Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Quan Âm qua trung gian Kim Michaels, ngày 6 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.
TA LÀ Chân sư Thăng thiên Quan Âm. Điều thày muốn giảng hôm nay là một khía cạnh khác của cách mà tự ngã dùng quả vị Ki-tô để đạt một mục tiêu khác của tự ngã. Trong nhiều thập niên vừa qua khi các thày trao truyền trực tiếp giáo lý qua những đợt truyền giáo khác nhau, đã có nhiều, rất nhiều đệ tử tiếp cận khái niệm quả vị Ki-tô. Một cách vô ý thức, họ đã cho phép tự ngã phóng chiếu một hình ảnh vào tâm họ là khi họ có quả vị Ki-tô thì điều ấy có nghĩa là họ sẽ luôn luôn đúng. Con lúc nào cũng có thể thắng một cuộc tranh cãi bởi vì chắc chắn quả vị Ki-tô phải là sự thật tối hậu, thực tại tối hậu, và khi con có sự thật tối hậu, chắc chắn con sẽ luôn luôn đúng.
Đây là lối lý luận không đặc biệt đến từ đệ tử chân sư thăng thiên hay thậm chí đệ tử tâm linh. Nó quả thật đến từ sa nhân và tư duy rắn. Để hiểu điều này, chúng ta cần bước lùi lại và nhìn vào tư duy rắn.
7.1. Tự ngã tìm cách để mình đúng như thế nào
Như các thày đã giải thích rất cẩn thận, tự ngã tìm cầu điều bất khả thi là đạt được một trạng thái tối hậu bằng cách dùng những thứ của thế gian này. Khi thày nói những thứ của thế gian này, điều này có nghĩa gì trong bối cảnh đặc thù này? À nó thực sự có nghĩa tâm thức nhị nguyên. Tự ngã tìm cách đạt bất kỳ mục tiêu tối hậu nào mà nó đặt ra bằng cách dùng tâm thức nhị nguyên. Như các thày đã giải thích nhiều lần và người sứ giả này đã giải thích nhiều lần trong nhiều video YouTube của ông, tâm thức nhị nguyên có đặc tính này: luôn luôn có hai cực đối chọi nhau. Có nghĩa là khi tự ngã muốn nó đúng tối hậu thì nó đi về một đối cực. Nó thấy cực này là cực tối hậu và cực đối ngược cũng tối hậu nhưng tối hậu sai. Một cực đúng tối hậu: nó là sự thật. Cực kia sai tối hậu: nó là gian dối. Tuy thế, như các thày đã giải thích, trong tâm thức nhị nguyên, con quả thực có thể chứng minh cả hai đối cực đều đúng bởi vì con làm gì trong tâm thức nhị nguyên? Con thêm vào một phán xét giá trị và khi con thêm phán xét giá trị, thì có nghĩa là giờ đây con tạo một phin lọc. Con nói: “Cái này đúng tối hậu,” đấy là phán xét giá trị. Phin lọc con tạo ra là: bất kỳ luận cứ nào hỗ trợ quan điểm này đều có giá trị. Bất kỳ luận cứ nào chất vấn nó đều không giá trị.
Con thấy đấy, không thể tránh là sẽ có những người hành xử y như vậy với cực nhị nguyên kia và nói cực nhị nguyên kia đúng. Họ chỉ đơn giản thêm vào một phán xét giá trị và họ tạo ra phin lọc đối ngược cho rằng bất cứ gì xác chứng cực nhị nguyên này của họ đều đúng, bất cứ gì chất vấn nó đều sai. Một ví dụ lịch sử các thày đã từng dùng trước đây là: một số người nói chủ nghĩa tư bản là hệ thống kinh tế tối hậu. Mọi luận cứ hỗ trợ chủ nghĩa tư bản đều có giá trị, mọi luận cứ chất vấn nó đều không giá trị. Người khác nói chủ nghĩa cộng sản là hệ thống kinh tế tối hậu, là phán xét giá trị, do đó mọi luận cứ xác nhận nó là đúng, mọi luận cứ đến từ phe bên kia, từ phe tư bản, đều sai và do đó, bạn không cần để ý tới.
Khi con hiểu cách vận hành đó, thì con thấy được chăng chuyện gì xảy ra khi tự ngã của một người đang kẹt trong tư duy này nghe đến khái niệm quả vị Ki-tô? Tự ngã người đó tin rằng: “À, khi tôi đạt quả vị Ki-tô, tôi sẽ đúng tối hậu.” Nghĩa là tự ngã tin Ki-tô sẽ xác chứng cực nhị nguyên mà tự ngã đã chọn là cái tối hậu. Do đó, Ki-tô sẽ không xác chứng hay sẽ loại trừ khỏi trái đất cực đối ngược và những người tin vào cực đối ngược đó.
7.2. Điểm trớ trêu của cách tự ngã nhìn Ki-tô
Con có bắt đầu thấy sự trớ trêu chăng? Tự ngã mắc kẹt trong tư duy nhị nguyên. Chức năng của Ki-tô là gì? Đó là giải thoát con người khỏi tư duy nhị nguyên, khỏi tách biệt. Bây giờ con người nghe đến khái niệm quả vị Ki-tô nhưng họ cho phép tự ngã phóng chiếu vào tâm họ là khi họ đạt quả vị Ki-tô, thì điều ấy có nghĩa là đối cực nhị nguyên của họ sẽ được tâm Ki-tô xác chứng là sự thật tối hậu.
Con hãy nhìn những tín đồ Cơ đốc chẳng hạn. Lẽ tất nhiên hầu hết người Cơ đốc không tin họ có thể đạt quả vị Ki-tô nhưng con sẽ thấy một số người đã mở tâm đón nhận ý tưởng những người không phải là Giê-su có thể đạt một trạng thái tâm thức cao. Họ nghĩ điều này có nghĩa là khi họ đạt quả vị Ki-tô thì Cơ đốc giáo sẽ được tâm Ki-tô xác chứng như tôn giáo tối hậu và mọi tôn giáo khác sẽ bị bác bỏ và bị tâm Ki-tô coi rẻ. Con có bắt đầu thấy được tại sao điều này không bao giờ có thể xảy ra?
Các con yêu dấu, con bắt đầu thấy được điều này không? Có hay không? Thày chỉ muốn con trả lời để giúp con tỉnh ngủ. Nếu con ngủ trở lại, thày sẽ hỏi nữa. Nhân tiện, đây là cách biểu hiện Ki-tô thích nghi với thực tại của bát cung vật lý. Con có thể thấy cách vận hành này trải bày như thế nào qua các thời đại trong nhiều bối cảnh khác nhau, trong nhiều truyền thống tâm linh khác nhau, khi con người gia nhập một truyền thống tâm linh. Có thể trước đó họ không thuộc một truyền thống tâm linh nào hay họ đã lớn lên trong một truyền thống tâm linh khác, nhưng bây giờ họ trải qua một tiến trình thức tỉnh hay cải đạo và họ tin chắc là lúc này họ đã tìm được giáo lý hay truyền thống tâm linh tối hậu.
Chúng ta thấy nhiều người bên phương Đông chợt thức tỉnh đến với Phật giáo, một trong những hình thức Phật giáo, một trong những truyền thống Phật giáo và họ tin đấy là hình thức tối hậu. Sau đó họ nghe đến ý tưởng có những trạng thái tâm thức cao và có con đường tâm linh, và bây giờ họ nghĩ nếu họ đạt được một trạng thái tâm thức cao thì có nghĩa là truyền thống tâm linh vỏ ngoài của họ sẽ được xác chứng. Họ tìm về một vị đạo sư đã xác chứng truyền thống tâm linh vỏ ngoài của họ và họ xem đây là chứng minh truyền thống của họ là truyền thống tối hậu.
Con có thể thấy những người bên Ấn độ tin chắc rằng vị đạo sư Ấn độ này hay vị kia đã giác ngộ hay đã đạt được một quy định nào khác về một trạng thại tâm thức tối hậu. Họ cảm thấy bởi vì vị đạo sư đó đến từ truyền thống Ấn độ giáo, do đó Ấn độ giáo được xác chứng là tôn giáo tối hậu. Cũng như thế với Phật giáo, Lão giáo, Cơ đốc giáo, Hồi giáo – khắp mọi nơi.
Điều con thấy ở đây là hầu hết mọi người theo tôn giáo vỏ ngoài nhưng trong mọi tôn giáo hay truyền thống tâm linh đều có những người đã bắt đầu thức tỉnh đi theo con đường thần bí. Họ bắt đầu trở thành những nhà thần bí nhưng nay họ lại bị tự ngã lừa dối khiến họ nghĩ rằng khi họ đạt một trạng thái tâm thức cao, bất kỳ họ quy định nó như thế nào, thì có nghĩa là truyền thống của họ sẽ được xác chứng và chính họ sẽ được xác chứng là những đệ tử cao cấp nhất. Con thấy được điều này không, con yêu dấu? Nếu con thấy, thày sẽ tiếp tục.
7.3. Học trò chân sư thăng thiên bị tự ngã làm mù lòa
Con thấy đấy, khi con nhìn các đệ tử chân sư thăng thiên, con sẽ thấy cùng một hiện tượng. Con trở ngược về thập niên 1930 khi các thày bắt đầu tự biểu hiện qua phong trào TA LÀ. Hiện nay không còn nhiều học trò nguyên thủy của phong trào TA LÀ còn hiện thân, nhưng vẫn còn một số người tin chắc rằng phong trào của họ là tiết lộ tuần tự tối hậu từ chân sư thăng thiên. Họ không cần để ý tới bất cứ phong trào nào khác hiện ra sau này vì phong trào của họ là phong trào tối hậu.
Với phong trào Ngọn Hải đặng trên Đỉnh (the Summit Lighhouse) cũng vậy, và các thày hy vọng là trong đợt truyền giáo này các con sẽ không rơi vào bẫy đó hay ít nhất có thể thoát ra khỏi bẫy đó nhanh chóng. Bởi vì các thày không hề mong muốn các con tìm cầu sự xác chứng tối hậu của giáo lý vỏ ngoài, người sứ giả vỏ ngoài hay thông điệp vỏ ngoài. Các thày mong muốn thấy các con đạt quả vị Ki-tô cá nhân nhưng muốn đạt được, con phải từ bỏ ham muốn mình đúng. Điều này không chỉ áp dụng với giáo lý tâm linh của con, nó cũng áp dụng vào đời sống hàng ngày.
Con hãy nhìn chính mình, nhìn những người con quen biết và thấy biết bao nhiêu lần con ở trong hoàn cảnh con muốn mình đúng hay người khác muốn họ đúng. Trong mọi phong trào tâm linh con có thể tìm thấy trên mặt hành tinh này, con sẽ thấy những người rơi vào xung đột cá nhân với nhau. Giờ đây, trong nhiều trường hợp, những xung đột này không khác những xung đột ngoài kia trên thế gian giữa những người không tâm linh. Chúng giản dị là khác biệt quan điểm vì con xuất thân trong một hoàn cảnh khác, con có tâm lý khác, con nhìn mọi chuyện từ một góc độ khác.
7.4. Xung đột không sao giải quyết được trong các phong trào tâm linh
Trong một phong trào tâm linh xung đột thường bị thổi phồng quá tải vì con nghĩ chuyện chứng minh con đúng và chứng minh bên kia sai cực kỳ hệ trọng. Lúc đó con có một xung đột đen trắng giữa những người tâm linh và thông thường xung đột như thế không có giải pháp. Chúng ta đã thấy có người nổi giận và rời bỏ phong trào tâm linh, chúng ta đã thấy những phong trào tâm linh tan vỡ từ bên trong vì họ không giải quyết được xung đột này.
Con thấy chăng, điều gì tạo ra xung đột đen trắng trong các phong trào tâm linh? Đó là ý tưởng con đã đạt một trình độ quả vị Ki-tô nào đó và bởi vậy, con đúng. Người kia chưa đạt tới mức quả vị Ki-tô này và do đó người kia sai. Con có thể thấy điều này vì con có quả vị Ki-tô, người kia không thấy được vì họ chưa đạt mức quả vị Ki-tô của con. Cho nên hoàn cảnh kẹt cứng và không có cách giải quyết.
Không thể có cách gì giải quyết khi cả hai bên đều nghĩ biểu hiện Ki-tô của họ không bị tự ngã pha màu. Con thấy khi có xung đột, cả hai bên đều bị tự ngã pha màu vì nếu không thì xung đột đâu có xảy ra. Cách giải quyết là gì? Cách giải quyết là những đệ tử chân thành thực sự muốn đạt quả vị Ki-tô cần nhận ra rằng tất cả các con, tất cả chúng ta khi hiện thân trên Trái đất, chúng ta đều có những ngã được tạo ra trong các kiếp trước muốn mình đúng trên Trái đất bằng cách chứng minh điều gì đó trên Trái đất.
Cho nên con nghĩ là khi con đạt quả vị Ki-tô, tâm Ki-tô qua con sẽ chứng minh điều gì đó trên Trái đất, sẽ chứng minh điều gì đó trong vật chất. Chuyện này không đúng, đây là con hiểu lầm Ki-tô là gì. Bởi vì chức năng của tâm Ki-tô là gì? Đó là tạo hợp nhất giữa con và cái ta cao của con, với các chân sư thăng thiên và tạo hợp nhất giữa con người theo chiều ngang. Hợp nhất chiều dọc dẫn tới hợp nhất chiều ngang. Nếu không có hợp nhất chiều ngang, có thể lý do là cả hai bên chưa hợp nhất chiều dọc đủ.
Điều này có thể bị hiểu lầm nhưng con hãy kiên nhẫn, thày sẽ giải thích. Chức năng của tâm Ki-tô là tạo hợp nhất, hợp nhất với cái ta cao của con, hợp nhất theo chiều ngang. Tự ngã, tâm nhị nguyên sẽ không bao giờ thấu hiểu điều này – không bao giờ. Nó không sao hiểu nổi. Tự ngã sẽ luôn luôn tìm cách chứng minh nó đúng bằng cách chứng minh điều gì đó trên Trái đất. Câu hỏi con cần tự hỏi mình là: “Con muốn mình đúng ở đâu? Con muốn mình đúng với con người hay đúng với Thượng đế?”
7.5. Con muốn đúng với con người hay đúng với Thượng đế?
Nếu con muốn đúng với Thượng đế thì trước tiên con đi tìm vương quốc Thượng đế và sự công chính của ngài, là cách chân chính dùng khả năng phân biện của con. Sau đó, mọi sự khác sẽ được thêm vào cho con, nhưng chỉ khi nào con đi tìm trước tiên vương quốc Thượng đế bằng cách buông bỏ mọi thứ của vật chất. Một lần nữa con có thể chiêm nghiệm một phiên bản của câu hỏi của Padmasambhava: “Tại sao những điều quan trọng với con lại quan trọng với con?” Tại sao đúng với con người quan trọng với con?
Thông thường con sẽ thấy câu trả lời bắt nguồn từ chấn thương nhập đời. Sa nhân tìm cách tạo ra một tình huống khiến con bị chứng minh con sai một cách tối hậu. Kể từ ngày đó, tự ngã của con đã luôn luôn tìm cách bù đắp bằng cách chứng minh con đúng, hay rốt cuộc con vẫn đúng. Một lần nữa, đây là một tìm cầu vô bổ, một tìm cầu bất khả thi của tự ngã. Tại sao? Thày đã nói gì trước đây? Với tâm thức nhị nguyên, con có thể chứng minh hay bác bỏ bất cứ gì. Không có điều gì đúng tối hậu. Con sẽ không bao giờ chứng minh được với những người mang tâm thức sa ngã là con đúng lúc đó. Con sẽ không bao giờ thuyết phục được những người vẫn còn ở trong tư duy thế phàm là con đúng.
Hãy đem điều này ứng dụng thực tiễn vào đời sống hàng ngày. Con ở trong hoàn cảnh con không đồng ý với một người khác. Chuyện xảy ra trong một phong trào tâm linh hay trong gia đình hay nơi làm việc không quan trọng. Con bất đồng ý kiến với người khác. Tự ngã sẽ luôn luôn tìm cách chứng minh con đúng bằng cách chứng minh người kia sai. Đây không phải là cách Ki-tô ứng xử. Cách ứng xử của những người đi tìm quả vị Ki-tô là trước tiên đi tìm vương quốc Thượng đế. Nghĩa là gì? Đó là đi tìm hợp nhất với cái ta cao của con.
Làm sao hợp nhất với cái ta cao của con? Bằng cách loại bỏ những ngã tiềm thức kéo con rơi vào tách biệt. Con hãy thành thật, con hãy sẵn lòng nhìn vào chính mình và nói: “Tôi có chăng một ngã tiềm thức đang ảnh hưởng cách tôi nhìn hoàn cảnh này, cách tôi tiếp cận người kia? Có phải là tôi, cái Ta Biết, có nhu cầu ám ảnh cưỡng chế là mình đúng? Hay đấy là một ngã tiềm thức có nhu cầu này?” Lẽ tất nhiên câu trả lời hiển nhiên là: đó là một ngã tiềm thức. Con nhìn nó, con cho ngã tan rã, con buông bỏ nó. Đấy là tìm trước tiên vương quốc Thượng đế.
Khi con tìm vương quốc Thượng đế, mọi thứ khác sẽ được thêm vào cho con. Điều gì được thêm vào cho con? À, nhiều thứ sẽ được thêm vào cho con, nhưng trước hết là con thấy rõ, con có một tầm nhìn khác. Trong một số trường hợp, hãy ví dụ đây là một thành viên gia đình mà mối quan hệ của con với người đó sẽ lâu dài, con có thể nhận được xung lực: “Điều gì quan trọng hơn với tôi? Tôi đúng? Chứng minh người thân tôi sai? Hay tôi có mối quan hệ tốt đẹp hơn với người này?”
Con cũng có thể nhận xung lực, nội giác là người đó quan trọng hơn tranh cãi vỏ ngoài, người đó quan trọng hơn sự việc con đúng. Điều quan trọng hơn là con xem xét điều này thay vì muốn mình đúng: “Làm sao con giúp được người kia?” Hay đúng hơn: “Có thể nào tâm Ki-tô qua tôi giúp người kia thay vì tâm tự ngã chứng minh người kia sai và dìm họ xuống?”
7.6. Nhìn mọi sự với tâm trung hòa
Có nhiều nội giác con có thể nhận được trong những hoàn cảnh này nhưng nó đòi hỏi con phải trước tiên đi tìm Vương quốc Thượng đế bên trong con bằng cách đi vào trạng thái tâm cho phép con nhìn hoàn cảnh một cách trung hòa. Điều này đòi hỏi con trau dồi một khả năng mà tất cả các con đều có và đó là khả năng đọc rung động. Tại sao con đang ngồi đây lắng nghe một người dường như đang cho phép một chân sư thăng thiên nói qua ông? Phải chăng là vì một luận cứ vĩ đại nào đã thuyết phục con?
Không đâu, đó là vì con có thể đọc rung động tuôn chảy qua con người vỏ ngoài của ông nhưng không thể đến từ ông. Rung động phát xuất từ một tầng cao hơn và do đó, điều ông nói đáng được nghe. Nếu đây chỉ là một con người thường phát biểu một quan điểm của con người thường thì con đâu màng? Những quan điểm đó đầy rẫy. Bởi vì con cảm nhận có một rung động cao tuôn chảy qua ông, con cảm nhận có điều gì khác ở đây.
Con có khả năng đọc rung động, nhưng nhiều khi con không áp dụng cho chính mình để đọc rung động trong con, để đọc rung động của các ngã tiềm thức của con. Khi con đi tìm trước tiên Vương quốc Thượng đế, con sẵn lòng nhìn chính mình và đọc rung động của con khi con đi vào hoàn cảnh xung đột với người khác. Nếu con áp dụng khả năng đọc rung động, con có thể rất mau chóng học cách đọc: “Ồ, rung động của tôi thấp. Nó không ở mức cao nhất. Nó không hài hòa.”
Trước tiên, con có thể học cách đọc: “Nó có ám ảnh cưỡng chế không? Đây có phải là một điều mà tôi cảm thấy tôi làm? Tôi phải thuyết phục người kia, và nếu không thuyết phục được người kia thì tôi phải chứng minh người ấy sai và tôi phải chứng minh với những người khác là người ấy sai. Bởi vì chúng ta nhất định phải giải quyết vấn đề.” Trạng thái ám ảnh cưỡng chế này chỉ có thể đến từ tâm thức nhị nguyên, từ các ngã tách biệt. Nó không đến từ tâm Ki-tô, vì tâm Ki-tô tìm sự hợp nhất.
7.7. Ki-tô luôn luôn tìm sự hợp nhất
Làm sao con hợp nhất? Chỉ có một cách là qua chọn lựa tự do của con người. Không thể ép uổng con người hợp nhất. Bất hòa và tách biệt có thể ép uổng. Xung đột có thể ép uổng. Không thể ép uổng hợp nhất. Có thể có những tình huống con nhìn vào tâm thái ám ảnh cưỡng chế trong con, con thỉnh các thày tiêu trừ năng lượng, con đi tìm ngã tiềm thức, con thấy được ngã đó và con cho nó chết đi. Con giản dị cho nó chết đi. Con nói như Giê-su đã nói: “Nó chẳng là gì với con, con hãy theo ta.” Con theo Ki-tô đi vào vương quốc, để lại đằng sau những gì trên Trái đất, để lại đằng sau những gì quan trọng với ngã vỏ ngoài. Con để cho kẻ chết chôn người chết của họ.
Khi con buông bỏ ngã, con có thể thấy: À người kia vẫn còn trong một trạng thái tâm nào đó. Họ có một ngã tiềm thức nào đó. Họ không thấy được ngã của họ. Họ không thấy được sự ám ảnh cưỡng chế của họ. Trong một số trường hợp, con có thể chỉ giản dị quyết định: “Hãy cho người đó thêm thời gian. Chúng ta hãy tìm một giải pháp khả dĩ, nhưng tôi sẽ không chứng minh họ sai.” Thày không nói lúc nào cũng tới kết quả này nhưng trong một số trường hợp sẽ như thế.
7.8. Ki-tô không phải lúc nào cũng đúng
Có nhiều người, nhiều đệ tử chân sư thăng thiên có thể nói là bị ám ảnh bởi ý tưởng Ki-tô luôn luôn đúng, và lúc nào cũng phải có cái đúng và sai. Do đó, bất cứ tranh cãi nào cũng có thể được giải quyết bằng cách có sự thật đúng, sự thật cao nhất từ tâm Ki-tô. Khi con bắt đầu hiểu sự tương phản giữa tâm thức nhị nguyên và tâm thức Ki-tô, thì con thấy là ngay cả tâm thức Ki-tô cũng không thể giải quyết những tranh cãi do nhị nguyên tạo ra. UP TO HERE
Thày đã nói gì? Luôn luôn có hai đối cực ngược nhau. Con có thể biện hộ cho đối cực này, hay đối cực kia và nếu con thiên lệch về một đối cực thì con sẽ thấy những luận cứ bên đó có giá trị, nếu con thiên lệch về đối cực kia thì con sẽ thấy những luận cứ bên kia cũng hoàn toàn có giá trị. Không cách chi hòa giải hai bên bằng luận cứ hay bằng cách chứng minh điều gì đó đúng. Con thấy chăng, con không có nhiệm vụ thuyết phục người kia, nhiệm vụ của con là tăng triển, tiến gần quả vị Ki-tô hơn để dù kết quả tình huống vỏ ngoài là gì chăng nữa, con vẫn tăng triển, con vẫn tiến gần hơn quả vị Ki-tô. Còn người kia ra sao thì tùy vào chọn lựa tự do của họ.
Khi con cố gắng giữ thái độ này, thì con sẽ nhận ra và con sẽ hoàn toàn chấp nhận là có những hoàn cảnh và xung đột không có cách giải quyết. Con có nghe thấy điều thày nói chăng? Tâm thức nhị nguyên có thể tạo ra những xung đột không có cách giải quyết. Con không thể tìm ra một luận cứ. Con hãy nghe kỹ, ngay cả tâm Ki-tô cũng không thể đưa ra một luận cứ sẽ giải quyết những tranh cãi giữa con người.
Con có thể lấy bất kỳ hoàn cảnh nào, con lấy ngay bây giờ hoàn cảnh giữa nước Do thái và người Palestine, hay tình trạng giữa Bắc và Nam hàn. Ngay cả tâm Ki-tô cũng không có cách chi giải quyết các hoàn cảnh này ở cấp độ mà xung đột được hình thành. Ở cấp độ tâm thức, tâm thức nhị nguyên nơi xung đột được quy định, ngay cả tâm Ki-tô cũng không thể giải quyết. Không có cách nào giải quyết được.
Đây là tình trạng mà chúng ta đã thấy lặp đi lặp lại nhiều lấn, mà con người rất khó chấp nhận. Các con có tiềm năng chấp nhận vì các thày đã chuẩn bị các con với rất nhiều giáo lý về tâm thức nhị nguyên và quả vị Ki-tô. Nhưng điều này không có nghĩa con bị kẹt trong một hoàn cảnh vì như thày đã nói, trước tiên con tìm Vương quốc Thượng đế, con tìm cách tiến gần hơn và gần hơn quả vị Ki-tô và bỗng nhiên chuyện hoàn cảnh bên ngoài có được giải quyết hay không không còn quan trọng nữa.
Con hãy lấy tình trạng giữa người dân nước Do thái và nước Palestine, người Do thái và người Ả rập. Ở chiều ngang không có cách giải quyết. Cách giải quyết duy nhất là cả hai bên gia tăng sự nối kết chiều dọc với tâm Ki-tô để họ nhận ra: Tôi không phải người Do thái hay người Ả rập, tôi hơn những quy định trong vật chất này. Những đặc tính vật chất không quan trọng bằng sự hợp nhất của tôi với tâm Ki-tô. Cho nên, khi con nối kết với tâm Ki-tô, con thấy tất cả những người khác, những người ở phe bên kia đều bắt nguồn từ tâm Ki-tô.
Cho nên, con có thể tìm một cấp độ hợp nhất cao hơn để thay vì tìm cách giải quyết xung đột ở chiều ngang, con bỏ xung đột lại sau lưng. Không có cách gì giải quyết xung đột nhưng con có thể vượt thăng nó. Các con là những học trò trực tiếp của các thày, các thày chờ đợi các con tiên phong làm việc này trong đời sống cá nhân của mình, khi con tương tác với nhau, ngay cả khi con tương tác với nhau trong một cộng đồng tâm linh. Hãy luôn luôn tìm sự hợp nhất cao, hãy tìm Vương quốc Thượng đế bên trong và nói: “Điều này đáng gì với tôi? Tôi sẽ theo Ki-tô đi vào cõi cao hơn.”
7.9. Biểu đạt Ki-tô trong đời sống hàng ngày
Đấy là cách con có thể đưa ra một ví dụ hùng hồn về thế nào là biểu hiện quả vị Ki-tô trong đời sống hàng ngày. Một số trong các con đã làm việc này rồi. Một số trong các con đã gần kề. Đôi khi chỉ cần xoay chuyển tâm một chút khi con thấy: “Ồ, trước kia tôi chưa bao giờ thấy điều này nhưng bây giờ nó quá hiển nhiên. Với tôi, đúng với Thượng đế quan trọng hơn đúng với con người.”
Nói cho cùng, cái ta nào muốn nó đúng? Không phải là cái Ta Biết. Cái Ta Biết trong trạng thái thuần khiết của nó là gì? Nó trung hòa. Nghĩa là gì? À, có nghĩa là nó không bị cuốn hút vào hai cực nhị nguyên. Nó cũng không ở điểm giữa hai cực. Nó vượt lên trên thang nhị nguyên. Nó ở bên ngoài nhị nguyên. Nó chỉ quan sát thôi. Thày nói gì về đọc rung động? Con có thể học cách đọc rung động để biết khi rung động của con không ở cấp độ của Ki-tô vì con bị cuốn hút vào ý nghĩ có gì đó thật sự quan trọng. Có gì đó trong vật chất thật sự quan trọng. Lúc đó con có thể kéo mình lùi lại, đi vào nội tâm và nối kết lại, đạt trạng thái trung hòa trong đó con có thể thấy: “À, điều tôi nghĩ quan trọng không thật sự quan trọng. Nó không quan trọng bằng tôi hợp nhất với tâm Ki-tô.” Cuối cùng thì con tới điểm thấy, như Padmasambhava nói: “Không có gì trong vật chất quan trọng.” Đây chỉ là vấn đề xoay chuyển quan điểm của con về vật chất, về điều gì quan trọng.
Với bài này thày đã cho con những gì thày muốn cho con. Thày biết ơn đã có cơ hội này. Con có thể nói những gì thày trao cho con ở đây là một biểu hiện của từ bi. Vì lòng từ bi tối hậu là gì? Một số người nghĩ là tha thứ nhưng cái gì tha thứ? Tâm nhị nguyên có bao giờ tha thứ được chăng? Tự ngã có bao giờ tha thứ được chăng? Không đâu, chỉ tâm Ki-tô mới có thể tha thứ, nhưng tại sao tâm Ki-tô tha thứ được? Bởi vì với tâm Ki-tô không gì trong vật chất quan trọng. Mọi chuyện đều tha thứ được. Mọi tội lỗi đều có thể được tẩy trắng như tuyết. Với điều này thày niêm con trong Ngọn lửa Từ bi mà thày cầm giữ cho Trái đất. Mong con chấp nhận Ngọn lửa Từ bi cho chính con để con có thể trước tiên tha thứ chính mình và chấp nhận tha thứ vô điều kiện của tâm Ki-tô.
7 | Ki-tô sẽ không thắng mọi tranh luận
Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Quan Âm qua trung gian Kim Michaels, ngày 6 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.
TA LÀ Chân sư Thăng thiên Quan Âm. Điều thày muốn giảng hôm nay là một khía cạnh khác của cách mà tự ngã dùng quả vị Ki-tô để đạt một mục tiêu khác của tự ngã. Trong nhiều thập niên vừa qua khi các thày trao truyền trực tiếp giáo lý qua những đợt truyền giáo khác nhau, đã có nhiều, rất nhiều đệ tử tiếp cận khái niệm quả vị Ki-tô. Một cách vô ý thức, họ đã cho phép tự ngã phóng chiếu một hình ảnh vào tâm họ là khi họ có quả vị Ki-tô thì điều ấy có nghĩa là họ sẽ luôn luôn đúng. Con lúc nào cũng có thể thắng một cuộc tranh cãi bởi vì chắc chắn quả vị Ki-tô phải là sự thật tối hậu, thực tại tối hậu, và khi con có sự thật tối hậu, chắc chắn con sẽ luôn luôn đúng.
Đây là lối lý luận không đặc biệt đến từ đệ tử chân sư thăng thiên hay thậm chí đệ tử tâm linh. Nó quả thật đến từ sa nhân và tư duy rắn. Để hiểu điều này, chúng ta cần bước lùi lại và nhìn vào tư duy rắn.
7.1. Tự ngã tìm cách để mình đúng như thế nào
Như các thày đã giải thích rất cẩn thận, tự ngã tìm cầu điều bất khả thi là đạt được một trạng thái tối hậu bằng cách dùng những thứ của thế gian này. Khi thày nói những thứ của thế gian này, điều này có nghĩa gì trong bối cảnh đặc thù này? À nó thực sự có nghĩa tâm thức nhị nguyên. Tự ngã tìm cách đạt bất kỳ mục tiêu tối hậu nào mà nó đặt ra bằng cách dùng tâm thức nhị nguyên. Như các thày đã giải thích nhiều lần và người sứ giả này đã giải thích nhiều lần trong nhiều video YouTube của ông, tâm thức nhị nguyên có đặc tính này: luôn luôn có hai cực đối chọi nhau. Có nghĩa là khi tự ngã muốn nó đúng tối hậu thì nó đi về một đối cực. Nó thấy cực này là cực tối hậu và cực đối ngược cũng tối hậu nhưng tối hậu sai. Một cực đúng tối hậu: nó là sự thật. Cực kia sai tối hậu: nó là gian dối. Tuy thế, như các thày đã giải thích, trong tâm thức nhị nguyên, con quả thực có thể chứng minh cả hai đối cực đều đúng bởi vì con làm gì trong tâm thức nhị nguyên? Con thêm vào một phán xét giá trị và khi con thêm phán xét giá trị, thì có nghĩa là giờ đây con tạo một phin lọc. Con nói: “Cái này đúng tối hậu,” đấy là phán xét giá trị. Phin lọc con tạo ra là: bất kỳ luận cứ nào hỗ trợ quan điểm này đều có giá trị. Bất kỳ luận cứ nào chất vấn nó đều không giá trị.
Con thấy đấy, không thể tránh là sẽ có những người hành xử y như vậy với cực nhị nguyên kia và nói cực nhị nguyên kia đúng. Họ chỉ đơn giản thêm vào một phán xét giá trị và họ tạo ra phin lọc đối ngược cho rằng bất cứ gì xác chứng cực nhị nguyên này của họ đều đúng, bất cứ gì chất vấn nó đều sai. Một ví dụ lịch sử các thày đã từng dùng trước đây là: một số người nói chủ nghĩa tư bản là hệ thống kinh tế tối hậu. Mọi luận cứ hỗ trợ chủ nghĩa tư bản đều có giá trị, mọi luận cứ chất vấn nó đều không giá trị. Người khác nói chủ nghĩa cộng sản là hệ thống kinh tế tối hậu, là phán xét giá trị, do đó mọi luận cứ xác nhận nó là đúng, mọi luận cứ đến từ phe bên kia, từ phe tư bản, đều sai và do đó, bạn không cần để ý tới.
Khi con hiểu cách vận hành đó, thì con thấy được chăng chuyện gì xảy ra khi tự ngã của một người đang kẹt trong tư duy này nghe đến khái niệm quả vị Ki-tô? Tự ngã người đó tin rằng: “À, khi tôi đạt quả vị Ki-tô, tôi sẽ đúng tối hậu.” Nghĩa là tự ngã tin Ki-tô sẽ xác chứng cực nhị nguyên mà tự ngã đã chọn là cái tối hậu. Do đó, Ki-tô sẽ không xác chứng hay sẽ loại trừ khỏi trái đất cực đối ngược và những người tin vào cực đối ngược đó.
7.2. Điểm trớ trêu của cách tự ngã nhìn Ki-tô
Con có bắt đầu thấy sự trớ trêu chăng? Tự ngã mắc kẹt trong tư duy nhị nguyên. Chức năng của Ki-tô là gì? Đó là giải thoát con người khỏi tư duy nhị nguyên, khỏi tách biệt. Bây giờ con người nghe đến khái niệm quả vị Ki-tô nhưng họ cho phép tự ngã phóng chiếu vào tâm họ là khi họ đạt quả vị Ki-tô, thì điều ấy có nghĩa là đối cực nhị nguyên của họ sẽ được tâm Ki-tô xác chứng là sự thật tối hậu.
Con hãy nhìn những tín đồ Cơ đốc chẳng hạn. Lẽ tất nhiên hầu hết người Cơ đốc không tin họ có thể đạt quả vị Ki-tô nhưng con sẽ thấy một số người đã mở tâm đón nhận ý tưởng những người không phải là Giê-su có thể đạt một trạng thái tâm thức cao. Họ nghĩ điều này có nghĩa là khi họ đạt quả vị Ki-tô thì Cơ đốc giáo sẽ được tâm Ki-tô xác chứng như tôn giáo tối hậu và mọi tôn giáo khác sẽ bị bác bỏ và bị tâm Ki-tô coi rẻ. Con có bắt đầu thấy được tại sao điều này không bao giờ có thể xảy ra?
Các con yêu dấu, con bắt đầu thấy được điều này không? Có hay không? Thày chỉ muốn con trả lời để giúp con tỉnh ngủ. Nếu con ngủ trở lại, thày sẽ hỏi nữa. Nhân tiện, đây là cách biểu hiện Ki-tô thích nghi với thực tại của bát cung vật lý. Con có thể thấy cách vận hành này trải bày như thế nào qua các thời đại trong nhiều bối cảnh khác nhau, trong nhiều truyền thống tâm linh khác nhau, khi con người gia nhập một truyền thống tâm linh. Có thể trước đó họ không thuộc một truyền thống tâm linh nào hay họ đã lớn lên trong một truyền thống tâm linh khác, nhưng bây giờ họ trải qua một tiến trình thức tỉnh hay cải đạo và họ tin chắc là lúc này họ đã tìm được giáo lý hay truyền thống tâm linh tối hậu.
Chúng ta thấy nhiều người bên phương Đông chợt thức tỉnh đến với Phật giáo, một trong những hình thức Phật giáo, một trong những truyền thống Phật giáo và họ tin đấy là hình thức tối hậu. Sau đó họ nghe đến ý tưởng có những trạng thái tâm thức cao và có con đường tâm linh, và bây giờ họ nghĩ nếu họ đạt được một trạng thái tâm thức cao thì có nghĩa là truyền thống tâm linh vỏ ngoài của họ sẽ được xác chứng. Họ tìm về một vị đạo sư đã xác chứng truyền thống tâm linh vỏ ngoài của họ và họ xem đây là chứng minh truyền thống của họ là truyền thống tối hậu.
Con có thể thấy những người bên Ấn độ tin chắc rằng vị đạo sư Ấn độ này hay vị kia đã giác ngộ hay đã đạt được một quy định nào khác về một trạng thại tâm thức tối hậu. Họ cảm thấy bởi vì vị đạo sư đó đến từ truyền thống Ấn độ giáo, do đó Ấn độ giáo được xác chứng là tôn giáo tối hậu. Cũng như thế với Phật giáo, Lão giáo, Cơ đốc giáo, Hồi giáo – khắp mọi nơi.
Điều con thấy ở đây là hầu hết mọi người theo tôn giáo vỏ ngoài nhưng trong mọi tôn giáo hay truyền thống tâm linh đều có những người đã bắt đầu thức tỉnh đi theo con đường thần bí. Họ bắt đầu trở thành những nhà thần bí nhưng nay họ lại bị tự ngã lừa dối khiến họ nghĩ rằng khi họ đạt một trạng thái tâm thức cao, bất kỳ họ quy định nó như thế nào, thì có nghĩa là truyền thống của họ sẽ được xác chứng và chính họ sẽ được xác chứng là những đệ tử cao cấp nhất. Con thấy được điều này không, con yêu dấu? Nếu con thấy, thày sẽ tiếp tục.
7.3. Học trò chân sư thăng thiên bị tự ngã làm mù lòa
Con thấy đấy, khi con nhìn các đệ tử chân sư thăng thiên, con sẽ thấy cùng một hiện tượng. Con trở ngược về thập niên 1930 khi các thày bắt đầu tự biểu hiện qua phong trào TA LÀ. Hiện nay không còn nhiều học trò nguyên thủy của phong trào TA LÀ còn hiện thân, nhưng vẫn còn một số người tin chắc rằng phong trào của họ là tiết lộ tuần tự tối hậu từ chân sư thăng thiên. Họ không cần để ý tới bất cứ phong trào nào khác hiện ra sau này vì phong trào của họ là phong trào tối hậu.
Với phong trào Ngọn Hải đặng trên Đỉnh (the Summit Lighhouse) cũng vậy, và các thày hy vọng là trong đợt truyền giáo này các con sẽ không rơi vào bẫy đó hay ít nhất có thể thoát ra khỏi bẫy đó nhanh chóng. Bởi vì các thày không hề mong muốn các con tìm cầu sự xác chứng tối hậu của giáo lý vỏ ngoài, người sứ giả vỏ ngoài hay thông điệp vỏ ngoài. Các thày mong muốn thấy các con đạt quả vị Ki-tô cá nhân nhưng muốn đạt được, con phải từ bỏ ham muốn mình đúng. Điều này không chỉ áp dụng với giáo lý tâm linh của con, nó cũng áp dụng vào đời sống hàng ngày.
Con hãy nhìn chính mình, nhìn những người con quen biết và thấy biết bao nhiêu lần con ở trong hoàn cảnh con muốn mình đúng hay người khác muốn họ đúng. Trong mọi phong trào tâm linh con có thể tìm thấy trên mặt hành tinh này, con sẽ thấy những người rơi vào xung đột cá nhân với nhau. Giờ đây, trong nhiều trường hợp, những xung đột này không khác những xung đột ngoài kia trên thế gian giữa những người không tâm linh. Chúng giản dị là khác biệt quan điểm vì con xuất thân trong một hoàn cảnh khác, con có tâm lý khác, con nhìn mọi chuyện từ một góc độ khác.
7.4. Xung đột không sao giải quyết được trong các phong trào tâm linh
Trong một phong trào tâm linh xung đột thường bị thổi phồng quá tải vì con nghĩ chuyện chứng minh con đúng và chứng minh bên kia sai cực kỳ hệ trọng. Lúc đó con có một xung đột đen trắng giữa những người tâm linh và thông thường xung đột như thế không có giải pháp. Chúng ta đã thấy có người nổi giận và rời bỏ phong trào tâm linh, chúng ta đã thấy những phong trào tâm linh tan vỡ từ bên trong vì họ không giải quyết được xung đột này.
Con thấy chăng, điều gì tạo ra xung đột đen trắng trong các phong trào tâm linh? Đó là ý tưởng con đã đạt một trình độ quả vị Ki-tô nào đó và bởi vậy, con đúng. Người kia chưa đạt tới mức quả vị Ki-tô này và do đó người kia sai. Con có thể thấy điều này vì con có quả vị Ki-tô, người kia không thấy được vì họ chưa đạt mức quả vị Ki-tô của con. Cho nên hoàn cảnh kẹt cứng và không có cách giải quyết.
Không thể có cách gì giải quyết khi cả hai bên đều nghĩ biểu hiện Ki-tô của họ không bị tự ngã pha màu. Con thấy khi có xung đột, cả hai bên đều bị tự ngã pha màu vì nếu không thì xung đột đâu có xảy ra. Cách giải quyết là gì? Cách giải quyết là những đệ tử chân thành thực sự muốn đạt quả vị Ki-tô cần nhận ra rằng tất cả các con, tất cả chúng ta khi hiện thân trên Trái đất, chúng ta đều có những ngã được tạo ra trong các kiếp trước muốn mình đúng trên Trái đất bằng cách chứng minh điều gì đó trên Trái đất.
Cho nên con nghĩ là khi con đạt quả vị Ki-tô, tâm Ki-tô qua con sẽ chứng minh điều gì đó trên Trái đất, sẽ chứng minh điều gì đó trong vật chất. Chuyện này không đúng, đây là con hiểu lầm Ki-tô là gì. Bởi vì chức năng của tâm Ki-tô là gì? Đó là tạo hợp nhất giữa con và cái ta cao của con, với các chân sư thăng thiên và tạo hợp nhất giữa con người theo chiều ngang. Hợp nhất chiều dọc dẫn tới hợp nhất chiều ngang. Nếu không có hợp nhất chiều ngang, có thể lý do là cả hai bên chưa hợp nhất chiều dọc đủ.
Điều này có thể bị hiểu lầm nhưng con hãy kiên nhẫn, thày sẽ giải thích. Chức năng của tâm Ki-tô là tạo hợp nhất, hợp nhất với cái ta cao của con, hợp nhất theo chiều ngang. Tự ngã, tâm nhị nguyên sẽ không bao giờ thấu hiểu điều này – không bao giờ. Nó không sao hiểu nổi. Tự ngã sẽ luôn luôn tìm cách chứng minh nó đúng bằng cách chứng minh điều gì đó trên Trái đất. Câu hỏi con cần tự hỏi mình là: “Con muốn mình đúng ở đâu? Con muốn mình đúng với con người hay đúng với Thượng đế?”
7.5. Con muốn đúng với con người hay đúng với Thượng đế?
Nếu con muốn đúng với Thượng đế thì trước tiên con đi tìm vương quốc Thượng đế và sự công chính của ngài, là cách chân chính dùng khả năng phân biện của con. Sau đó, mọi sự khác sẽ được thêm vào cho con, nhưng chỉ khi nào con đi tìm trước tiên vương quốc Thượng đế bằng cách buông bỏ mọi thứ của vật chất. Một lần nữa con có thể chiêm nghiệm một phiên bản của câu hỏi của Padmasambhava: “Tại sao những điều quan trọng với con lại quan trọng với con?” Tại sao đúng với con người quan trọng với con?
Thông thường con sẽ thấy câu trả lời bắt nguồn từ chấn thương nhập đời. Sa nhân tìm cách tạo ra một tình huống khiến con bị chứng minh con sai một cách tối hậu. Kể từ ngày đó, tự ngã của con đã luôn luôn tìm cách bù đắp bằng cách chứng minh con đúng, hay rốt cuộc con vẫn đúng. Một lần nữa, đây là một tìm cầu vô bổ, một tìm cầu bất khả thi của tự ngã. Tại sao? Thày đã nói gì trước đây? Với tâm thức nhị nguyên, con có thể chứng minh hay bác bỏ bất cứ gì. Không có điều gì đúng tối hậu. Con sẽ không bao giờ chứng minh được với những người mang tâm thức sa ngã là con đúng lúc đó. Con sẽ không bao giờ thuyết phục được những người vẫn còn ở trong tư duy thế phàm là con đúng.
Hãy đem điều này ứng dụng thực tiễn vào đời sống hàng ngày. Con ở trong hoàn cảnh con không đồng ý với một người khác. Chuyện xảy ra trong một phong trào tâm linh hay trong gia đình hay nơi làm việc không quan trọng. Con bất đồng ý kiến với người khác. Tự ngã sẽ luôn luôn tìm cách chứng minh con đúng bằng cách chứng minh người kia sai. Đây không phải là cách Ki-tô ứng xử. Cách ứng xử của những người đi tìm quả vị Ki-tô là trước tiên đi tìm vương quốc Thượng đế. Nghĩa là gì? Đó là đi tìm hợp nhất với cái ta cao của con.
Làm sao hợp nhất với cái ta cao của con? Bằng cách loại bỏ những ngã tiềm thức kéo con rơi vào tách biệt. Con hãy thành thật, con hãy sẵn lòng nhìn vào chính mình và nói: “Tôi có chăng một ngã tiềm thức đang ảnh hưởng cách tôi nhìn hoàn cảnh này, cách tôi tiếp cận người kia? Có phải là tôi, cái Ta Biết, có nhu cầu ám ảnh cưỡng chế là mình đúng? Hay đấy là một ngã tiềm thức có nhu cầu này?” Lẽ tất nhiên câu trả lời hiển nhiên là: đó là một ngã tiềm thức. Con nhìn nó, con cho ngã tan rã, con buông bỏ nó. Đấy là tìm trước tiên vương quốc Thượng đế.
Khi con tìm vương quốc Thượng đế, mọi thứ khác sẽ được thêm vào cho con. Điều gì được thêm vào cho con? À, nhiều thứ sẽ được thêm vào cho con, nhưng trước hết là con thấy rõ, con có một tầm nhìn khác. Trong một số trường hợp, hãy ví dụ đây là một thành viên gia đình mà mối quan hệ của con với người đó sẽ lâu dài, con có thể nhận được xung lực: “Điều gì quan trọng hơn với tôi? Tôi đúng? Chứng minh người thân tôi sai? Hay tôi có mối quan hệ tốt đẹp hơn với người này?”
Con cũng có thể nhận xung lực, nội giác là người đó quan trọng hơn tranh cãi vỏ ngoài, người đó quan trọng hơn sự việc con đúng. Điều quan trọng hơn là con xem xét điều này thay vì muốn mình đúng: “Làm sao con giúp được người kia?” Hay đúng hơn: “Có thể nào tâm Ki-tô qua tôi giúp người kia thay vì tâm tự ngã chứng minh người kia sai và dìm họ xuống?”
7.6. Nhìn mọi sự với tâm trung hòa
Có nhiều nội giác con có thể nhận được trong những hoàn cảnh này nhưng nó đòi hỏi con phải trước tiên đi tìm Vương quốc Thượng đế bên trong con bằng cách đi vào trạng thái tâm cho phép con nhìn hoàn cảnh một cách trung hòa. Điều này đòi hỏi con trau dồi một khả năng mà tất cả các con đều có và đó là khả năng đọc rung động. Tại sao con đang ngồi đây lắng nghe một người dường như đang cho phép một chân sư thăng thiên nói qua ông? Phải chăng là vì một luận cứ vĩ đại nào đã thuyết phục con?
Không đâu, đó là vì con có thể đọc rung động tuôn chảy qua con người vỏ ngoài của ông nhưng không thể đến từ ông. Rung động phát xuất từ một tầng cao hơn và do đó, điều ông nói đáng được nghe. Nếu đây chỉ là một con người thường phát biểu một quan điểm của con người thường thì con đâu màng? Những quan điểm đó đầy rẫy. Bởi vì con cảm nhận có một rung động cao tuôn chảy qua ông, con cảm nhận có điều gì khác ở đây.
Con có khả năng đọc rung động, nhưng nhiều khi con không áp dụng cho chính mình để đọc rung động trong con, để đọc rung động của các ngã tiềm thức của con. Khi con đi tìm trước tiên Vương quốc Thượng đế, con sẵn lòng nhìn chính mình và đọc rung động của con khi con đi vào hoàn cảnh xung đột với người khác. Nếu con áp dụng khả năng đọc rung động, con có thể rất mau chóng học cách đọc: “Ồ, rung động của tôi thấp. Nó không ở mức cao nhất. Nó không hài hòa.”
Trước tiên, con có thể học cách đọc: “Nó có ám ảnh cưỡng chế không? Đây có phải là một điều mà tôi cảm thấy tôi làm? Tôi phải thuyết phục người kia, và nếu không thuyết phục được người kia thì tôi phải chứng minh người ấy sai và tôi phải chứng minh với những người khác là người ấy sai. Bởi vì chúng ta nhất định phải giải quyết vấn đề.” Trạng thái ám ảnh cưỡng chế này chỉ có thể đến từ tâm thức nhị nguyên, từ các ngã tách biệt. Nó không đến từ tâm Ki-tô, vì tâm Ki-tô tìm sự hợp nhất.
7.7. Ki-tô luôn luôn tìm sự hợp nhất
Làm sao con hợp nhất? Chỉ có một cách là qua chọn lựa tự do của con người. Không thể ép uổng con người hợp nhất. Bất hòa và tách biệt có thể ép uổng. Xung đột có thể ép uổng. Không thể ép uổng hợp nhất. Có thể có những tình huống con nhìn vào tâm thái ám ảnh cưỡng chế trong con, con thỉnh các thày tiêu trừ năng lượng, con đi tìm ngã tiềm thức, con thấy được ngã đó và con cho nó chết đi. Con giản dị cho nó chết đi. Con nói như Giê-su đã nói: “Nó chẳng là gì với con, con hãy theo ta.” Con theo Ki-tô đi vào vương quốc, để lại đằng sau những gì trên Trái đất, để lại đằng sau những gì quan trọng với ngã vỏ ngoài. Con để cho kẻ chết chôn người chết của họ.
Khi con buông bỏ ngã, con có thể thấy: À người kia vẫn còn trong một trạng thái tâm nào đó. Họ có một ngã tiềm thức nào đó. Họ không thấy được ngã của họ. Họ không thấy được sự ám ảnh cưỡng chế của họ. Trong một số trường hợp, con có thể chỉ giản dị quyết định: “Hãy cho người đó thêm thời gian. Chúng ta hãy tìm một giải pháp khả dĩ, nhưng tôi sẽ không chứng minh họ sai.” Thày không nói lúc nào cũng tới kết quả này nhưng trong một số trường hợp sẽ như thế.
7.8. Ki-tô không phải lúc nào cũng đúng
Có nhiều người, nhiều đệ tử chân sư thăng thiên có thể nói là bị ám ảnh bởi ý tưởng Ki-tô luôn luôn đúng, và lúc nào cũng phải có cái đúng và sai. Do đó, bất cứ tranh cãi nào cũng có thể được giải quyết bằng cách có sự thật đúng, sự thật cao nhất từ tâm Ki-tô. Khi con bắt đầu hiểu sự tương phản giữa tâm thức nhị nguyên và tâm thức Ki-tô, thì con thấy là ngay cả tâm thức Ki-tô cũng không thể giải quyết những tranh cãi do nhị nguyên tạo ra. UP TO HERE
Thày đã nói gì? Luôn luôn có hai đối cực ngược nhau. Con có thể biện hộ cho đối cực này, hay đối cực kia và nếu con thiên lệch về một đối cực thì con sẽ thấy những luận cứ bên đó có giá trị, nếu con thiên lệch về đối cực kia thì con sẽ thấy những luận cứ bên kia cũng hoàn toàn có giá trị. Không cách chi hòa giải hai bên bằng luận cứ hay bằng cách chứng minh điều gì đó đúng. Con thấy chăng, con không có nhiệm vụ thuyết phục người kia, nhiệm vụ của con là tăng triển, tiến gần quả vị Ki-tô hơn để dù kết quả tình huống vỏ ngoài là gì chăng nữa, con vẫn tăng triển, con vẫn tiến gần hơn quả vị Ki-tô. Còn người kia ra sao thì tùy vào chọn lựa tự do của họ.
Khi con cố gắng giữ thái độ này, thì con sẽ nhận ra và con sẽ hoàn toàn chấp nhận là có những hoàn cảnh và xung đột không có cách giải quyết. Con có nghe thấy điều thày nói chăng? Tâm thức nhị nguyên có thể tạo ra những xung đột không có cách giải quyết. Con không thể tìm ra một luận cứ. Con hãy nghe kỹ, ngay cả tâm Ki-tô cũng không thể đưa ra một luận cứ sẽ giải quyết những tranh cãi giữa con người.
Con có thể lấy bất kỳ hoàn cảnh nào, con lấy ngay bây giờ hoàn cảnh giữa nước Do thái và người Palestine, hay tình trạng giữa Bắc và Nam hàn. Ngay cả tâm Ki-tô cũng không có cách chi giải quyết các hoàn cảnh này ở cấp độ mà xung đột được hình thành. Ở cấp độ tâm thức, tâm thức nhị nguyên nơi xung đột được quy định, ngay cả tâm Ki-tô cũng không thể giải quyết. Không có cách nào giải quyết được.
Đây là tình trạng mà chúng ta đã thấy lặp đi lặp lại nhiều lấn, mà con người rất khó chấp nhận. Các con có tiềm năng chấp nhận vì các thày đã chuẩn bị các con với rất nhiều giáo lý về tâm thức nhị nguyên và quả vị Ki-tô. Nhưng điều này không có nghĩa con bị kẹt trong một hoàn cảnh vì như thày đã nói, trước tiên con tìm Vương quốc Thượng đế, con tìm cách tiến gần hơn và gần hơn quả vị Ki-tô và bỗng nhiên chuyện hoàn cảnh bên ngoài có được giải quyết hay không không còn quan trọng nữa.
Con hãy lấy tình trạng giữa người dân nước Do thái và nước Palestine, người Do thái và người Ả rập. Ở chiều ngang không có cách giải quyết. Cách giải quyết duy nhất là cả hai bên gia tăng sự nối kết chiều dọc với tâm Ki-tô để họ nhận ra: Tôi không phải người Do thái hay người Ả rập, tôi hơn những quy định trong vật chất này. Những đặc tính vật chất không quan trọng bằng sự hợp nhất của tôi với tâm Ki-tô. Cho nên, khi con nối kết với tâm Ki-tô, con thấy tất cả những người khác, những người ở phe bên kia đều bắt nguồn từ tâm Ki-tô.
Cho nên, con có thể tìm một cấp độ hợp nhất cao hơn để thay vì tìm cách giải quyết xung đột ở chiều ngang, con bỏ xung đột lại sau lưng. Không có cách gì giải quyết xung đột nhưng con có thể vượt thăng nó. Các con là những học trò trực tiếp của các thày, các thày chờ đợi các con tiên phong làm việc này trong đời sống cá nhân của mình, khi con tương tác với nhau, ngay cả khi con tương tác với nhau trong một cộng đồng tâm linh. Hãy luôn luôn tìm sự hợp nhất cao, hãy tìm Vương quốc Thượng đế bên trong và nói: “Điều này đáng gì với tôi? Tôi sẽ theo Ki-tô đi vào cõi cao hơn.”
7.9. Biểu đạt Ki-tô trong đời sống hàng ngày
Đấy là cách con có thể đưa ra một ví dụ hùng hồn về thế nào là biểu hiện quả vị Ki-tô trong đời sống hàng ngày. Một số trong các con đã làm việc này rồi. Một số trong các con đã gần kề. Đôi khi chỉ cần xoay chuyển tâm một chút khi con thấy: “Ồ, trước kia tôi chưa bao giờ thấy điều này nhưng bây giờ nó quá hiển nhiên. Với tôi, đúng với Thượng đế quan trọng hơn đúng với con người.”
Nói cho cùng, cái ta nào muốn nó đúng? Không phải là cái Ta Biết. Cái Ta Biết trong trạng thái thuần khiết của nó là gì? Nó trung hòa. Nghĩa là gì? À, có nghĩa là nó không bị cuốn hút vào hai cực nhị nguyên. Nó cũng không ở điểm giữa hai cực. Nó vượt lên trên thang nhị nguyên. Nó ở bên ngoài nhị nguyên. Nó chỉ quan sát thôi. Thày nói gì về đọc rung động? Con có thể học cách đọc rung động để biết khi rung động của con không ở cấp độ của Ki-tô vì con bị cuốn hút vào ý nghĩ có gì đó thật sự quan trọng. Có gì đó trong vật chất thật sự quan trọng. Lúc đó con có thể kéo mình lùi lại, đi vào nội tâm và nối kết lại, đạt trạng thái trung hòa trong đó con có thể thấy: “À, điều tôi nghĩ quan trọng không thật sự quan trọng. Nó không quan trọng bằng tôi hợp nhất với tâm Ki-tô.” Cuối cùng thì con tới điểm thấy, như Padmasambhava nói: “Không có gì trong vật chất quan trọng.” Đây chỉ là vấn đề xoay chuyển quan điểm của con về vật chất, về điều gì quan trọng.
Với bài này thày đã cho con những gì thày muốn cho con. Thày biết ơn đã có cơ hội này. Con có thể nói những gì thày trao cho con ở đây là một biểu hiện của từ bi. Vì lòng từ bi tối hậu là gì? Một số người nghĩ là tha thứ nhưng cái gì tha thứ? Tâm nhị nguyên có bao giờ tha thứ được chăng? Tự ngã có bao giờ tha thứ được chăng? Không đâu, chỉ tâm Ki-tô mới có thể tha thứ, nhưng tại sao tâm Ki-tô tha thứ được? Bởi vì với tâm Ki-tô không gì trong vật chất quan trọng. Mọi chuyện đều tha thứ được. Mọi tội lỗi đều có thể được tẩy trắng như tuyết. Với điều này thày niêm con trong Ngọn lửa Từ bi mà thày cầm giữ cho Trái đất. Mong con chấp nhận Ngọn lửa Từ bi cho chính con để con có thể trước tiên tha thứ chính mình và chấp nhận tha thứ vô điều kiện của tâm Ki-tô.