11| Làm sao khắc phục căng thẳng trên con đường tâm linh

Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Portia qua trung gian Kim Michaels, ngày 6 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.

TA LÀ Chân sư Thăng thiên Portia. Điều thày muốn nói tới ở đây là một hiện tượng mà các thày thường quan sát thấy nơi người tâm linh, không riêng gì trong các phong trào chân sư thăng thiên nhưng cũng xảy ra trong nhiều phong trào khác nếu không nói là tất cả các phong trào tâm linh. Ấy là hiện tượng con ở đây, con sống cuộc đời theo cách con được dạy dỗ. Con có thể có một số vấn đề con phải đương đầu hoặc con có thể sống một cuộc đời tương đối bình thường nhưng con cảm thấy có gì đó thiếu thốn. Sau đó con tìm thấy một giáo lý tâm linh, một vị thày tâm linh, một phong trào tâm linh và con quyết định gia nhập phong trào đó. Con quyết định sẽ hết sức nỗ lực học hỏi giáo lý, áp dụng các pháp thực tập, thậm chí có thể là con thay đổi cuộc sống mình, rời nơi con đang sống để gia nhập một cộng đồng tâm linh như nhiều người trên thế giới đã làm. 

Sau khi con đã quyết định dấn thân vào con đường tâm linh, con thường trải qua một giai đoạn mà các thày gọi là giai đoạn trăng mật khi mọi chuyện đều tuyệt vời. Con quả thực yêu say đắm sự chú tâm mới đến tâm linh trong cuộc sống, con cảm thấy hứng khởi với cuộc sống, với tương lai của mình, con cảm thấy lúc nào con cũng đang khám phá những điều mới lạ. Con hy vọng một ngày kia sẽ đạt được mục tiêu nào đó được quy định trong phong trào tâm linh của mình và con rất lạc quan về tương lai.

11.1. Khi con người bị căng thẳng về tăng triển tâm linh

Rồi sau đó một thời gian (có thể là sau vài tháng, hay vài năm hay với một số người là vài thập niên) có một sự xoay chuyển từ từ, hay cũng có thể là một sự xoay chuyển đột ngột khiến con trở nên càng ngày càng căng thẳng. Giống như tâm thái ngây thơ của giai đoạn đầu dần dà phai mờ và bây giờ con trở nên nghiêm trang hơn rất nhiều. Trong nhiều trường hợp, những người tâm linh nghĩ rằng thái độ nghiêm trang chứng minh họ quyết chí hơn trên con đường tâm linh, họ xem nó nghiêm trọng hơn, họ nỗ lực nhiều hơn, họ quyết tâm nhiều hơn. Chuyện thực sự xảy ra là họ trở nên căng thẳng.

Lúc đầu, khi đi vào tâm linh con cảm thấy có niềm vui, con cảm thấy mình được một cơ hội, con như một người thơ ngây trông ngóng tương lai. Nhưng sau một thời gian, con trở nên căng thẳng, con trở nên nghiêm trang, mọi chuyện đều có vẻ rất ư nghiêm trọng, con có thể phạm lỗi lầm, con có thể không vượt qua các thử thách. Có thể là con không đáp ứng một số đòi hỏi nào đó, đây có thể là đòi hỏi từ bên ngoài do vị thày hay tổ chức quy định hay là đòi hỏi được quy định trong nội tâm. Con trở nên căng thẳng, con bắt đầu cảm thấy không thỏa mãn, có thể con cảm thấy con không đáp ứng được các chờ mong, các đòi hỏi hay tiêu chuẩn, có thể con cảm thấy những người khác không đáp ứng được các điều này. Có thể con cảm thấy con không tiếp cận được những người mà con nghĩ con phải tiếp cận, con không thu hút được người mới vào nhóm hay phong trào của con và bỗng nhiên có một cảm giác căng thẳng nào đó len lỏi vào nội tâm con.

Giờ đây một lần nữa, như các thày đã nói rất nhiều lần, các thày không trách cứ các con chút nào về chuyện này. Các thày không có ý nói điều này không được xảy ra. Nó xảy ra cho đại đa số người tâm linh, và đệ tử chân sư thăng thiên không là ngoại lệ. Trong một số trường hợp, có thể họ bị nặng hơn vì họ nghĩ họ đã tìm ra giáo lý tâm linh cao nhất do đó họ phải sống đúng theo tiêu chuẩn cao nhất. Điều thày muốn trình bày ở đây là tại sao chuyện này xảy ra.

11.2. Các ngã tiềm thức pha màu cách con tiếp cận con đường tâm linh như thế nào

Giờ đây, các thày đã có nói về vấn đề này rồi vì, như các thày đã giải thích, khi con lần đầu tìm ra một giáo lý hay phong trào tâm linh thì cái nhìn của con về đời sống bị pha màu bởi tự ngã, bởi các ngã tiềm thức. Chuyện xảy ra là trong giai đoạn đầu có quá nhiều điều mới lạ xảy ra cho con, con tiếp cận quá nhiều giáo lý mới, nên trong thời gian ngắn đó tự ngã, các ngã tiềm thức, mất ảnh hưởng trên tâm con vì con quá phấn khởi và tuôn chảy theo niềm phấn khởi đó, khám phá những điều mới lạ. Giống như con đang yêu say đắm một người tình khi mọi sự đều mới lạ và hào hứng và con cảm thấy lạc quan về tương lai.

Rồi một lúc sau, các ngã dần dần bắt đầu tìm ra cách ảnh hưởng con trở lại và chúng bắt đầu pha màu một cách rất vi tế cách con tiếp cận con đường tâm linh. Các ngã này làm gì? Ấy, chúng làm điều duy nhất chúng có thể làm và như Mẹ Mary đã giải thích, tự ngã đi tìm điều bất khả thi là bù đắp cho sự mất nối kết với cái ta cao. Chuyện có thể xảy ra là dần dần con lấy tìm cầu bất khả thi này của tự ngã và chuyển nó vào giáo lý tâm linh, vị đạo sư và đường tu của con. Giờ đây, con nghĩ là phong trào, giáo lý đã quy định con đường tu này, các yêu cầu này mà con phải sống theo và con không chắc con có thể làm được.

Thực ra đấy là trực giác của con chứ không phải các nỗi sợ của con. Ấy, cũng có thể đó là những nỗi sợ của con nhưng thường khi đó là trực giác tìm cách nói với con là con không thể đáp ứng các yêu cầu vỏ ngoài này. Tại sao? Bởi vì tự ngã tìm cách làm gì? Nó tìm cách lấy điều gì đó trong thế gian này và dùng nó để bù đắp cho sự mất nối kết với Hiện diện TA LÀ. Nhưng vì không có gì trong thế gian có thể thay thế nối kết đó, nên trực giác tìm cách nói cho con biết là dốc tâm làm theo các quy luật, tiêu chuẩn và yêu cầu vỏ ngoài sẽ không thực sự dẫn con tới nơi con hy vọng tới.

Khi con cố gắng làm tròn tất cả những yêu cầu vỏ ngoài để tạo một cảm giác bên trong con, cảm giác kết nối với Hiện diện TA LÀ, thì con sẽ trải nghiệm, thường là sau một thời gian (trong một số ít trường hợp sau một thời gian dài) là con không thành công. Con không đạt những yêu cầu, con không đạt những kết quả con nghĩ mình sẽ đạt được. Điều này tạo nên căng thẳng và nhiều người trong các con nghĩ: “Tôi phải nỗ lực hơn nữa. Tôi phải đọc chú nhiều hơn, tôi phải dậy sớm hơn để đọc chú, tôi phải làm đúng tất cả những pháp tu vỏ ngoài.” Con bước lên cỗ máy chạy và như con biết về các cỗ máy chạy, con có thể chạy càng ngày càng nhanh nhưng con chẳng đến đâu cả.

11.3. Nhận ra nguyên nhân căng thẳng

Các thày mong muốn thấy gì nơi các đệ tử chân sư thăng thiên của các thày trong đợt truyền giáo này? Nếu con rơi vào tình trạng căng thẳng, cảm thấy không thỏa mãn, cảm thấy không tới đích, không đạt kết quả mà con nghĩ đáng lẽ con phải đạt, thì các thày mong muốn thấy con thoát khỏi trạng thái này. Các thày muốn con lấy lại cảm nhận bên trong là con đường tu hào hứng, con đang liên tục tiến lên, con đang liên tục bước những bước làm con cảm thấy thoải mái hơn với chính mình và đường tu. Cách duy nhất làm được điều này là gì? Đó là giải quyết những ngã tiềm thức đang pha màu cách con nhìn đường tu.

Nếu con thấy mình trong tình trạng này, cảm thấy mất niềm vui mà trước đây con có, thì con hãy sẵn lòng nhìn vào tâm tiềm thức của mình. Chuyện này không khó như con nghĩ, con chỉ cần sẵn lòng công nhận: “À, tôi đã mất đi phần nào sự ngây thơ, tôi cảm thấy căng thẳng nhưng tại sao thế? Tôi đang thật sự có những cảm xúc gì? Đằng sau những cảm xúc đó là những ý nghĩ gì? Điều gì đã khiến tôi bị rơi vào tình trạng khó khăn, khó xử, thế bí này trong đó tôi bị dằng co nhiều hướng và do đó tôi không thể nào bình an được?”

Con có thể gỡ rối thế bí này, con dùng các dụng cụ, các giáo lý các thày đã cho con về các ngã tiềm thức và con tới điểm con có thể thấy cơ chế vận hành của chúng. Vì các ngã dựa trên nhị nguyên, trước tiên chúng không thể dẫn con tới mục tiêu nhưng đồng thời chúng cũng kéo con về những hướng đối nghịch, và đây là nguyên do của căng thẳng. Khi con thấy hai ngã đang kéo con về hai hướng đối nghịch thì con có thể nhìn ảo tưởng đằng sau mỗi ngã và tới điểm nhận ra đó thật sự chỉ là một ảo tưởng, nó không thật, đấy là tự ngã đang tìm cách quy định con đường quả vị Ki-tô nhưng chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra. Làm sao con tới điểm nhận ra điều này? Ấy, bằng cách con với tới tâm Ki-tô đang ở ngay đây với con, nó không ở tuốt trên cao ngoài kia. Tâm Ki-tô không ở xa con, tâm Ki-tô luôn ở bên trong con, vương quốc Thượng đế ở bên trong con, do đó vương quốc Thượng đế không tới con được qua việc tuân thủ các quy luật vỏ ngoài, nó tới con qua việc quan sát các ngã nội tại.

11.4. Một cái nhìn đen trắng về quả vị Ki-tô

Có một điểm vi tế mà con có thể cần chiêm nghiệm, do các đệ tử có khuynh hướng (xảy ra nhiều hơn với các đợt truyền giáo trước nhưng cũng xảy ra ngay cả trong đợt truyền giáo này) nhìn tâm Ki-tô với cái nhìn đen trắng, cách nghĩ đen trắng của tự ngã. Họ nghĩ, như các thày có đề cập: Nếu con là Ki-tô, con luôn luôn đúng, con có sự thật tối hậu sẽ giải quyết bất kỳ xung đột nào.

Con thấy chăng, có chút căng thẳng nào trong tâm Ki-tô chăng? Có bao giờ tâm Ki-tô bị căng thẳng chăng? Tại sao nó bị căng thẳng chứ? Nó trải nghiệm hợp nhất với đấng Sáng tạo, với nguồn gốc, vậy tại sao nó cảm thấy căng thẳng chứ? Tâm Ki-tô có cần bất cứ gì từ Trái đất chăng? Không đâu. Tâm Ki-tô có thể cần gì từ Trái đất? Nó có thể cần gì từ hình tướng? Nó có thể cần gì từ vật chất? Tâm Ki-tô kết nối với nguồn gốc của mọi sự sống, với chính đấng Sáng tạo. Tâm Ki-tô không bao giờ có thể cảm thấy thiếu thốn, không bao giờ có thể cảm thấy căng thẳng. Do đó, khi con bắt đầu neo trụ vào tâm Ki-tô, con có thể dần dần khắc phục những ngã khiến con cảm thấy căng thẳng về con đường tâm linh.

Con có thể tới điểm thấy là những ngã này, chúng muốn con căng thẳng vì hai lý do. Trước tiên, khi con căng thẳng, khi con phân rẽ trong chính con, thì con phú cho năng lượng một độ rung dựa trên sợ hãi sẽ nuôi béo các ngã. Chúng chỉ có thể hấp thụ ánh sáng dưới một tầng rung động nào đó và do thế chúng cần con căng thẳng để nuôi béo chúng. Điều khác là khi con căng thẳng thì con đang làm gì? Con tập trung vào chuyện bên ngoài. Ôi, có con đường tu này, tôi phải theo nó, có tất cả những yêu cầu này, có những người khác, có vị đạo sư. Có mấy chân sư thăng thiên ở trên kia đang đòi hỏi tôi này nọ, họ đang nhìn xuống tôi mỗi giây và coi xem tôi có đạt thử thách không. Tôi phải đạt thử thách, nhưng tôi không biết nội dung của thử thách, vậy thì làm sao tôi đạt được? Ít nhất, nếu tôi lo lắng về chúng thì trông có vẻ là tôi nghiêm túc, tôi là một đệ tử nghiêm túc, nghiêm túc hơn các đệ tử khác đang không căng thẳng.

Con thấy chăng hậu quả của thái độ này? Đó là con nhìn ra “ngoài kia,” con nghĩ là khi con tìm được điều gì đó ngoài kia, khi con đạt điều gì đó ngoài kia, thì con sẽ cảm thấy bình an, thì con sẽ mãn nguyện. Chuyện này có bao giờ xảy ra được chăng? Như các thày đã nói, mãn nguyện tối hậu là trải nghiệm con kết nối với Hiện diện TA LÀ của con, với tâm Ki-tô, với các chân sư thăng thiên. Khi con còn nhìn ra bên ngoài thì làm sao con khám phá được Vương quốc Thượng đế bên trong con? Làm sao con nói được với Ki-tô: “Chuyện này không quan trọng với con, nó chẳng là gì với con, con sẽ theo thày?”

11.5. Cái Ta Biết có cảm thấy căng thẳng không?

Khi con thấy điều này, khi con thấy các ngã đang cố hết sức lôi kéo sự chú ý của con khỏi điều duy nhất có thể cho con điều con cần thì con có thể bắt đầu tách con, tách Cái Ta Biết ra khỏi chúng. Con có thể tự hỏi một câu hỏi giản dị: “Căng thẳng của tôi nằm đâu? Nó ở trong cái Ta Biết không?” À, một số người nghĩ nó ở đó vì họ quá đồng hóa với các ngã vỏ ngoài nên họ nghĩ rằng tôi, cái Ta Biết, tôi là một đệ tử chân sư thăng thiên rất ngoan và do đó, tôi phải sống theo những yêu cầu vỏ ngoài đó.

Con thấy đấy, các thày đã nói gì nhiều lần về cái Ta Biết? Cái Ta Biết có là thân vật lý của con không? Để giúp các con tỉnh ngủ: các con hãy trả lời đi! Cái Ta Biết có là thân vật lý của con không? Không. Cái Ta Biết có là thân xúc cảm của con không? Không. Cái Ta Biết có là thân lý trí của con không? Không. Cái Ta Biết có là thân bản sắc của con không? Không. Cái Ta Biết là hơn nữa. Nếu cái Ta Biết là nhận biết thuần khiết, nhận biết trung hòa, không bị ảnh hưởng bởi bất cứ gì trên Trái đất thì tại sao cái Ta Biết lại căng thẳng chứ?

Con thấy đó, cái Ta Biết không thể căng thẳng. Vậy tại sao con cảm thấy căng thẳng? Đó là vì cái Ta Biết trải nghiệm căng thẳng xuyên qua một ngã tách biệt. Ngã cảm thấy căng thẳng vì nó dựa trên nhị nguyên và các thày đã nói gì? Tâm thức nhị nguyên có một sự căng thẳng mang tính chất sống chết. Không ai cảm thấy căng thẳng nhiều hơn các sa nhân. Khi con nhận ra điều này, con có thể thấy con không bị căng thẳng. Con không thể bị căng thẳng. Con chỉ có thể trải nghiệm nó và khi con thấy căng thẳng chỉ là một trải nghiệm, con có thể tự hỏi: “Tại sao tôi muốn có trải nghiệm đó?”

Rất có thể con chưa bao giờ nghĩ về vấn đề như thế và tâm vỏ ngoài của con sẽ nói, các ngã sẽ nói: “Ồ, không phải bạn chọn trải nghiệm đó đâu. Đời sống trên Trái đất là như thế. Bạn nhìn tất cả những điều kiện bên ngoài này đi, nhìn tất cả những vấn đề này, làm sao bạn có thể hiện thân trên Trái đất mà không bị căng thẳng?” Thật dễ để tin cuộc sống trên Trái đất, trên một hành tinh phi tự nhiên rất khó khăn, Trái đất rất dày đặc, có rất nhiều xung đột cho nên chỉ có thể căng thẳng thôi.

Các thày nhìn nhận là chúng ta đều đã phần nào cảm thấy căng thẳng vì sống trên một hành tinh phi tự nhiên, nhưng dù vậy con không cần phải cảm thấy căng thẳng. Cái Ta Biết không cần phải cảm thấy căng thẳng khi con nhận ra không gì trên Trái đất có thể chạm tới con khi con tiếp xúc với nhận biết thuần khiết, nhận biết trung hòa. Nếu con trung hòa, thì cái gì có thể khiến con căng thẳng? Cái gì có thể kéo con theo hai hướng đối nghịch? Căng thẳng là gì? Con lúc nào cũng bị lôi kéo tới những hướng đối chọi, ít nhất hai hướng khác nhau, có thể nhiều hơn thế nếu con có nhiều ngã đang lôi kéo con. Cho nên con có thể bắt đầu tự đặt cho mình những câu hỏi này: “Tâm Ki-tô có bao giờ căng thẳng không? Hiện diện TA LÀ của tôi có bao giờ căng thẳng không? Tại sao cái Ta Biết lại căng thẳng?” Con có thể nhận ra là nó không căng thẳng.

11.6. Các chân sư thăng thiên có căng thẳng không?

Giờ đây, có thể ngã vỏ ngoài trong một số trong các con nói: “Nhưng chẳng phải các chân sư thăng thiên cũng căng thẳng à? Chẳng phải các thày muốn Trái đất trở nên một hành tinh tự nhiên sao? Chẳng phải các thày muốn thời Hoàng kim của Saint Germain được biểu hiện? Chẳng phải các thày muốn tôi biểu hiện quả vị Ki-tô, đọc tất cả những bài chú đó, giúp nâng cao tâm thức tập thể?” Các thày đã thấy trong các đợt truyền giáo trước, các đệ tử chân sư thăng thiên quá tập trung vào việc thay đổi thế giới nên họ thật sự nghĩ căng thẳng của họ phát xuất từ các thày, các thày là những người tạo căng thẳng đó lên họ, muốn họ làm tất cả những chuyện đó, muốn họ làm nhiều hơn những gì có thể làm được. Đây không phải là sự thực.

Con hãy tự hỏi: “Tại sao một chân sư thăng thiên lại bị căng thẳng?” Con thăng thiên bằng cách buông bỏ hết mọi dính mắc với bất kỳ điều gì trên Trái đất. Điêu này nghĩa là gì? Nó có nghĩa là trong tâm các thày không nhìn Trái đất và nghĩ nó có những khiếm khuyết vĩ đại, có một khoảng cách vĩ đại. Các thày nhìn các hoàn cảnh trên Trái đất đang như thế nào. Các thày nhìn Thời đại Hoàng kim của Saint Germain như thế nào. Các thày nhìn sự khác biệt vĩ đại giữa hai hoàn cảnh đó và nhìn những con người, đặc biệt là các đệ tử của các thày, họ đang không chịu đọc hết các bài chú mà các thày muốn họ đọc để chúng ta thâu ngắn khoảng cách. Con nghĩ đó là cách các thày suy nghĩ nhưng các thày không suy nghĩ như vậy vì nếu các thày suy nghĩ như vậy thì các thày đã không thăng thiên, các thày sẽ vẫn còn đầu thai trên trái đất như các con. Con thấy chăng, quả đúng là các thày muốn Trái đất trở thành một hành tinh tự nhiên. Lẽ tất nhiên, đúng là các thày muốn Thời đại Hoàng kim của Saint Germain được hiển thị. Nhưng các thày không muốn các điều trên từ một cảm nhận thiếu hụt mà từ cảm nhận trôi theo Dòng sông sự Sống. Có một sự khác biệt vĩ đại ở đây và sự khác biệt là rung động, như các thày đã đề cập, đọc rung động như thày More đã nói.

Khi con nhìn sự việc với cảm nhận thiếu hụt thì con có một loại rung động đặc thù. Nó dựa trên sợ hãi, nó tạo căng thẳng, nó khiến con cảm thấy bị ám ảnh cưỡng chế tỷ dụ như con phải đọc chú và học giáo lý. Con có thể học cách đọc rung động đó. Con có thể nhận ra là loại rung động đó không đến từ tâm Ki-tô. Sau đó, khi con hòa điệu với tâm Ki-tô, sau khi con làm việc với các ngã, con sẽ trải nghiệm sự khác biệt giữa tâm Ki-tô và rung động thấp hơn này. Con có thể trải nghiệm rung động của một chân sư thăng thiên, như Chân sư More nói tới trải nghiệm tình thương vô điều kiện của các thày vì tất cả các thày đều có tình thương vô điều kiện. Thày có thể bảo đảm với con tình thương vô điều kiện thật sự vô điều kiện. Tình thương vô điều kiện của Chân sư More không vô điều kiện hơn tình thương vô điều kiện của thày bởi vì lẽ dĩ nhiên trong tình thương vô điều kiện không có nhiều mức độ, không có so sánh. Nó hơn tình thương mà con biết trên Trái đất và khi con trải nghiệm nó, con có thể bắt đầu giải thoát mình khỏi cảm nhận căng thẳng.

11.7. Nỗ lực mà không căng thẳng

Giờ đây có những người sẽ nói, ngay cả đệ tử từ các tổ chức chân sư thăng thiên trước đây: “Nhưng làm sao chúng con đủ điều kiện thăng thiên nếu chúng con không nỗ lực và nỗ lực nhiều? Nếu có khoảng cách giữa điểm con đang ở hiện nay và điểm con cần phải tới để đủ điều kiện thăng thiên, thì phải chăng điều hợp lý là con phải chạy nhanh hơn để rút ngắn khoảng cách trong thời gian còn lại của con trong kiếp đầu thai này?” Không, nghĩ vậy không hợp lý. Bởi vì nếu con nỗ lực, nếu con chạy nhanh, thì các việc đó dựa trên sự pha màu của tự ngã và của các ngã vỏ ngoài nghĩ rằng con phải đạt điều gì đó trong thế gian này.  

Làm thế không giúp con đến gần điểm thăng thiên của con. Các đệ tử trong các đợt truyền giáo trước tin như vậy vì họ không nhận được những giáo lý về tâm lý mà các thày trao truyền trong đợt truyền giáo này, về các khía cạnh sâu thẳm hơn của tâm lý. Chỉ qua việc giải quyết phần còn lại của tâm lý, qua việc khắc phục các ngã còn dính mắc những điều của thế gian, con mới thu ngắn khoảng cách và đủ điều kiện thăng thiên. Như thế ác quỷ của Mara, ông hoàng thế gian không nắm được gì trong con.

Con càng chạy nhanh, con càng tìm cách đáp ứng các yêu cầu vỏ ngoài, con càng nhìn bên ngoài ngã, con càng ít thời giờ và ít chú ý để giải quyết các ngã này. Các thày đã thấy có đệ tử chân sư thăng thiên trong nhiều thập niên đã dốc lòng dạy năm giờ sáng, đọc chú nhiều giờ đồng hồ rồi đi làm, rồi tối về đọc chú tiếp, sống theo một chương trình rất nghiêm ngặt. Đa số các người đó tiến bộ rất ít về hướng thăng thiên của họ, ngay cả sau khi bỏ nhiều thập niên dốc công tu tập vỏ ngoài như thế. Tại sao các thày cho phép chuyện này xảy ra? Các thày làm được gì khác khi con người không mở tâm ra để lắng nghe các thày từ bên trong? Bởi vì họ đã quyết định với tâm vỏ ngoài rằng nếu họ theo con đường vỏ ngoài mà họ quy định, hay họ cảm thấy các chân sư hay vị thày hay tổ chức đã quy định cho họ, thì họ bảo đảm sẽ hội đủ điều kiện để thăng thiên.

Như các thày đã giải thích, hội đủ các yêu cầu vỏ ngoài không phải là hội đủ điều kiện để thăng thiên. Con hội đủ điều kiện để thăng thiên khi con đứng ở cổng dẫn vào cõi thăng thiên, con quay lại nhìn Trái đất và cảm thấy hoàn toàn trung hòa. Không có gì trên Trái đất thu hút con, do đó con có thể nhìn Trái đất, nhìn quỷ Mara, nhìn ông hoàng thế gian: Họ không thu hút được con và con có thể quay người, theo nghĩa bóng, bước qua cổng và vào cõi thăng thiên. Con làm việc này hoàn toàn tự nguyện.

Các đệ tử chân sư thăng thiên mà thày đề cập tới, họ chủ yếu tin, dù họ không ý thức là họ tin như vậy, rằng thăng thiên không phải là một tiến trình tự nguyện dẫn con tới chọn lựa tối hậu muốn bỏ lại Trái đất đằng sau. Họ nghĩ thăng thiên, theo một cách hiểu, là cái gì áp đặt lên họ hay do chính họ ép họ. Thậm chí một số nghĩ các chân sư thăng thiên ép họ thăng thiên bởi vì cần một số người thăng thiên để nâng Trái đất lên. Con thấy đấy, trên Trái đất, trong tâm thức nhị nguyên. có thể áp đặt nhiều chuyện. Trong tâm Ki-tô, làm sao có thể có lực ép uổng?

Tâm thức Ki-tô mãn nguyện trong hợp nhất với đấng Sáng tạo của nó. Điều gì có thể ép uổng nó? Điều kiện nào trên Trái đất có thể ép uổng tâm Ki-tô? Thăng thiên là một chọn lựa hoàn toàn tự nguyện. Nó phải là một chọn lựa tự do bởi vì không có gì cuốn hút con phải phản ứng lại bất cứ gì trên Trái đất, cho nên con chủ yếu tuôn chảy vào trạng thái thăng thiên. Nó không phải là quyết định lớn lao, trọng đại, có tầm quan trọng cuồng đại. Nó đơn giản là kết quả tự nhiên của việc con đạt tới tầng tâm thức 144. Con đã quyết định bỏ lại đằng, cho chết đi vô số các ngã tách biệt, để người chết chôn kẻ chết của họ và con nói: “Điều ấy là gì với tôi? Con sẽ đi theo thày!” Cho nên, con chỉ thêm một chọn lựa nữa đưa con tuôn chảy vào cõi thăng thiên.

11.8. Ki-tô có muốn con người được cứu rỗi không?

Có một điểm nữa mà thày muốn thảo luận ở đây. Đây là một điểm vi tế. Nó có thể khiến con bối rối. Nếu thế thì đây thuộc một phần mục đích của các thày tại hội nghị này: khiến tâm vỏ ngoài bị bối rối. Ki-tô là gi? Ấy, con có thể nói, từ tầm nhìn của thày là Nữ thần Cơ hội, Ki-tô là cơ hội. Ki-tô cho con người cơ hội chọn lựa giữa cái thuộc về Ki-tô và cái thuộc về thế gian này. Cho tới ngày họ giáp mặt Ki-tô, con người không được cơ hội này vì trên một hành tinh phi tự nhiên đa số con người chưa bao giờ được gặp Ki-tô. Do đó họ hoàn toàn bị phủ kín trong sương mù, trong Maya, trong ảo tưởng nhị nguyên.

Một lần nữa, Ki-tô có mảy may mong muốn ép uổng con người chọn lựa đi vào hợp nhất chăng? Không đâu. Tại sao Ki-tô lại muốn thế? Vậy thì tại sao con lại muốn thế? Chuyện thường xảy ra trong các phong trào tâm linh, các nhóm tâm linh, các cộng đồng tâm linh là con có mong muốn tăng triển. Con có thể học cách đọc rung động đằng sau mong muốn này và thấy: Có phải vì con có một ngã tiềm thức nào đó mang tham vọng thấy cộng đồng hay phong trào của con tăng trưởng hay thấy một kết quả vật lý nào đó, vì ngã sẽ cảm thấy được xác chứng nếu càng ngày càng có nhiều người tham gia. Hoặc con mong muốn có chân lý Ki-tô tối hậu có thể thuyết phục tất cả mọi người, thức tỉnh tất cả mọi người và do đó khi con không thấy kết quả mọi người liên tục sáng ngộ, con cảm thấy chắc hẳn con đang làm điều gì sai?

Con thấy đấy, tất cả những gì con làm được là cho con người một cơ hội, con không chọn lựa cho họ được. Giê-du dùng ẩn dụ về người gieo hạt, một số hạt rơi trên đất cằn cỗi và không trổ, một số hạt khác bắt đầu mọc lên nhưng bị cỏ dại lấn át và một số rơi vào đất màu mỡ và mang lại lợi nhuận. Con làm gì khi con bắt đầu biểu hiện quả vị Ki-tô? Con cho con người một cơ hội. Con gieo hạt giống. Sau đó, con cần trả tự do cho các hạt giống và trả tự do cho con người muốn làm gì với các hạt giống đó.

Họ có tiếp nhận hạt giống không? Họ có nuôi nó trong tim họ và cho phép nó mọc và tăng triển? Hay tim họ là mảnh đất cằn nơi hạt Ki-tô không thể mọc được? À đấy không phải là chọn lựa của con vậy thì tại sao con căng thẳng về phản ứng của người khác? Một lần nữa, nếu con hòa điệu với Ki-tô thì con thấy Ki-tô chỉ muốn biểu đạt. Ki-tô không muốn biểu đạt để tạo một kết quả vật lý đặc thù, một kết quả đặc thù. Tâm vỏ ngoài của con có thể đặt nhiều chú tâm vào chuyện: À, chúng ta có nhóm tâm linh này và chúng ta muốn nó phát triển để nó càng ngày càng lớn hơn nhưng giờ đây chúng ta không thấy có sự tăng triển. Chúng ta đang làm gì sai? Chúng ta có thể làm gì khác? Con có thể bị căng thẳng về chuyện này, như các thày đã thấy có những người bị căng thẳng vì lý do này, không chỉ trong các phong trào chân sư thăng thiên nhưng trong nhiều phong trào tâm linh.

11.9. Bị căng thẳng vì kết quả bên ngoài

Con thấy đấy, Ki-tô không nghĩ như vậy. Ki-tô không đi tìm một kết quả bên ngoài đặc thù. Ki-tô chỉ muốn được biểu hiện và bất cứ gì con đã làm, bất cứ gì con đang làm trong nhóm tâm linh là con đang biểu hiện Ki-tô, ánh sáng Ki-tô. Đây là một trong những bí ẩn trên con đường tâm linh đã khiến nhiều người thất vọng, nhưng con chỉ thất vọng khi con chú tâm vào một kết quả vật lý đặc thù bên ngoài. Con thấy chăng, các con đang làm gì trong nhóm các con ở Hàn quốc? Các con đang biểu hiện ánh sáng Ki-tô và con có thể nói: “Chúng ta có thấy một kết quả đặc thù nào chưa? Bắc Hàn và Nam Hàn đã thống nhất chưa? Hai bên có tiền gần hơn tới thống nhất chăng? À, chúng ta chưa thấy dấu hiệu gì trong cõi vật lý. Nhóm chúng ta có phát triển nhiều như chúng ta mong muốn chăng?” Con thấy chăng, tâm Ki-tô không nhìn vào những kết quả đặc thù này. Tâm Ki-tô nhìn vào: Các con có gia tăng ánh sáng trong thể bản sắc, lý trí, tình cảm và vật lý của Hàn quốc và người dân Hàn không? Câu trả lời là: Có, các con có gia tăng ánh sáng và sự gia tăng ánh sáng này đã đem lại kết quả rồi và sẽ tiếp tục đem lại thêm kết quả. Có thể không phải là những kết quả đặc thù mà các con hy vọng, hay ít nhất chúng chưa xảy ra nhưng các con đừng vì vậy mà nản chí.

Thay vào đó, con sẵn lòng nhìn vào: “Chờ mong kết quả đặc thù của tôi đến từ đâu? Có thể chăng nó chịu ảnh hưởng của các ngã tiềm thức, bởi mong muốn của tự ngã muốn đạt điều gì đó trên thế gian này? Có thể chăng đó là vì sao tôi căng thẳng thay vì tuôn chảy với niềm vui nhận ra chúng tôi đã là cánh cửa mở cho biểu hiện của ánh sáng Ki-tô? Điều này đã đem lại kết quả và sẽ đem lại thêm kết quả, bất kể chúng tôi thấy hay không thấy kết quả trong cõi vật lý.”

Khi con hòa điệu với ánh sáng Ki-tô thì kết quả vật lý không quan trọng. Con nắm bắt chăng điều thày nói ở đây? Tự ngã nghĩ, các ngã tiềm thức nghĩ: “À, tôi muốn được toại nguyện, tôi muốn cảm thấy tôi đã làm được việc gì, tôi muốn cảm thấy tôi đã đóng góp điều gì và khi thấy những kết quả vật lý bên ngoài, tôi sẽ cảm thấy như vậy.” Điều thày nói với con là chìa khóa để con cảm thấy mãn nguyện là hòa điệu với ánh sáng Ki-tô và Ki-tô được thỏa nguyện khi được biểu hiện trong thế gian này, không phải là tạo ra những kết quả vật lý đặc thù. Khi con hòa điệu với ánh sáng Ki-tô, cảm thấy nó tuôn chảy qua con thì con khắc phục được căng thẳng và con có thể cảm thấy mãn nguyện khi con là cánh cửa mở.

Con có thể nhìn người sứ giả này, ông khởi sự năm 2002. Có bao nhiêu người đã tìm thấy giáo lý? Người đến người đi nhưng ông có nản lòng không? Không, vì ông cảm thấy sự biểu hiện giáo lý, sự biểu đạt ánh sáng, tự thân nó mang lại phần thưởng. Mãn nguyện đến từ bên trong. Con hãy suy ngẫm câu này. Con tìm gì? Mãn nguyện. Nó là gì? Đó là một cảm xúc bên trong, một cảm giác bên trong, một trải nghiệm bên trong. Trải nghiệm bên trong có thể đến từ đâu, nếu không phải là từ bên trong? Bên trong có gì? Có Vương quốc Thượng đế. Vương quốc Thượng đế là gì? Là tâm Ki-tô chỉ muốn tuôn chảy và được biểu hiện. Chẳng phải con đã làm vậy sao? Có, con đã làm vậy. Tại sao con không cho phép mình cảm nhận niềm vui và mãn nguyện và phần thưởng đã biểu hiện ánh sáng Ki-tô qua con? Con còn muốn gì hơn nữa? Có thể con muốn biểu hiện hơn nữa ánh sáng Ki-tô, nhưng con có thật sự cần thấy kết quả bên ngoài để cảm thấy mãn nguyện chăng?

Với điều này thày chào các con với lòng cảm ơn các con không những đã tổ chức hội nghị này mà còn tất cả các việc các con đã làm ở Hàn quốc và tất cả các việc mà các đệ tử toàn thế giới đã làm. Rất nhiều các con ở nhiều nơi trên thế giới có thể cũng cảm thấy: Chúng tôi có thật sự tạo nên thay đổi gì không? Có, các con đã tạo ra thay đổi. Nhiều người tâm linh khác cũng đã tạo ra thay đổi. Nhiều người không tự nhận là người tâm linh cũng đã đem lại thay đổi bằng cách cho phép ánh sáng Ki-tô được phần nào biểu hiện, bởi vì mỗi sự biểu hiện gia tăng lượng ánh sáng trong bốn tầng của vũ trụ vật chất trên Trái đất. Ánh sáng càng gia tăng, thì con người càng thấy rõ hơn, càng thức tỉnh hơn. Tất cả những chuyện này đều đóng góp vào sự biểu hiện Thời đại Hoàng kim của Saint Germain.

Thày hy vọng đã cho các con cơ hội khắc phục căng thẳng và đạt được cảm giác mãn nguyện và hỷ lạc nội tâm. THÀY LÀ Portia.