Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Serapis Bey qua trung gian Kim Michaels, ngày 7 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.
TA LÀ Chân sư Thăng thiên Serapis Bey, như các con đã có thể đoán qua sự tuần tự tiếp nối của các bài giảng, tuy các thày đang nói ở đây về nhưng chuyện không theo đường thẳng. Đây là một trong những bí ẩn của con đường tâm linh. Đó là nó có một số khía cạnh đường thẳng, nhưng cũng có những khía cạnh không đường thẳng. Thách đố của tình trạng này, như các con đã thấy qua các thời đại, là có một số người đã chú tâm vào các khía cạnh đường thẳng mà quên đi các phần không đường thẳng. Trong khi một số người khác chú tâm vào các khía cạnh không đường thẳng mà quên đi các phần đường thẳng. Thách đố là tìm ra sự quân bằng giữa hai bên.
Các thày có nói trước đây là có tâm đường thẳng và có tâm khái niệm. Con dùng tâm khái niệm để đồng-sáng tạo vì tâm khái niệm cho phép con tạo một khái niệm về một cái gì chưa được thể hiện vật lý. Con có thể hình dung một hình tướng chưa thể hiện và qua đó tạo ra một cái gì mới. Trong khi đó, tâm đường thẳng dựa trên cái gì đã có mặt, đã được thể hiện. Khi con hiểu điều này thì con có thể nói: “Phải chăng con chỉ dùng tâm khái niệm để đồng-sáng tạo?”
17.1. Tâm nào được dùng để đồng-sáng tạo?
À, điều này tùy thuộc con đang ở trong giai đoạn nào. Con thấy chăng, khi con là một người đồng-sáng tạo mới tới một môi trường cũng rất mới, thì con dùng tâm khái niệm nhiều hơn. Khi con đã tăng trưởng nhận biết, khi con đã đồng-sáng tạo, trong môi trường vật lý cũng như trong bốn thể của con, một cái gì tinh vi hơn thì con bắt đầu dùng thêm tâm đường thẳng. Con thực sự tìm ra một sự quân bằng giữa tâm khái niệm và tâm đường thẳng.
Lẽ tất nhiên, để việc đồng-sáng tạo thành công trên một hành tinh đã có nhiều người, đã có một nền văn minh lâu đời (ở đây thày muốn nói tới một hành tinh tự nhiên), thì con không thể hình dung một cái gì với tâm khái niệm hoàn toàn không dính dáng gì đến những gì đã được thể hiện rồi. Con thấy là con có thể khởi sự hình dung hình tướng mới bằng tâm khái niệm vì chưa có nhiều hình tướng được thể hiện. Sau đó, khi con thể hiện càng ngày càng thêm hình tướng, thì con cần sử dụng tâm đường thẳng để con có thể thấy sự tiến triển từ những gì đã có sẵn tới cái con muốn đồng-sáng tạo, để con xây dựng trên những gì đã có sẵn và tạo ra sự liên tục.
Con thấy là tuy các thày hay nói tới tâm đường thẳng như là một vấn đề, nhưng trên một hành tinh tự nhiên trong trạng thái nguyên thủy thì tâm đường thẳng không là vấn đề. Tâm đường thẳng rõ ràng phụ thuộc so với tâm khái niệm. Có thể nói nó là người tôi tớ của tâm khái niệm. Chuyện xảy ra trên một hành tinh phi tự nhiên là khi đa số con người mất nối kết với cái ta cao của họ, thì họ không còn thể thấy họ là người đồng-sáng tạo nữa. Do đó, họ rất khó dùng tâm khái niệm để hình dung một cái gì chưa thể hiện.
17.2. Bị lạc trong tâm đường thẳng
Tâm khái niệm dùng cái gì để hình dung một hình tướng mới? Đó là tâm Ki-tô. Giờ đây, khi con có một hành tinh phi tự nhiên nơi con người đã đi vào tách biệt, thì họ có khuynh hướng tập trung vào tâm đường thẳng, nhìn những gì đã có sẵn, phân loại những gì đã có sẵn, dán nhãn những gì đã có sẵn, và áp dụng vào đó phán xét giá trị của tâm nhị nguyên. Lúc đó họ trở nên rất lệ thuộc vào những gì đã có hình tướng trong cõi vật lý. Họ có khuynh hướng nghĩ họ không thể đi xa hơn, vì hoặc Thượng đế đã tạo ra thế giới như vậy hoặc các định luật thiên nhiên đã quy định như vậy.
Họ cũng sử dụng tâm đường thẳng một cách không được dự trù khi trong trạng thái nguyên thủy, trạng thái tự nhiên. Bởi vì lúc đó họ muốn nói: “Nếu ta dùng tâm đường thẳng và nhìn vào những gì đang hiện có, thì đây phải là hậu quả của những nguyên do mà ta không thấy, và nếu ta cứ tiếp tục đi ngược trở về các nguyên do trước đó, thì ta phải tới nguyên do nguyên thủy.” Và nguyên do nguyên thủy đó có thể là Thượng đế, hay các định luật thiên nhiên, hay vụ Nổ Lớn, hay Người Bí ngô Vĩ đại, hay bất cứ gì khác mà họ hình dung. Sau đó, họ muốn lấy tâm đường thẳng và kéo dài nó về hướng đối nghịch, hướng về kết quả tối hậu.
Đây không phải là công dụng tự nhiên của tâm đường thẳng. Như thày có nói, nó chỉ là người tôi tớ của tâm khái niệm. Con nhìn vào các hình tướng đã được thể hiện, con nhìn trở ngược một khoảng thời gian để xem tại sao, tỷ dụ, xã hội lại cấu trúc như vậy, những ý tưởng đằng sau cách cấu trúc này là gì, con người đã học được bài học gì. Sau đó, con dùng các nhận xét đó để điều khiển tâm khái niệm và tạo ra một cái gì được xây đắp trên nền tảng đó. Lẽ tất nhiên, con cũng xem xét các Elohim đã tạo ra những gì trên một hành tinh đặc thù, ý tưởng của họ là gì, họ đã dùng những nguyên lý nào để hướng dẫn công trình sáng tạo của họ, và sau đó con dùng các nhận xét này để tạo thành khái niệm mới, nhưng vẫn nằm trong khuôn khổ của các Elohim.
17.3. Tâm sùng bái và quả vị Ki-tô
Khi con mất nối kết với tâm khái niệm, tâm trực giác, thì tư duy con người trở nên rất đường thẳng. Đó là lý do vì sao đa số con người nghĩ là họ có thể dùng suy nghĩ để đạt quả vị Ki-tô. Lẽ tất nhiên, điều này không làm được, như các thày đã giảng. Cũng có những người hòa điệu hơn với khía cạnh trực giác của tâm, và thường khi họ có khuynh hướng đi theo con đường mà bên Đông phương gọi là con đường sùng bái. Họ trở nên rất sùng kính, rất thương yêu, thương yêu một thần nhân, thương yêu một chân sư, và cảm thấy họ làm như vậy là đủ. Cách tu này có thể dẫn tới tiến bộ nhưng nó cũng có giới hạn, vì tương tự như không thể suy nghĩ để đạt quả vị Ki-tô, con cũng không thể dùng tình thương để đạt quả vị Ki-tô.
Điều cần có là một sự quân bằng trong đó ngay cả những người sùng bái cũng có một hiểu biết nào đó về những khái niệm tâm linh, mục đích cuộc sống, thậm chí tại sao vũ trụ hiện hữu – vũ trụ là một môi trường để con người học hỏi – có một con đường tâm linh, và đó là một con đường tuần tự. Vì những người đã trở nên rất sùng bái thường cảm thấy họ đã vượt quá những chuyện như thời gian, tiến triển, con đường tâm linh theo đường thẳng, nên đôi khi họ bị kẹt trong một vòng luẩn quẩn mà ta có thể gọi là vòng luẩn quẩn của thời gian, và nghĩ sùng bái là đủ. Họ không nhận ra là trong tâm lý của họ có những vấn đề chưa giải quyết đã được tạo ra từ nhiều kiếp trước, và những vấn đề tâm lý này cần được giải quyết. Việc này đòi hỏi một tiến trình có đôi chút tính cách đường thẳng, bởi vì con không thể làm việc một cách vô trật tự, con cần khởi đầu ở nơi nào đó và tìm ngược trở về quá khứ cho tới khi con tìm ra chấn thương nhập đời.
17.4. Ý định của con khi đi trên con đường tâm linh
Từ tầm nhìn của Tia thứ Tư, lẽ tất nhiên tất cả các điều thày nói ở trên đều xoay quanh ý định của con. Ý định của con là gì khi con quyết định đi trên con đường tâm linh? Con có thể nói đến ý định ở một tầng thấp khi, như các thày đã nói, con lần đầu nghe nói tới con đường dẫn tới quả vị Ki-tô và tự ngã của con thiết lập một hình ảnh về con đường này. Tự ngã làm việc này dựa trên những gì nó có thể thấy, và lẽ tất nhiên đó là thấy nó như một sinh thể tách biệt, đi trên con đường tâm linh như một sinh thể tách biệt, đạt được một kết quả tối hậu nào đó như một sinh thể tách biệt – một mức đến mà tự ngã quy định trong thế gian, theo những gì đang hiện hữu trong thế gian. Lẽ tất nhiên, vấn đề của tự ngã là nó không thể thăng vượt cái gì đang hiện hữu trong hình tướng, vì nó không thể dùng tâm khái niệm để hình dung cái gì quá hình tướng. Tự ngã không thể nào dùng tâm khái niệm để hình dung quả vị Ki-tô thực sự nghĩa là gì. Tự ngã không thể dùng tâm khái niệm để hình dung cõi tâm linh thật sự như thế nào. Nó có thể tạo hình ảnh về cõi tâm linh dựa trên những gì nó thấy trong cõi vật chất, nhưng lẽ tất nhiên, hình ảnh này không thỏa đáng.
Lúc ban đầu con có thể có, đúng ra là con chắc chắn có, một ý định đi trên con đường tâm linh một phần dựa trên tự ngã và những gì tự ngã có thể thấy. Con sẽ tới một điểm con cần bước lui lại và xem xét lại ý định của mình: Có một hình thức ý định cao hơn khi đi trên con đường tâm linh chăng? Lẽ tất nhiên là có. Con, cái Ta Biết, có thể thấy nó nhưng tự ngã thì không. Con cần sẵn lòng nhận ra những giới hạn của tự ngã và ý định, viễn quan, cách suy nghĩ của tự ngã liên quan đến con đường tâm linh. Con sẵn lòng đi vào trạng thái tâm trung hòa của cái Ta Biết và với lên ý định cao hơn từ tâm Ki-tô, từ các chân sư thăng thiên, từ Hiện diện TA LÀ của con.
Trong lọc ý định là một việc tối quan trọng. Một lần nữa, lẽ tất nhiên mỗi thày trong nhóm Thượng sư đều chú tâm vào một hướng riêng. Các thày có khuynh hướng nghĩ tia sáng của mình là bước quan trọng nhất. Lẽ tất nhiên, tất cả các Thượng sư đều công nhận là con cần phối hợp cả bảy tia để có thể hội đủ điều kiện thăng thiên. Vai trò của thày giản dị là giúp con nhận ra là con sẽ tới một điểm khi con không thể tiến hơn nữa nếu con không sẵn lòng bước lui lại và xem xét ý định của con: “Ý định của tôi khi đi trên con đường tâm linh có bao phần bị pha màu bởi tự ngã? Tôi có sẵn lòng bước lên, gia tốc ý định của mình lên một trình độ cao hơn không dựa trên tự ngã chăng? Tôi có thực sự sẵn lòng tiếp tục làm như vậy cho tới khi tôi rời cõi đời này chăng?”
Con cần phải tiếp tục làm như vậy cho tới khi con rời cõi đời này, bởi vì con có thể nói là tỷ dụ ở tầng 65, con thấy một trình độ ý định cao hơn là ở tầng 48. Nhưng ở tầng 96, con lại thấy một trình độ cao hơn, và ở tầng 124 con lại thấy một trình độ cao hơn nữa mà con không thể nắm bắt ở các tầng thấp hơn. Con không thể nắm bắt ý định của mình một cách tối hậu, không thể có ý định tối hậu ngoại trừ luôn luôn thăng vượt chính mình và sẵn lòng bước lên một bước cao hơn và luôn luôn bước thêm bước nữa.
17.5. Những giới hạn của truyền thống đạo sư
Khi con nhìn chung chung vào những người đã tìm ra một giáo lý tâm linh nào đó thì con có thể thấy là con đương tâm linh có một số giai đoạn. Một trong những giai đoạn này là con tới điểm nhận ra là có thể có một trạng thái tâm thức cao hơn. Con nhận ra điều này khi con thấy một người khác đã đạt được một trạng thái tâm thức cao hơn trạng thái tâm thức của con. Đây là toàn bộ mục đích của khái niệm đạo sư. Đây là một đạo sư đã đạt được một trạng thái tâm thức cao hơn, và do đó vị ấy đủ tư cách để giảng huấn người khác và giúp các người này đạt tới cùng trạng thái tâm thức của mình.
Quan niệm này không phải là không có giá trị. Có một truyền thống đạo sư lâu đời ở nhiều nơi trên thế giới và quan niệm này có giá trị. Các thày không tìm cách nói nó không có giá trị, nhưng điều thày muốn chỉ ra ở đây là với nhiều người nó có thể trở thành một ngõ bí sau một thời gian. Đó là vì các người đó bị rơi vào một cạm bẫy của một ảo tưởng rất vi tế mà tâm rắn đã phóng chiếu vào tâm thức tập thể trên trái đất. Ảo tưởng này cho rằng vị đạo sư của mình là đạo sư chân chính duy nhất và đã đạt được một trạng thái tâm thức tối hậu cao hơn tất cả mọi người khác. Họ tin rằng vị đạo sư đã thật sự đạt một trạng thái tâm thức mà chính họ cũng sẽ không bao giờ đạt được, dù có cố gắng cho đến đâu. Do đó, họ tùy thuộc vào vị đạo sư để tiến triển. Họ sẽ chỉ tiến bộ xuyên qua vị đạo sư bên ngoài.
Đây là điều con thấy nơi ít nhất là một phần của truyền thống đạo sư trong Ấn độ giáo. Đây cơ bản là điều con thấy nơi Thiên chúa giáo sau khi nó bị tha hóa và nâng Giê-su lên địa vị tối hậu của người con duy nhất của Thượng đế. Con thấy nơi một số khía cạnh của Phật giáo khi tín đồ hầu như tôn đức Phật thành Thượng đế. Con cũng thấy nơi nhiều truyền thống tâm linh khác. Vấn đề là: Vì sao con người nhận ra là một vị đạo sư đã đạt được một trạng thái tâm thức cao? Đó là vì, như được mô tả qua câu chuyện Peter nhận ra Ki-tô trong Giê-su, tất cả mọi người đều có khả năng nhận diện Ki-tô, Ki-tô Hằng sống, tâm Ki-tô. Với đa số con người, họ nhìn thấy điều đó nơi một người khác.
Họ thấy điều đó nơi một đạo sư đã đạt được một phần quả vị Ki-tô. Mục đích của việc này không phải để thần thánh hóa vị đạo sư, thần thánh hóa Ki-tô nơi người khác. Mục đích là để giúp con tiến triển tới điểm con có thể bắt đầu nhận diện Ki-tô trong chính mình. Con có thể bắt đầu chấp nhận vai trò của vị đạo sư chỉ là làm tấm gương chứng minh sự kiện “điều một người đã làm được thì tất cả đều làm được.” Do đó, chính con cũng có thể trở thành Ki-tô, trở thành cánh cửa mở cho ánh sáng Ki-tô. Nếu con không nắm bắt điều này, nếu vị đạo sư không giảng dạy điều này, thì con có thể đi vào ngõ bí trong đó con thần thánh hóa vị đạo sư. Con có thể có xúc cảm mạnh liên quan tới vị đạo sư hay con có thể có một niềm tin đường thẳng về sự cao trội của vị đạo sư. Điều này sẽ khiến con, với thời gian, chối bỏ Ki-tô nơi chính mình.
Chuyện xảy ra trong những phong trào đó, là dần dần hình thành một văn hóa tôn thờ vị đạo sư. Tinh thần tôn thờ cần thiết vì mọi người có ý niệm là có chuyện gì không ổn khi chỉ thấy Ki-tô nơi một người. Đó là lý do vì sao họ có thể nhận ra Ki-tô nơi vị đạo sư khi họ gặp vị này. Nền văn hóa tôn thờ vị đạo sư phải giải thích vì sao họ không thực sự chối bỏ Ki-tô nơi chính họ.
Một số người có thể bị kẹt trong tâm trạng này một thời gian dài, thậm chí có thể cho đến hết kiếp sống này. Nhiều người sẽ dần dần cảm thấy một sự căng thẳng dâng lên trong họ, và chuyện cần thiết phải xảy ra cho một số là họ xoay chuyển từ tâm trạng tôn thờ vị đạo sư sang nhìn vị này một cách tiêu cực, có thể gọi vị ấy là đạo sư giả – hoặc hạ bệ vị đạo sư bằng nhiều cách khác. Bởi vì họ cần hạ bệ thần tượng của Ki-tô bên ngoài họ trước khi họ có thể bắt đầu nhận diện Ki-tô trong chính họ.
Một lần nữa, con có thể nói là một số người cần có trải nghiệm này. Nhưng thật sự có cần thiết chăng? Phải chăng trải nghiệm này có thể tránh bằng cách giản dị hiểu điều mà các thày đang trao truyền cho các con? Qua đó, con không cần phải tôn thờ một đạo sư bên ngoài. Con chắc chắn không cần phải tôn thờ vị sứ giả này, các con thấy các thày đã không bao giờ khuyến khích các con làm như vậy, và vị sứ giả này cũng không bao giờ khuyến khích các con làm như vậy. Quả thực là ông đã làm hầu như tất cả những việc có thể làm để tránh tinh thần tôn thờ ông.
17.6. Tự ngã đằng sau tinh thần tôn thờ
Cái gì đằng sau hình thức tôn thờ này? À, đó chính là ý định dựa trên tự ngã, khiến con người nghĩ họ có thể đi trên con đường tâm linh mà không cần nhìn vào bên trong mình. Lẽ tất nhiên, đây là giấc mơ của tự ngã: đó là khiến con nghĩ con đang tiến bộ trên con đường tâm linh mà không cần nhìn vào tự ngã, để như vậy nó có thể tiếp tục trốn tránh khỏi mắt con. Khi con còn tinh thần tôn thờ vị đạo sư thì tự ngã cảm thấy an toàn.
Chuyện xảy ra cho một số đệ tử là họ bừng tỉnh khỏi tinh thần tôn thờ, và sau đó họ đi vào một ngõ bí khác. Diễn biến lý tưởng là khi con thoát khỏi tinh thần tôn thờ thì con thấy là sự tôn thờ không do vị đạo sư tạo ra, mà do một cái gì đó trong tâm lý của con, là các ngã tiềm thức mà con đã xây dựng trong nhiều kiếp sống trước. Nếu con sẵn lòng giải quyết các ngã tiềm thức đó thì con có thể làm hòa với vị đạo sư, và do đó con có thể tiếp tục trở lại theo vị đạo sư hay con tìm ra một vị đạo sư cao hơn, thường là các chân sư thăng thiên.
Có một số đi vào ngõ bí khác, tạo ra bởi ý nghĩ cho rằng vì họ đã thấy nhược điểm hay sự giả tạo của vị đạo sư, nên họ giỏi hơn vị đạo sư, và do đó họ đã đạt được một trạng thái phát triển tâm linh tối hậu. Lúc đó họ có thể lại bị kẹt trong đó cho đến hết kiếp sống. Con thấy là tự ngã luôn luôn có mặt, làm việc một cách vi tế để giăng bẫy con vào một ngõ bí. Các ngõ bí này luôn luôn đi cặp đôi. Một bên là theo vị đạo sư một cách mù quáng, bên kia là nghĩ mình giỏi hơn vị đạo sư.
17.7. Trong lọc ý định của con
Con thấy là khi con sẵn lòng bước lui lại thì con có thể trong lọc ý định của mình để nó không còn dựa trên tự ngã. Ý định trong sạch là gì? Con tới đâu khi con lên đến các tầng cao? À, một cách để giải thích điều này là khi con đi trên con đường tâm linh từ tầng 48 lên tầng 96, thì con cần chú tâm vào chính mình. Nhiều người trong các con nhận ra là trong đời họ, họ cần rất chú tâm vào con đường tâm linh, vào thực tập tâm linh. Nhiều khi họ cần bỏ ngoài tai những gì người khác nghĩ họ nên làm, để họ không bị chia trí khỏi mục đích và con đường tâm linh. Nhiều người trong các con đoạn tuyệt cuộc đời mình để đi sống trong một cộng đồng tâm linh, và một lần nữa con cần hành động như vậy vì con cần tập trung vào sự tăng trưởng của chính mình. Khi con tới gần và đi quá tầng 96, thì con có thể xoay chuyển ý định của con, và câu châm ngôn là: “Không phải vì tôi. Không phải vì tôi chút nào.”
Cách duy nhất để con thành công trong việc buông bỏ ngã tâm linh mà con đã xây dựng từ tầng 48 đến tầng 96 là con xoay chuyển sang một trạng thái tâm trong đó con phụng sự một cái gì cao hơn chính mình. Do đó, mọi chuyện không phải vì con, vì những gì con muốn hoàn thành như một con người tách biệt và dựa trên ý định của tự ngã. Không phải vì con muốn được gì đó cho mình từ con đường tâm linh. Không phải vì con muốn được người khác công nhận, được một khả năng nào đó, được một trạng thái tâm thức cao hơn cho con khả năng hay viễn quan đặc biệt. Mà là con phụng sự một cái gì khác. Có thể là người khác. Có thể là các chân sư thăng thiên. Có thể là xã hội. Con sẽ tới điểm con không thể tiến xa hơn nữa nếu con không xoay chuyển ý định và nhận ra là con không đi trên con đường tâm linh để cho mình, để hoàn thành một điều gì cho mình như một sinh thể tách biệt. Con đi trên con đường tâm linh để phụng sự một chính nghĩa cao cả hơn.
Làm sao con chuyển tiếp? À, việc chuyển tiếp sẽ dễ hơn nếu con có thể tìm ra là con thương yêu một chính nghĩa nào đó hơn là tuyên dương chính mình, tuyên dương tự ngã của mình. Bởi vì khi con thương yêu một cái gì nhiều hơn những mục đích của tự ngã, thì con có thể gia tốc mình ra khỏi tự ngã. Con có thể vứt bỏ các xích xiềng đã khiến cái Ta Biết nhìn con đường tâm linh qua phin lọc của các ngã tiềm thức lúc nào cũng muốn một cái gì: “Tôi sẽ được gì khi đi trên con đường tâm linh? Tôi sẽ được gì khi đọc chú? Tôi sẽ được gì khi đọc các bài thỉnh? Tôi sẽ được gì khi tham gia vào một cộng đồng tâm linh hay một tổ chức tâm linh? Tôi sẽ được gì?”
Con có thể cần trải qua một giai đoạn tích cực xem xét chính mình, giám sát tâm mình để nghe ra tiếng nói nội tâm muốn được cái gì. Con tìm cách mang nó ra nhận biết có ý thức để con thấy nó là một ngã và buông bỏ nó. Con sẽ được lợi lạc nếu con chú tâm vào: “Tôi có thể phụng sự bằng cách nào? Chuyện gì quan trọng hơn cho tôi? Các chân sư thăng thiên có quan trọng hơn tôi không?” Tôi ở đây thực sự có nghĩa là tự ngã. Khi con làm vậy thì con có thể tách cái Ta Biết ra khỏi sự đồng hóa với tự ngã đã khiến con chú tâm quá nhiều vào chính mình. Lẽ tất nhiên, để có thể chuyển tiếp, con cũng cần sử dụng giáo lý của các thày về ngã gốc, về chấn thương nhập đời hoàn vũ, vì khi con còn bị chấn thương bởi hoàn cảnh đó thì con không thể buông bỏ tự ngã.
17.8. Tham dự khóa nhập thất của Serapis
Ta có thể nói ở đây là có hai động lực dựa trên tự ngã, hai loại động lực dựa trên tự ngã. Một là tự ngã muốn nâng nó lên một địa vị tối hậu nào đó trên Trái đất. Hai là tự ngã tìm cách bù đắp chấn thương mà con đã gánh chịu bằng cách nghĩ rằng một phép lạ hay đạo sư nào đó sẽ có thể chữa lành con. Một lần nữa, để con được chữa lành mà không cần nhìn vào chính mình. Cũng có thể có động lực muốn con nghĩ là con có thể tiến bộ mà không cần nhìn vào chấn thương. Một lần nữa, như các thày đã giảng, chuyện này không thể làm được. Chuyện này không thể xảy ra.
Trong các đợt truyền giáo trước, thày đã được mô tả như một người có tinh thần kỷ luật khe khắt. Thày có tu viện nhập thất ở Luxor, gọi là Đền Thăng thiên, và khi con tới đó thì con phải theo một chương trình rất nghiêm khắc và phải theo một con đường rất kỷ luật. Đây là một hình ảnh được trao truyền cho trạng thái tâm thức thấp. Như các thày khác, thày có nhiều trình độ ở khóa nhập thất của thày cho những trình độ tâm thức khác nhau.
Ở các cấp cao, thày rất chú tâm làm việc riêng với từng đệ tử, để con có thể thấy điều gì trong tâm lý đang kiềm giữ con lại. Thày làm việc với con để giúp con giải quyết tâm lý, giống như tất cả các Thượng sư khác. Như một sắc thái của Tia thứ Tư, thày cũng có Ngọn lửa Gia tốc. Quả thực là con sẽ tới một điểm trên con đường tâm linh khi con không thể dùng suy nghĩ để lên tầng kế tiếp, con không thể dùng uy lực để lên tầng kế tiếp, con không thể dùng ý chí để lên tầng kế tiếp, con không thể dùng tình thương để lên tầng kế tiếp. Con phải gia tốc. Con có thể nói là gia tốc nghe giống như uy lực nhưng nó quả thực vượt quá uy lực. Nó là một ngọn lửa khác. Nó không tốt hơn hay quan trọng hơn uy lực, nhưng nó là một ngọn lửa khác. Ở các tầng cao của khóa nhập thất của thày, thày giúp để tử nào sẵn lòng hòa điệu với Ngọn lửa Gia tốc.
Lẽ tất nhiên, con không cần biết một cách có ý thức là con đang tham dự khóa nhập thất của thày, nhưng con có thể cố gắng một cách có ý thức. Khi thày nói cố gắng, thày muốn nói là con chú tâm vào việc hòa điệu với Ngọn lửa Gia tốc. Bởi vì quả thực con sẽ tới một điểm khi con đã có hiểu biết, con đã phần nào giải quyết tâm lý, con có ý chí, con có nội giác, con có tình thương, nhưng để đi lên tầng kế tiếp con chỉ cần gia tốc. Vấn đề không phải là hiểu điều gì đó. Vấn đề là lấy một quyết định: “Tôi gia tốc ý định của tôi. Tôi gia tốc viễn quan của tôi về con đường tâm linh. Tôi gia tốc ý muốn phụng sự một chính nghĩa cao hơn riêng tôi.” Khi con trụ vững trong Ngọn lửa Gia tốc, thì con có thể lấy quyết định đó một cách có ý thức. Con không lấy quyết định đó bằng tâm vỏ ngoài, nhưng đó là một quyết định gia tốc.
Đây là một niềm vui và một đặc ân của thày khi thày giúp đệ tử vượt qua lằn ranh cơ yếu khi họ biết vấn đề không phải là hiểu biết, mà vấn đề chỉ là lấy quyết định gia tốc. Không có lý do nào, không có lý do vỏ ngoài nào, con không cần giải quyết gì cả hay thấu hiểu gì cả. Con chỉ gia tốc. Thày rất vui mừng khi đệ tử nhận ra điều này. Bỗng nhiên, mắt họ sáng lên, và họ nhận ra: “Ồ, tôi không phải thấu hiểu tất cả các chuyện này, tôi có thể chỉ gia tốc quá chúng.” Sau đó, họ hòa điệu với ngọn lửa, và họ gia tốc.
Đây chủ yếu là chuyện xảy ra khi con thăng thiên. Đây là gia tốc tối hậu trên trái đất. Con có thể nói là ở mỗi tầng trên con đường tâm linh đều có một sự gia tốc. Nhưng có một điểm chung quanh tầng 96 khi con chỉ giản dị gia tốc, gia tốc quá sự chú tâm vào tâm vỏ ngoài và điều nó muốn gặt hái trên con đường tâm linh. Vấn đề không phải là đạt được điều gì. Vấn đề không phải là đạt được một trình độ tối hậu nào đó. Vấn đề là gia tốc quá tầng hiện thời của con.
Đây là niềm vui lớn của thày, và đây cũng là điều thày cống hiến các con, là Ngọn lửa Gia tốc, khi con cảm thấy sẵn sàng. Vì thày luôn luôn sẵn sàng đợi con. Tới đây thì thày cảm thấy niềm vui lớn khi thày niêm các con trong Ngọn lửa Gia tốc. TA LÀ Serapis Bey.