1 | Quả vị Ki-tô không xảy ra tức khắc

Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Mẹ Mary qua trung gian Kim Michaels, ngày 6 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.

TA LÀ Chân sư Thăng thiên Mẹ Mary và thày cảm ơn tất cả các con đã có mặt hôm nay – các con hiện diện tại đây và các con hiện diện qua mạng Internet – và chào đón các thày, các chân sư thăng thiên, đến Hàn Quốc. Lẽ tự nhiên, khi thày nói “chào đón các thày” thì nghe như các thày ở rất xa và đến đây tham dự hội nghị này, nhưng như nhiều người trong các con đã trải nghiệm, các thày luôn luôn ở bên các con – vì các thày không bị giới hạn bởi không gian và thời gian.

Giờ đây, nếu các con nhìn ngược lại năm 2002, khi các thày bắt đầu làm việc với vị sứ giả này, thì con thấy là các thày đã trao truyền một lượng giáo lý to lớn chung quanh chủ để quả vị Ki-tô. Lẽ tất nhiên, các thày cũng đã trao truyền giáo lý về quả vị Ki-tô trong các đợt truyền giáo trước, với các tổ chức Phong trào TA LÀ (I AM Movement) lẫn Hải đăng trên Đỉnh (Summit Lighthouse). Con có thể nói là đã có rất nhiều giáo lý về quả vị Ki-tô. Còn có thể nói gì thêm nữa? À, chắc chắn chân sư MORE sẽ nói là lúc nào cũng có thể có điều gì hơn nữa mà ta có thể nói. Chắc chắn là thày cũng nói như vậy. Các thày cảm ơn các con ở Hàn Quốc đã có thể hòa điệu với chủ đề “Là Ki-tô trong đời sống hàng ngày” và lẽ tất nhiên đây là thách đố lớn nhất liên quan đến quả vị Ki-tô.

1.1. Thách thức lớn nhất liên quan đến quả vị Ki-tô

Khi chúng ta nhìn ngược về các thời đại trước, nhìn về các đợt truyền giáo trước và đợt truyền giáo này, thì ta thấy là nhiều người rất dễ đạt được một hiểu biết trí năng về quả vị Ki-tô – nó là gì, có thể định nghĩa nó ra sao. Thách thức luôn luôn là làm sao áp dụng nó, và đặc biệt là áp dụng nó vào đời sống hàng ngày. Khi con nhìn lại thiên niên kỷ vừa qua, con thấy là nhiều người đã tìm ra một giáo lý tâm linh, một con đường tâm linh đề cập đến những trạng thái tâm thức cao hơn. Họ đã cảm thấy cần phải rút lui khỏi thế gian, ở một nơi cách ly với thế gian, và sau đó tìm cách trau dồi trạng thái tâm thức cao hơn đó.

Rất ít đã có thể sau đó ra khỏi trạng thái thiền định đó để áp dụng và chứng minh trạng thái tâm thức cao hơn đó trong đời sống hàng ngày. Một số ít hơn nữa đã có thể biểu lộ, chứng đạt trạng thái tâm thức đó khi sống một cuộc sống bình thường, năng động. Như các thày đã giảng, đây chính thực là thách thức của Thời đại Bảo bình. Các con đã sẵn lòng chiêm nghiệm chủ đề này và là những người tiên phong trong cuộc xoay chuyển tâm thức này, sẽ trở nên, sẽ chắc chắn trở nên một hiện tượng toàn cầu trong hàng ngũ các người tâm linh. Họ sẽ nhận ra là đời sống tôn giáo và đời sống thế tục có thể cách biệt, nhưng quả thực không có phân cách giữa tâm linh và đời sống hàng ngày.

Thách thức của Thời đại Bảo bình chính là đem tâm linh vào mọi khía cạnh của đời sống. Đây là một chủ đề mà lẽ tất nhiên các thày sẽ giảng giải thêm trong suốt hội nghị này. Các thày sẽ trình bày một cách hơi khác cách mà các thày đã dùng trước kia. Các thày sẽ trình bày từ nhiều góc độ khác nhau. Cách các thày trình bày sẽ có thể khiến con cảm thấy bối rối – và, con yêu dấu, đây không những là các thày cố ý làm như vậy, nhưng nếu con cảm thấy bối rối thì con hãy ghi nhớ khái niệm bối rối tuyệt vời. Bị bối rối về quả vị Ki-tô là điều rất tốt, ít ra là trong một thời gian. Quả thực những người không bị bối rồi về quả vị Ki-tô và nghĩ rằng họ đã biết hết mọi chuyện thường là những người xa cách nhất việc đạt và áp dụng quả vị Ki-tô, chắc chắn là áp dụng quả vị Ki-tô vào đời sống hàng ngày.

1.2. Giáo lý bên trong về quả vị Ki-tô

Vậy thày muốn nói gì để khai mạc hội nghị này? À, thày muốn nói về câu chuyện thụ thai và sinh ra Giê-su. Giờ đây, nếu con đọc kinh điển, Tân Ước kinh, thì có một câu mà rất ít người Cơ đốc giáo để ý, nhưng đó là một câu cơ yếu trong bộ kinh. Câu đó giản dị là: “Giê-su dùng ẩn dụ để giảng dạy cho đại chúng. Nhưng khi ở riêng với các đệ tử thì thày giảng giải cặn kẽ mọi thứ cho họ.” Ngay đây, con có câu nói không chối cãi được trong kinh điển về việc Giê-su giảng dạy hai trình độ khác nhau, một trình độ phổ quát cho giới đại chúng và một trình độ bí truyền, thần bí, trực tiếp hơn cho các tông đồ.   

Câu hỏi mà chúng ta cần đặt ra là: sau hai ngàn năm, 17 thế kỷ sau khi giáo hội Công giáo được thành lập, tại sao có quá ít người tự gọi mình là tín đồ Cơ đốc giáo tìm hiểu giáo lý thần bí, bên trong mà Giê su trao truyền cho các tông đồ đó là gì? Vì sao họ lại chú tâm quá nhiều vào những gì ghi trong kinh điển thay vì suy ngẫm những điều mà chính kinh điển nói là không có trong kinh điển? Lúc đó, họ có thể nào góp ý này với câu sau đây của Giê-su: “Ta sẽ luôn luôn ở bên các con,” và “Ta sẽ gửi đến một đấng an ủi sẽ ở bên các con”. Họ có thể nào với vào trong tim để chạm được giáo lý thần bí trực tiếp từ chính Giê-su? Một ít người được gọi là Cơ đốc thần bí đã làm được điều này, nhưng chỉ có rất ít. Lẽ tất nhiên, thời nay có nhiều người hơn sẵn sàng làm điều này, trong đó có các con.

Giáo lý bên trong đó là gì? À, sau đây chắc chắn là một cách để định nghĩa nó. Giáo lý bên trong là giáo lý vượt quá giáo lý bên ngoài, nhưng giáo lý bên ngoài là gì? Ấy, con thấy gì nơi đa số người theo Cơ đốc giáo, những người không sẵn lòng với lên giáo lý thần bí? Họ nhìn giáo lý bên ngoài, họ nhìn kinh điển, họ muốn áp dụng kinh điển theo sát nghĩa đen. Họ muốn diễn giải kinh điển theo sát nghĩa đen, ít nhất là theo đúng học thuyết, của Giáo hội Chính thống Phương đông hay Giáo hội Công giáo, nhưng làm sao lại có thể có một lối diễn giải sát nghĩa đen? Ta có thể có một cái gì sát nghĩa đen hay một diễn giải, và không có diễn giải nào không phải là một cách diễn giải.

1.3. Tất cả là một biểu tượng mang một ý nghĩa thâm sâu hơn

Thày muốn nói gì qua câu trên? À, nếu con mở lòng đón nhận giáo lý thần bí của Ki-tô, thì con hãy suy ngẫm điều này: mọi chuyện trong kinh điển, mọi điều mà Giê-su giảng dạy cho đại chúng, đều là một biểu tượng. Dụng ý của Giê-su là không nên hiểu theo sát nghĩa đen. Chúng là các biểu tượng mang một ý nghĩa thâm sâu hơn khi nhìn quá hình dáng vỏ ngoài. Đây chính là cốt lõi của phương pháp thần bí. Con nhìn quá hình dáng vỏ ngoài, và con dùng trực giác để nắm bắt ý nghĩa thâm sâu hơn mà con không thể nắm bắt bằng tâm vỏ ngoài, trí năng, tâm phân tích. Điều thày muốn dẫn tới là khi con lấy câu chuyện Giê-su sinh ra và lớn lên, thì có một ý nghĩa thâm sâu hơn. Lẽ tất nhiên, có nhiều lớp ý nghĩa thâm sâu, nhưng có một ý nghĩa mà thày muốn các con chú ý.

Con thấy chăng, con có thể đọc kinh điển và nói: “Có một cô thiếu nữ tên Mary. Cô đang sống cuộc đời của mình, nghĩ cuộc đời cô đang đi theo một hướng nào đó. Rồi một ngày có một vị thiên thần xuất hiện và cho cô biết là cô sẽ sinh ra hài nhi Ki-tô.” Nhiều người đọc câu chuyện này và nghĩ: “Ồ, chắc hẳn phải có một thiên thần có thể mắt thấy tai nghe đã hiện ra cho Mary.” Nhưng thực ra đây chỉ là một cách trình bày biểu tượng. Thày có một trải nghiệm nội tâm, trực giác, thần bí. Thày không cần thấy một hình ảnh vật lý xuất hiện, vì thày sẵn lòng nghe theo trực giác của thày, và đa số các con cũng vậy.

Đây là sự khác biệt giữa một người thần bí và một người chưa lên tới trình độ thần bí. Những người chưa đạt tới trình độ thần bí muốn thấy một sự việc hấp dẫn tâm vỏ ngoài, tâm phân tích, tâm suy luận, một điều mà họ có thể hiểu, có thể nắm bắt, có thể dùng tâm trí để hiểu thấu sau nhiều nỗ lực và để vào một chiếc hộp tư duy nhỏ xinh xắn, và như vậy họ cảm thấy kiểm soát được nó và không bị nó làm xáo trộn. Chắc chắn là sự việc đó không đòi hỏi họ phải thay đổi cách sống, đình chỉ cuộc sống bình thường và bỗng nhiên đi theo một hướng khác.

1.4. Tâm linh là buông bỏ kiểm soát

Con thấy chăng, với những người chưa đạt tới trình độ thần bí thì cuộc đời cốt yếu là kiểm soát, tâm linh cốt yếu là kiểm soát. Nhưng khi con đạt trình độ thần bí thì con buông bỏ ý muốn kiểm soát. Con buông bỏ ý muốn làm chủ tình hình của tâm vỏ ngoài. Con sẵn lòng lắng nghe lời nói nhỏ, tĩnh lặng, thần bí đến từ bên trong và theo nó. Chẳng phải đó là lý do vì sao tất cả các con ở đây? Chắc chắn đây là lý do vì sao vị sứ giả này có mặt ở đây, vì ông không cần mắt thấy một hiện tượng vật lý để thay đổi cuộc đời theo một hướng hoàn toàn khác, và quả thực ông đã làm điều này nhiều lần. Con thấy chăng, khi con xem câu chuyện Giê-su giáng sinh, thì con thấy có một ý nghĩa biểu tượng thâm sâu hơn và đó là: Ki-tô có thể nảy sinh nơi tất cả mọi người, nhưng để Ki-tô có thể tăng triển và trưởng thành thì nó cần được nuôi dưỡng bởi yếu tố mẹ, Ngọn lửa Mẹ.

Điều này có nghĩa gì cho riêng cá nhân con? Nó có nghĩa là con phải bắt đầu nhìn nhận và chấp nhận là Ki-tô có thể nảy sinh trong con. Thêm nữa, con hãy ghi nhận là Ki-tô sẽ không nảy sinh như một người trưởng thành mà như một hài nhi cần được nuôi dưỡng. Con thấy có rất nhiều người, thậm chí những người đã tìm ra giáo lý tâm linh (và ngay cả giáo lý chân sư thăng thiên) và họ đến với giáo lý với ý muốn kiểm soát của tâm vỏ ngoài. Khi họ nghe nói tới quả vị Ki-tô thì họ nghĩ tất cả điều này phải xảy ra cùng một lúc. Cần phải có một xảo thuật thần diệu nào đó, một công thức bí mật nào đó, một hòn đá thần diệu có khả năng biến mọi thứ thành vàng, nhờ đó họ có thể búng ngón tay và ngay tức khắc họ là Ki-tô, trong sự trọn vẹn của Ki-tô. 

1.5. Quả vị Ki-tô không xảy ra tức khắc

Con thấy đấy, chuyện này không bắt đầu như thế cho bất cứ ai trong chúng ta. Quả vị Ki-tô bắt đầu như một hài nhi được sinh ra trong chúng ta. Lúc ban đầu, nó cần được bảo vệ, nó cần được nuôi dưỡng, nó cần được hướng dẫn vì nó chưa sẵn sàng giáp mặt thế gian và sự chống đối Ki-tô đến từ thế gian. Hình ảnh mà thày muốn đưa ra cho các con ở đây là quả vị Ki-tô không phải là một biểu hiện tức khắc. Trong lịch sử nhân loại chưa bao giờ có một ai đã từ giây phút này sang giây phút sau xoay chuyển từ một trạng thái tâm thức bình thường sang trạng thái tâm thức cao nhất có thể có trên trái đất.

Con có thể nhìn trở về tất cả mọi truyền thống tâm linh, ít ra là các truyền thống đích đáng, và con sẽ thấy là họ đều nói cùng một chuyện tuy ngôn từ khác nhau. Họ có thể nói đến Niết bàn, giác ngộ, hay trạng thái tâm thức cao hơn, nhưng cốt yếu họ nói cùng một chuyện, đó là một trạng thái tâm thức cao hơn, là điều mà các thày ở đây gọi là quả vị Ki-tô. Nó phải bắt đầu như một hài nhi được sinh ra, dần dần lớn lên và trưởng thành cho tới khi nó sẵn sàng biểu lộ với thế gian. Đây là hình ảnh mà thày muốn đưa ra cho các con ở đây.

Một số trong các con đã theo đuổi con đường tâm linh từ lâu năm. Một số trong các con đã có Ki-tô nảy sinh trong mình trước đây khá lâu và nó đã tăng trưởng tới một tầm vóc nào đó. Tuy nhiên, con vẫn nên chiêm nghiệm là Ki-tô bắt đầu nảy sinh trong con như một hài nhi, sau đó dần dần lớn lên và trưởng thành. Tất cả các con sẽ đều được lợi lạc khi nhìn trở lại con đường tâm linh của mình từ khi tìm thấy giáo lý lần đầu, nghe thấy khái niệm Ki-tô và thấy: “Tôi đã có nuôi dưỡng đủ Ki-tô trong tôi chăng? Tôi đã có bảo vệ nó đủ khỏi các xàm xỡ của thế gian chăng? Tôi đã có thể chăng nuôi dưỡng nó hơn, hướng dẫn nó hơn, và cho nó thêm chút thời gian để lớn lên?”

Có những lúc con nghe các thày đề cập đến chuyện các con biểu lộ quả vị Ki-tô của mình, và con có thể quyết định với tâm vỏ ngoài là con sẽ làm chuyện này. Thày chỉ nói rằng có lẽ con nên bước lui lại và tự hỏi: “Em bé Ki-tô trong tôi có sẵn sàng giáp mặt thế gian chưa?” Nó có đã trưởng thành như lúc Joseph và thày dẫn Giê-su tới ngôi đền ở Jerusalem, là biểu tượng của việc em bé Ki-tô đã sẵn sàng giáp mặt thế gian? Hay có thể chăng là con cần được nuôi dưỡng thêm chút nữa trước khi con sẵn sàng? Con hãy nhìn chính mình. Con có trong tâm ý tưởng là Ki-tô sẽ đột nhiên phóng ra trong sự trọn vẹn của nó chăng? Từ lúc này sang lúc kế tiếp con sẽ xoay chuyển từ một người phàm thành Ki-tô trong sự trọn vẹn của Ki-tô. Nếu con thấy mình nghĩ như vậy thì các thày không nói điều này để trách cứ con nhưng muốn cho con biết đây là một hình ảnh rất xưa cũ mà con có thể tìm thấy nơi nhiều truyền thống tâm linh có đề cập đến các trạng thái tâm thức cao hơn – đó là khái niệm trạng thái tâm thức cao hơn biểu hiện tức khắc. Và như thày có nói, điều này không thiết thực.

1.6. Đạt quả vị Ki-tô tức khắc là một khái niệm của sa nhân

Đây chính thực là một hình ảnh mà sa nhân đã cài vào tâm thức tập thể vì, như các thày đã giải thích nhiều lần, họ làm tất cả mọi chuyện họ có thể làm để ngăn con người biểu lộ quả vị Ki-tô. Nếu con theo đuổi hũ vàng ở cuối cầu vồng là trạng thái tâm thức cao đột nhiên xuất hiện, thì con sẽ mãi mãi theo đuổi nó. Tại sao? Bởi vì hình ảnh đó là gì? Hình ảnh là: “Tôi đang không là Ki-tô, nhưng tôi có thể bỗng nhiên trở thành Ki-tô. Tôi chỉ không biết bằng cách nào. Nhưng một ngày kia chuyện đó sẽ xảy ra, nếu tôi cứ tiếp tục làm chuyện này hay làm chuyện nọ.” Con yêu dấu, quả vị Ki-tô sẽ không bao giờ xảy ra như vậy.

Nó sẽ xảy ra một cách từ lần giống như khi con nuôi dưỡng hài nhi Ki-tô, cho nó thời gian để trưởng thành cho tới khi nó sẵn sàng xuất hiện trước thế gian và biểu lộ chính nó qua con. Đây là cách duy nhất chuyện này đã xảy ra trong quá khứ, cách duy nhất chuyện này sẽ xảy ra trong tương lai. Tại sao? Bởi vì khi con quan sát em bé Ki-tô lớn lên trong con thì con giảm thiểu khoảng cách giữa con và Ki-tô. Con tăng trưởng cùng với nó. Bây giờ thày biết tâm vỏ ngoài của con có thể hỏi: “Vậy thì Ki-tô là gì? Chẳng phải nó là trạng thái tâm thức cao trội toàn hảo, biết hết mọi chuyện?” Con thấy chăng, ở đây chúng ta đang không nói tới Ki-tô trong trạng thái cao nhất của nó. Chúng ta đang nói tới việc thể hiện quả vị Ki-tô trong đời sống thường ngày.

Con có nắm bắt chăng biểu tượng đằng sau câu chuyện Giê-su sinh ra và lớn lên cho tới khi sẵn sàng khởi sự sứ vụ của mình? Lẽ tất nhiên, có nhiều tín đồ Cơ đốc giáo muốn nghĩ rằng Giê-su đã toàn hảo từ khi sinh ra, nhưng ngay cả kinh điển vỏ ngoài cũng không hỗ trợ quan điểm này, còn hiểu biết nội tâm thì chắc chắn không. Giê-su chứng minh một con đường tuần tự. Thày đồng ý là kinh điển không nói nhiều về điều này. Tuy nhiên, Giê-su đã chứng minh con đường tuần tự, ngay cả trong ba năm cuối của sứ vụ của thày.

Khi con xem xét câu chuyện – một lần nữa đây là một chuyện ngụ ngôn, một biểu tượng – bữa tiệc cưới ở Cana, thì tại sao thày, như nhân vật bà mẹ, đã phải can thiệp và bảo Giê-su phải tiến hành chương trình bằng cách ngưng than phiền và biến nước thành rượu?

1.7. Ki-tô cần được Mẹ nuôi dưỡng

Con thấy chăng, Ki-tô cần được mẹ nuôi dưỡng. Tại sao? Vì bà mẹ tiếp giáp với thế giới mẹ, thế giới Mẫu-Vật, như nó đang là ngay bây giờ – còn rất xa trạng thái toàn hảo. Con có thể nói là Ki-tô, tâm Ki-tô trong khía cạnh hoàn vũ, không biết những gì đang xảy ra trên một hành tinh như trái đất. Để Ki-tô có thể được biểu lộ trên trái đất dưới một hình thức có thể thực sự giúp những con người đang bị giam hãm trong tâm thức phản-Ki-tô, thì Ki-tô phải học cách thích nghi sự biểu lộ của mình theo các thực tại thực tế của đời sống trên trái đất. Ai có thể dạy em bé Ki-tô điều này hay hơn bà mẹ là người tiếp cận gần kề hơn cõi vật lý trong trạng thái hiện tại, rất bất toàn của nó trên trái đất.

Đó là vai trò của thày khi thày hướng dẫn Giê-su trong lúc khôn lớn: đó là giúp Giê-su nhận ra dù Giê-su có một viễn quan, có nhiệt huyết, nhưng có một thực tại thực tế trên trái đất. Để sứ vụ được thành công, Giê-su cần biết điểm này, cảm nhận được điều đó, trải nghiệm độ dày đặc của trái đất và thích ứng sự biểu lộ quả vị Ki-tô theo đó. Con có thể nói Giê-su đã có thể trở thành một đạo sư thiết lập một tu viện ở nơi nào đó xa xăm trong đồi núi và thu hút đệ tử tới ngồi dưới chân thày, tiếp nhận hào quang và lắng nghe các lời giảng hoa mỹ mà không ai hiểu được của thày. Nếu vậy thì Giê-su đã không hoàn thành được sứ vụ vào đầu thời đại Song ngư. Giê-su cần khoảng thời gian ba năm khi thày đi khắp các nẻo đưởng bụi bặm, nóng bức của vùng Palestine, gặp gỡ người dân, tiếp cận họ và trao truyền một giáo lý ít ra cũng một phần thích nghi với trình độ tâm thức của họ. Tuy có nhiều lúc nhiệt huyết của thày đi quá trớn và thày nói những lời vượt quá xa những gì con người sẵn sàng tiếp nhận vào thời đó – và ngay cả nhiều người thời nay vẫn chưa sẵn sàng tiếp nhận.  

Con thấy đấy, chúng ta không nói chuyện con là Ki-tô một cách cao xa nào đó, trao truyền một minh triết vô biên, vĩnh cửu mà không ai sẵn sàng đón nhận. Chúng ta đang nói chuyện là Ki-tô trong đời sống hàng ngày. Ấy vậy, con cần phải biết đời sống thường ngày như thế nào, phải không con? Vậy con nên thích ứng cách biểu lộ quả vị Ki-tô vào các thực tại của đời sống thường ngày. Với tâm thức của con người khi họ tham gia ngay lúc này vào đời sống thường ngày trên hành tinh tăm tối này. Một lần nữa, con nên nhớ câu chuyện chén nước mát nhân danh Ki-tô. Con không giúp người đang sắp chết khát bằng cách cho họ những lời minh triết hoa mỹ khi điều họ thực sự cần là một chén nước mát. Giê-su đã có thể truyền một giáo lý thâm sâu hơn nhiều những gì thày dạy, nhưng thày đã rất mau chóng nhận ra là đa số con người không sẵn sàng đón nhận giáo lý đó.

1.8. Ki-tô thích ứng với hoàn cảnh hiện hữu

Bây giờ thì thày trở lại điều thày giảng lúc đầu bài này: “Khi Giê-su ở riêng với các đệ tử thì thày giảng cặn kẽ mọi chuyện cho họ.” À, “mọi chuyện” là nói hơi quá đáng, nhưng tuy thế khi ở riêng với các đệ tử (không phải chỉ có 12 tông đồ nhưng nhóm thân cận chung quanh Giê-su) thì thày đôi khi là một sứ giả trao truyền một thông điệp cao hơn, một thông điệp đến từ các chân sư thăng thiên. Ngay cả các đệ tử cũng không sẵn sàng đón nhận thông điệp đó và đa số đã không thấu hiểu. Những lúc đó Giê-su học bài học là vì các thực tại của thời đó, những gì có thể biểu lộ có giới hạn.

Vì lý do đó các thày, là những chân sư thăng thiên ngày nay có thể làm việc qua một sứ giả được bảo trợ trong cõi vật lý, rất biết ơn được cơ hội trao truyền một giáo lý cao hơn không thể trao truyền 2000 năm trước đây. Hay 2500 năm trước, khi đức Phật hiện thân trong cõi vật lý. Ngày nay, tâm thức con người cao hơn và các thày có thể trao truyền nhiều giáo lý hơn. Tuy thế, các con có thể xem xét tất cả các giáo lý mà các thày đã trao truyền trong 100 năm vừa qua và thấy là còn có thể trao truyền hơn rất nhiều nữa. Như các thày có nói trước đây, toàn bộ giáo lý có thể được trao truyền trong bầu cõi chưa thăng thiên này có thể ví như đại dương, và những gì các thày đã trao truyền cho tới nay chỉ là một muỗng. Đó là một muỗng không quá nhỏ, tuy thế, nếu so với đại dương thì, à, còn có thể có nhiều hơn nữa.

Thày không có ý định giảng một bài dài, vì còn có nhiều chân sư khác cũng muốn lên tiếng tại hội nghị này, và các thày sẽ trình bày từ nhiều tầm nhìn, nhiều góc độ khác nhau. Do đó, thày cảm ơn đã có cơ hội khai trương hội nghị này, và thày khuyến khích các con suy ngẫm hình ảnh Ki-tô đang được nảy sinh trong các con.

Nếu con là người mới tới với giáo lý này, thì có thể là Ki-tô hài đồng đang được sinh ra trong con ngay lúc này. Nếu con đã ở với giáo lý một thời gian rồi, thì có thể điều này đã xảy ra trước đây khá lâu. Tuy thế, em bé này ngày nay đã phát triển tới đâu rồi? Có thể chăng nó cần được nuôi dưỡng thêm? Có thể chăng nó cần vài lời khuyên răn, của mẹ hiền, từ con? Hay đôi lời tham vấn, một chút hướng dẫn? Phải chăng nó cần một chút giới hạn, để nó không bộc lộ với nhiệt tâm làm người khác kinh ngạc, và thay vào đó nhạy cảm hơn với trình độ hiện tại của họ?

Ki-tô không cần đạt được một thành quả tối hậu. Đây lại là một lời gian dối khác mà sa nhân đã gieo vào tâm thức tập thể. Không có thành quả tối hậu nào trên một hành tinh như trái đất, cũng nhự thế trong một bầu cõi chưa thăng thiên, hay cũng như thế trong bầu cõi đã thăng thiên lên đến tận đấng Sáng tạo. Ngay cả tâm thức đấng Sáng tạo cũng không là một thành quả tối hậu, vì lúc nào cũng có sự tự thăng vượt. Ki-tô là gì? Đó là tiến trình tự thăng vượt. Tới đây  thì thày niêm các con trong tình thương của trái Tim Mẹ, và thày cảm ơn các con đã cho thày cơ hội có mặt ở đây với các con.