồ, chuyện này quá hiển nhiên, vì sao tôi không thấy được trước kia? Bây giờ thì tôi có thể chuyển sang một hướng khác.” Đây là cách các con, như những người tâm linh, có tác động lớn nhất.
Lẽ tất nhiên, điểm khó khăn là con có thể sẽ không bao giờ biết các người đó là ai, con có thể sẽ không giờ gặp họ. Nhưng, có phải chăng là minh triết cao nhất của tâm Ki-tô là con không cần biết tác động mà con đang có trên các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau trên hành tinh này? Con chỉ biết là con đã có một tác động, và do đó đã bõ công con có mặt ở đây, là Ki-tô trên trái đất trong đời sống thường ngày.
Tới đây thì thày niêm các con trong ngọn lửa của minh triết phân biện mà thày cầm giữ cho trái đất. TA LÀ Lanto.