23 | Trở nên tự do trong đời sống hàng ngày

Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Saint Germain qua trung gian Kim Michaels, ngày 8 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.

TA LÀ Chân sư Thăng thiên Saint Germain và thày muốn bắt đầu với lời cám ơn các con đã có buổi đọc chú tuyệt vời cho phép thày rải xuống dòng thác năng lượng của ngọn lửa tím. Việc của thày, niềm vui của thày khi trao bài truyền đọc này là cho các con tầm nhìn của Tia thứ Bảy về quả vị Ki-tô.

Giờ đây, một triết gia nổi danh đã nói: “Người nam sinh ra tự do nhưng khắp nơi họ bị xiềng xích.” Lẽ tất nhiên câu này được nói ra vào một thời rất xa xưa bởi vì không thể nói là phụ nữ sinh ra tự do vì họ sinh ra để giữ một vai trò. Dù sao chăng nữa, chúng ta có thể nhìn vào thế giới ngày nay và nói: “Con người sinh ra có tự do không?” Thậm chí trong thời đại này nói rằng mọi người sinh ra tự do có thực tế không? Phải chăng nhiều người sinh ra trong một cuộc sống rất giới hạn, với cơ hội rất giới hạn?

23.1. Chúng ta sinh ra có tự do không?

Khi thày nhìn nhân loại từ góc độ của Thượng sư của Tia thứ Bảy, thày thấy gì? Phải, quả thực thày thấy con người khắp nơi bị xích xiềng. Thày cũng thấy đại đa số con người sinh ra không tự do, ít nhất là trong kiếp sống này. Lẽ dĩ nhiên thày có thể đi ngược dòng thời gian và theo dõi lịch sử của một dòng sống và thấy là đúng, lúc đầu dòng sống đó sinh ra tự do nhưng y cũng sinh ra với một ý niệm bản ngã nhỏ như cái chấm. Dòng sống đó sinh ra tự do, theo nghĩa không có xiềng xích bên ngoài nào giới hạn y lúc ban đầu. Dòng sống không hoàn toàn có tự do đồng- sáng tạo bất cứ gì y muốn bởi vì y chỉ có thể đồng-sáng tạo được điều gì khi y có thể hình dung, tạo khái niệm, về điều đó và lẽ dĩ nhiên điều này tùy thuộc vào ý niệm bản ngã của y.

Con không sinh ra và có tự do, ít nhất là tự do hoàn toàn. Con tăng triển để có tự do qua sự thăng vượt ý niệm bản ngã. Con nghe chăng điều thày vừa nói? Con tăng triển để có tự do qua sự thăng vượt ý niệm bản ngã, qua sự mở rộng ý niệm bản ngã, cho phép ý niệm bản ngã của con trở nên hơn nữa.

Khi ta nhìn nhân loại ngày nay, ta có thể nói dù rằng hầu hết mọi người đang hiện thân trên hành tinh này đã có một quá trình đầu thai lâu dài (hoặc đầu thai trên hành tinh này nhiều kiếp hay đến từ những hành tinh khác), ta có thể nào nói họ đã tăng trưởng để trở nên tự do hơn chăng? Không đâu, ta không thể nói như thế. Con nhìn nhân loại và đại đa số bị xiềng xích. Giờ đây, lẽ tất nhiên con có thể nhìn điều kiện sống vật lý bên ngoài của họ và thấy nhiều người bị giới hạn bởi các điều kiện vật lý bên ngoài này. Họ không tự do. Họ không có tự do ngôn luận. Họ không có tự do đi lại. Họ không có tự do theo đuổi cơ hội. Họ sinh ra với một thân phận nào đó, có thể là sinh ra trong nghèo khó, có thể là bị áp bức chính trị, có thể là những hình thái nô lệ khác.

Nhưng khi thày là Thượng sư của Tia thứ Bảy, nói tới tự do, thày không chủ yếu nói về tự do vật lý, vật chất bởi chưng những xiềng xích trói buộc con người nằm đâu? Chúng không ở bát cung vật lý. Chúng ở các bát cung tình cảm, lý trí và bản sắc. Chúng ở trong tâm. Cái trói buộc con là các xiềng xích trong tâm con.

23.2. Đảo ngược quá trình lấy đi tự do của con

Giờ đây, không nhiều người ngày nay lớn lên ở đồng quê gần gia súc cho nên rất ít ai thực sự  thấy một con bò đực. Con có thể biết là bò đực là một con thú to và mạnh nhưng khi bò còn nhỏ con có thể xỏ một khuyên sắt vào mũi bò. Lý do là mũi rất nhạy cảm cho nên một người dù không mạnh bằng bò nhưng nếu có một sợi dây buộc vào khuyên sắt đó thì có thể kéo bò đi theo. Điều con làm với bò là con buộc một sợi dây vào khuyên sắt nơi mũi bò, con cột dây vào cọc, con đóng cọc xuống đất và giờ đây, bò có một khoảng vòng tròn trong đó nó có thể ăn cỏ. Điều có thể xảy ra cho bò là nó tiếp tục đi cùng hướng và do đó nó quấn dây chung quanh cọc cho tới lúc nó quấn dây chặt đến độ nó không nhúc nhích được. Giờ đây, bò đứng đó và nó có thể cào đất, nó có thể thở phì phò qua mũi và nó có thể làm ồn ào vì nó cảm thấy bị hạn chế bởi dây xích. Nó có thực sự bị giới hạn bởi dây xích không? Không đâu, vì nó chỉ cần đi ngược lại hướng kia và cởi lỏng dây xích nhưng bò không thể làm được vì nó không thể nghĩ ra cách đó. Một số các con có thể thấy một con chó cũng làm như thế. Ở mức tâm thức này thú không đủ nhận biết để nghĩ: “Tôi có thể đảo ngược được quá trình làm tôi bị giới hạn và do đó tìm được tự do chăng?”

Đáng tiếc thay, điều con thấy nơi hầu hết con người trên Trái đất là họ cũng thiếu tự do như con bò đực đã quấn dây xích chung quanh cọc. Giống như bò, họ không thể bước lui lại và nghĩ: “Nếu tôi đảo ngược quá trình khiến tôi bị mắc kẹt thì sao? Có thể nào lúc đó tôi sẽ trở nên tự do hơn không?”

Công việc của các chân sư thăng trải qua các thời đại là gì? Chủ yếu là giúp con người trở nên tự do. Nhưng làm sao con trở nên tự do? Chỉ bằng cách nhìn vào các điều kiện trong tâm đã làm con mất tự do, đã giam tù con. Con phải thả lỏng dây xích trong chính tâm con, trong tâm tiềm thức của chính con và trong tâm ý thức của con đã giữ con mắc kẹt. Bao nhiêu người đã nắm bắt được điều này, mặc dù các thày đã giảng dạy từ rất lâu nay? Chẳng phải Giê-su đã dạy mọi người là vương quốc Thượng đế ở trong con? Chẳng phải Phật đã nói tới giải quyết tâm lý, dù thày không dùng các từ ngữ này vào thời đó? Chẳng phải Bát chánh đạo là con đường cởi lỏng, tháo gỡ các dây xích trong tâm con? Chẳng phải giáo lý Vệ đà nói tới những điều tương tự, một lần nữa với những từ và bối cảnh khác? Giáo lý đã được truyền từ rất lâu nhưng rất ít người neo trụ vào giáo lý.

23.3. Ngục tù ở trong tâm con

Lẽ tất nhiên thày muốn chuyện này thay đổi bởi vì điều gì khiến cho con người bị giới hạn vật lý, bị giam cầm vật lý? Ấy, làm sao một nhà độc tài giam cầm được cả triệu người? Làm sao một người có thể uốn hàng triệu người theo ý muốn của mình? Chỉ bằng cách dùng những điều kiện trong tâm lý những người này khiến họ sẵn lòng tùng phục nhà độc tài vì họ không sẵn lòng suy nghĩ cho chính họ và lấy trách nhiệm cho chính họ và lấy quyết định của riêng họ. Họ muốn nhà độc tài quyết định thay cho họ và sau đó nói với họ rằng nếu họ nhắm mắt đi theo nhà độc tài, thì cuối cùng mọi chuyện sẽ tuyệt vời, bất kể lời hứa hẹn là gì. Lời hứa hẹn là Đế chế thứ Ba (Third Reich) hay làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại, hay hồi phục một nước Nga vĩ đại, dù hứa hẹn là gì chăng nữa, con người tin vào đó vì nó cho họ cái cớ để không tháo gỡ sợi dây xích trong tâm họ.

Thày mong muốn càng ngày càng nhiều người thức tỉnh và thấy được sự thực là điều ràng buộc họ nằm trong tâm lý họ, bởi vì những điều kiện vật lý mà họ phải đối mặt giản dị phản ánh lại những gì họ phóng chiếu lên ánh sáng Mẫu-vật từ các tâm bản sắc, lý trí và tình cảm của họ. Điều này áp dụng cho một người, áp dụng cho dân số lớn của một quốc gia lớn và cũng áp dụng cho nhân loại như một tổng thể. Những điều kiện vật lý con thấy trên Trái đất chỉ là những phóng chiếu từ trong tâm nhân loại, tâm tình cảm, lý trí và bản sắc.

23.4. Quả vị Ki-tô có giới hạn tự do của con không?

Quả vị Ki-tô là gì? Quả vị Ki-tô là quá trình trở nên tự do khỏi những xích xiềng từ tâm phản Ki-tô, tâm nhị nguyên, cảm nhận tách biệt. Giờ đây có những người có tư duy sa ngã, tư duy rắn sẽ nói: “Ấy, Saint Germain, điều này không thật. Tôi bị hạn chế bởi những giới hạn đạo đức đến từ cảm nhận mình là một sinh thể kết nối, khiến tôi phải nghĩ tới hậu quả hành động của tôi trên tổng thể. Chỉ khi nào tôi nổi loạn chống lại ông Thượng đế ngồi cao trên trời kia và quyết định làm gì tôi muốn mà chẳng cần xét đến hậu quả thì tôi mới thực sự trở nên tự do.” Đây là điều một số người thực sự tin. Một số khác không tin nhưng họ muốn con người tin như vậy, cho nên họ quảng bá lời dối trá dù họ biết nó dối trá.

Tại sao đó là lời dối trá? Ấy, con hãy nhìn vào các điều kiện trên Trái đất. Rất nhiều tín đồ các tôn giáo có hình ảnh là họ phải đánh giá hành động của họ dựa trên những quy luật đạo đức do tôn giáo họ quy định, bởi vì chừng như các quy luật đạo đức này đến từ chính Thượng đế. Chúng được tạc vào bảng đá khi Moses đi lên núi: “Ngươi không được…” Và nếu ngươi không làm theo thì Thượng đế sẽ trừng phạt ngươi xuống địa ngục đời đời kiếp kiếp. Sa nhân, tâm rắn sẽ chỉ vào đó và nói: “Thấy chưa, đây là bằng chứng thiếu tự do vì bạn bị hạn chế bởi quy luật đạo đức của ông Thượng đế giận dữ, phán xét và trừng phạt ở trên trời. Và chỉ khi nào chúng ta nổi loạn chống lại ông Thượng đế đó và quy luật đạo đức của ông thì chúng ta mới trở nên tự do thực sự, chúng ta mới có thể thực sự thực thi quyền tự quyết của mình.”

Điều họ quên hỏi là: “Ai chế ra ông Thượng đế trên trời?’ Sự thực là sa nhân đã chế ra ông Thượng đế giận dữ và trừng phạt ở trên trời vì họ muốn dùng hình ảnh Thượng đế đó để kiểm soát con người. Sa nhân khác chế ra hình ảnh quỷ dữ chống lại Thượng đế trên trời vì họ cũng muốn kiểm soát con người. Giờ đây con người bị kẹt giữa Thượng đế giận dữ trên trời và quỷ dữ giận dữ dưới này và ý tưởng con đạt được tự do bằng cách phục tùng quỷ dữ cũng giận dữ như ông Thượng đế trên trời có hợp lý chăng? Đây là điều họ muốn con tin.

23.5. Nhị nguyên có phải là tự do tối hậu không?

Sự thực là gì? Ấy, sự thực là quả thực có một số sinh thể đã nổi loạn chống lại quá trình tự vượt thăng. Họ đã đi vào tâm thức nhị nguyên và điều này có thể xảy ra (quả thực nó xảy ra cho một số đông dòng sống đã đi vào nhị nguyên) là sau khi họ đi vào nhị nguyên thì họ có một cảm giác tự do nào đó vì họ cảm thấy bây giờ họ có thể làm bất cứ gì họ muốn mà không cần xét đến hậu quả. Họ không xét đến hậu quả hành động của họ trên người khác, nhưng thậm chí họ cũng không thực sự xét đến hậu quả trên chính họ. Tự ngã của họ có thể tin bất cứ gì chúng muốn tin và do đó, những người ở trong nhị nguyên có thể tin: Không có hậu quả nào hết, ít nhất là những hậu quả vượt lên trên những hậu quả vật lý tức thời. Nếu con giết một người khác, con vẫn không bị sét đánh, cho nên tự ngã có thể khiến con tin con đã thoát khỏi tội giết người – nhưng con có thoát thật không?

Con hãy nhìn thế giới Tây phương dưới sự cai quản của Cơ đốc giáo đã trong một thời gian dài chối bỏ luật tái sinh và nhân quả. Đúng là họ có nói tới tội lỗi nhưng tội lỗi không giống hẳn luật tái sinh và nhân quả. Con thấy đấy, nếu con thực sự nắm bắt luật nhân quả (lẽ dĩ nhiên, nhiều người bên phương Đông biết về luật nhân quả nhưng không nắm bắt nó là gì), khi con thực sự nắm bắt nó thì nhân quả là gì?

Để hiểu được nhân quả con cần hiểu là đấng Sáng tạo của chúng ta đã sinh tạo thế giới hình tướng này dựa trên kinh nghiệm của ngài đã từng bắt đầu trong một thế giới khác đã được một đấng Sáng tạo khác tạo nên. Đấng Sáng tạo của chúng ta bắt đầu như một ý niệm bản ngã nhỏ như cái chấm y hệt như tất cả chúng ta. Đấng Sáng tạo của chúng ta tăng triển khả năng đồng-sáng tạo của mình qua nhiều tầng lớp của thế giới hình tướng trước đó và do đó ngài trải nghiệm trực tiếp điều gì có thể khiến một thế giới hình tướng bền vững và điều gì phá hủy nó. Do đó, khi sinh tạo thế giới hình tướng của chúng ta, đấng Sáng tạo đã quy định một số thông số cho thế giới hình tướng mà ngài mong muốn. Nguyên lý chung của đấng Sáng tạo là sinh tạo một thế giới bền vững sẽ không tự hủy diệt và đấng Sáng tạo biết qua kinh nghiệm là điều này có nghĩa là cần duy trì một mức quân bằng nào đó. Không phải chỉ có một loại quân bằng. Những thế giới hình tướng khác nhau có những yếu tố hay phương trình quân bằng khác nhau nhưng luôn luôn phải có quân bằng.

Điều này có nghĩa là khi đấng Sáng tạo quyết định cho những nối dài của ngài quyền tự quyết thì ngài biết là một số sinh thể sẽ không dùng quyền tự quyết của họ như những sinh thể kết nối mà sẽ đi vào tách biệt. Đấng Sáng tạo biết là khi con đi vào tách biệt thì con tạo ra mất quân bằng, con trở nên mất quân bằng bởi vì trong tách biệt, trong nhị nguyên, như các thày đã giải thích rất nhiều lần, luôn luôn có hai cực. Cả hai cực đều không đúng. Cả hai cực đều không thật. Do đó, cả hai cực đều mất quân bằng. Khi con đi về cực nhị nguyên này thì con trở nên càng ngày càng mất quân bằng hơn. Khi con đi về cực nhị nguyên kia thì con cũng trở nên càng ngày càng mất quân bằng hơn. Khi con đi vào điểm ở giữa hai cực đoan thì con vẫn mất quân bằng.

23.6. Nghiệp quả là một dạng mất quân bằng

Đấng Sáng tạo biết là nếu ngài cho phép các sinh thể đi vào nhị nguyên mà không có gì để quân bằng họ, thì trên lý thuyết họ có thể càng ngày càng đi xa hơn về hướng một cực đoan nhị nguyên và tiếp tục đi tiếp và do đó bị mắc kẹt vô hạn định trong nhị nguyên. Lẽ tất nhiên đây không phải là điều đấng Sáng tạo mong muốn. Ngài không muốn những nối dài của chính ngài bị mắc kẹt, ngài muốn họ tăng triển để rốt cuộc tới được tâm thức đấng Sáng tạo. Lẽ dĩ nhiên ngài không muốn một phần của chính mình bị kẹt lại vĩnh viễn trong nhị nguyên.

Điều đấng Sáng tạo làm là tạo ra Luật Nhân quả. Khi con đi vào nhị nguyên, con tạo một sự mất quân bằng. Xung lực mất quân bằng mà con tạo ra phải có một lực ngược lại theo nguyên tắc hành động và phản ứng. Với mỗi hành động sẽ có một phản ứng ngược lại với cùng cường độ. Con được phép đi tới  một cực đoan nhị nguyên để trải nghiệm ở đó như thế nào nhưng con sẽ tạo ra một năng lượng lôi kéo con, một lực từ tính lôi kéo con ra khỏi cực đoan nhị nguyên đó. Nhân quả không thực sự kéo con về hướng cực nhị nguyên đối ngược nhưng nó kéo con ngược lại hướng con đang đi.

Lẽ dĩ nhiên mục đích là sẽ tới điểm con kéo sợi dây thun của nhân quả xa nhất mà con có thể và mong muốn kéo. Con tới điểm cảm thấy: “Tôi không thể tiếp tục làm chuyện này nữa,” con thấy nó vô bổ, nó phù phiếm. Lúc đó con buông bỏ và sợi dây thun sẽ dần dần bắt đầu kéo con trở lại, khi con sẵn lòng nhìn thấy sự kiện là các ngã, các ảo tưởng mà con đã tạo ra trong chính tâm mình đã khiến con càng ngày càng đi xa, tin rằng mình đang đi đúng hướng, thậm chí còn tin rằng mình càng ngày càng được thêm tự do khi mình càng ngày càng trở nên mất quân bằng.

Nhân quả không phải là một trừng phạt như phương Đông đôi khi nghĩ như thế. Nhân quả là ân phước cứu rỗi những người đã đi vào nhị nguyên và vì vậy không thể nghe theo bất kỳ hướng dẫn nào từ cõi thăng thiên. Nó kéo con trở về điểm con có thể chọn kết nối trở lại, trở về là một sinh thể kết nối có khả năng nhận được điều gì đó từ cái ta cao của mình và từ các chân sư thăng thiên, nhận được một xung lực, hay hướng dẫn có thể giúp con bước lên bước kế tiếp.

23.7. Một cảm giác tự do giả

Ý thày muốn nói là khi con đi vào nhị nguyên và không đếm xỉa đến hậu quả, con sẽ cảm thấy tự do trong một thời gian nào đó: “Tôi có thể làm mọi chuyện tôi muốn và thoát khỏi trừng phạt. Mấy ý vớ vẩn về ông Thượng đế trừng phạt đều xạo hết. Tôi có thể bỏ qua hết mấy thứ đó. Tôi đã có tự do làm bất cứ gì tôi muốn.” Con có thể cảm thấy như vậy trong một thời gian vì một lần nữa, vũ trụ là một cỗ máy trải nghiệm cho phép con có bất cứ trải nghiệm nào con có thể  mường tượng. Lẽ dĩ nhiên sẽ tới điểm hậu quả của hành động của con bắt đầu đập con và do đó con có cơ hội quán xét: “Có thực là tôi có thể làm bất cứ gì tôi muốn mà không có hậu quả không?” Như các thày đã nói trước đây, nếu con chọn lựa mà không có hậu quả, con có thực sự chọn lựa không?

Sự thực là không có tự do trong nhị nguyên và tách biệt. Con có thể cảm thấy tự do, con có thể trải nghiệm một dạng tự do nào đó nhưng con hãy xét ý này: “Ông Thượng đế giận dữ trên trời giới hạn tự do của tôi, quyền tự quyết của tôi. Chỉ khi nào tôi nổi loạn chống lại ông Thượng đế đó tôi mới đạt được tự do.” Con được loại tự do gì khi con đi vào nhị nguyên? Ấy, con được tự do khỏi, tự do khỏi cái gì đó. Con được loại tự do gì khi con thấy mình là một sinh thể kết nối và con sẵn lòng vượt thăng chính mình? Nó không phải là tự do khỏi cái gì đó, nó là tự do tới cái gì đó.

Khi con ở tầng 48 và thấy mình là một sinh thể kết nối, con không nổi loạn chống lại tầng 48 để lên tầng 49. Con nhìn lên và con thấy: “À, ở tầng 49 có nhiều tự do hơn. Tôi muốn cái đó.”  Con đi tới một tự do lớn hơn, một ý niệm bản ngã lớn hơn. Con mở rộng ý niệm bản ngã, con thăng vượt ý niệm bản ngã.

Khi con đi vào nhị nguyên, con có mở rộng ý niệm bản ngã không? À, con có thể cảm thấy như vậy một thời gian, nhưng thực tế thì con không mở rộng ý niệm bản ngã vì con đã chọn một cực nhị nguyên và giờ đây con phải bảo vệ chọn lựa của mình hết lần này đến lần khác. Con liên tục biện hộ tại sao con đi hướng đó và tại sao đường đó đúng. Con bị đe dọa bởi những người đang đi về hướng đối cực nhị nguyên kia. Giờ đây con bị kẹt trong đó, con phải biện minh cho mình bằng cách cố gắng thuyết phục người khác hay đấu tranh với người khác hay tiêu diệt người khác hay diệt trừ tất cả những ai đe dọa cảm giác con đúng. Lúc nào con cũng ở trong trạng thái biện minh là mình đúng và tự thân nó đã là một nhà tù. Trên thực tế nó là nhà tù tinh vi nhất vì những người nghĩ họ đúng thường không thấy họ đang bị giam cầm bởi nhu cầu biện minh mình đúng.

23.8. Một cảm giác tự do thật

Khi con là một sinh thể nối kết, con không nghĩ mình đúng tối hậu. Tại sao? Vì con trải nghiệm mình nối kết với cái gì đó bên ngoài tâm mình, một cái gì lớn hơn tâm mình. Người sứ giả này, nhiều nhiều năm trước đây khi lần đầu tiên ông trụ vững vào nhận biết các chân sư thăng thiên thục sự là gì, thì ông nhận ra: “Các chân sư thăng thiên có tầng tâm thức cao hơn tâm thức của tôi, cao hơn rất nhiều. Và đấy là giá trị của các thày vì các thày không thể bị ô nhiễm bởi bất cứ gì trên Trái đất. Và đó là lý do tại sao tôi muốn kết nối với các chân sư thăng thiên thay vì tiếp tục bị kẹt trong trạng thái tâm giới hạn của mình.” Lẽ tất nhiên, những người trong nhị nguyên không thể lý luận như vậy, họ không nắm bắt được ý niệm này vì họ phải biện minh là tâm họ cao trội, tâm họ có thể quy định sự thực.

Khi con là một sinh thể kết nối, con trải nghiệm có cái gì đó vượt quá tâm mình. Do đó, con không cần biện hộ cho trạng thái tâm của mình. À, trong một thời gian con có một số ngã tiềm thức muốn biện hộ cho trạng thái tâm của con, nhưng khi con tiến lên cao hơn và tới gần tầng 96 và đi quá tầng này, thì con có thể buông bỏ nhu cầu biện hộ cho bất cứ gì. Con có thể chấp nhận: “Tôi không ở trong trạng thái tâm thức cao nhất. Do đó, tôi sẵn lòng tiếp tục nhìn vào chính mình, thăng vượt tầng tâm thức hiện thời của mình và vươn lên tầng kế tiếp. Tôi sẵn lòng tiếp tục làm vậy cho tới khi tôi hội đủ điều kiện để thăng thiên và do đó, tôi có thể vươn lên một mức độ tự do hoàn toàn mới mà tôi không thể vận dụng khi còn hiện thân trên một hành tinh phi tự nhiên như Trái đất.”

Giờ đây, con có thể nói: “Như một chân sư thăng thiên thày có tự do không ?” Ấy, con có tự do theo nghĩa không có gì bên ngoài con có thể giới hạn con. Lẽ tất nhiên, con vẫn có một tầng tâm thức nào đó và do đó, con bị giới hạn bởi những gì con có thể tưởng tượng được và con sẽ như thế cho tới khi con đạt tâm thức đấng Sáng tạo. Thày có thể bảo đảm với con là như một chân sư thăng thiên con được một mức tự do mà hầu hết con người trên Trái đất không mơ ước nổi. Con có vô số chọn lựa. Con không thể ngờ những chọn lựa nào, những khả năng nào mở ra cho con khi con thăng thiên. Con chỉ cần nhìn vũ trụ vật chất. Có bao nhiêu hành tinh? Có bao nhiêu thái dương hệ? Có bao nhiêu giải ngân hà? À, trên cõi thăng thiên có những cấu trúc tương tự. Con thăng thiên từ Trái đất, giờ đây con nhận ra: “Ồ, có biết bao nhiêu điều tôi không biết. Có biết bao nhiêu điều tôi có thể học.” Sau đó, con thấy: “Ồ, trong hệ thống trên kia, có trường dạy kiến thức đặc biệt này hào hứng quá với tôi. Tôi muốn tới đó.” Rồi con tới đó học một thời gian và con thấy điều gì khác và con có thể tiếp tục học và học và liên tục thăng vượt chính mình.

Để có tự do đó con phải thăng thiên khỏi hành tinh nhỏ bé này nơi con hiện thân và đây là toàn bộ mục đích của các thày: giúp các con làm điều này. À, mục đích của thày cũng là biểu hiện thời đại hoàng kim và việc này cần một số người ở lại hiện thân để biểu hiện nó cho thày, do đó không phải là tất cả các con đều cần thăng thiên sau kiếp sống này. Tuy thế, thày vẫn muốn con có tự do để có thể thăng thiên nếu con muốn, hay con tự do chọn lựa là con muốn hiện thân một kiếp nữa để giúp biểu hiện thời đại hoàng kim.

23.9. Tự do lớn hơn trong đời sống hàng ngày

Tất cả những điều này liên quan thế nào tới chủ đề của hội nghị này? À, làm sao con đạt được tự do? Chỉ qua tâm Ki-tô. Con không thể đạt được tự do qua tâm nhị nguyên. Con không thể suy nghĩ để thoát khỏi nhị nguyên, suy luận để thoát khỏi nhị nguyên, phân tích để thoát khỏi nhị nguyên. Con chỉ có thể đạt được tự do lớn hơn qua tâm Ki-tô. Làm sao con đạt được tự do lớn hơn đó? Giê-su đã nói gì? “Ai vì ta mà mất sự sống mình.” Con phải cho ý niệm bản ngã hiện hành của con chết đi để đạt được nối kết cao hơn với tâm Ki-tô. Đó là tự do. Mỗi lần con cho một ý niệm bản ngã chết đi, mỗi lần con cho một ngã tách biệt chết đi, con đạt được tự do lớn hơn vì con đạt được hợp nhất lớn hơn với tâm Ki-tô. Chỉ qua cái chết của cái là tâm linh chết con mới đạt được tự do, con mới đạt được đời sống, đời sống của Ki-tô, cũng là ánh sáng cho người nam và người nữ.

Quả vị Ki-tô là con đường duy nhất dẫn tới tự do. Giờ đây con có thể gọi nó là Phật tánh hay cái gì khác nhưng Tâm Một, tâm không phân chia được, tâm hợp nhất là con đường duy nhất dẫn tới tự do. Một khi con hiểu điều này, một khi con hiểu con đường tu và con bước đi trên con đường đó, nó áp dụng thế nào trong đời sống hàng ngày của con? À, con có thể nhìn lại mình trước khi con tìm ra con đường tu, như nhiều người trong các con có thể làm và con thấy mình giống như chú bò đực đã quấn dây xích chung quanh cọc và con hầu như không thể di chuyển được. Con có thể thấy là nhờ đi trên con đường tu con đã đạt được tự do lớn hơn.

Có thể một số trong các con mới bước vào đường tu và con vẫn còn quấn dây xích thật chặt chung quanh cọc và con cảm thấy con không thể thực sự di chuyển và con tự hỏi làm sao con đường tu, mấy cái thứ xa vời đó mà các chân sư thăng thiên nói tới, có thể giúp con. “Tôi có thể nào nới rộng dây xích một chút để tôi có thể thở lại được không?” Con có thể làm được. Các thày đã cho con những dụng cụ để nới rộng dây xích để con có thể thở được, nhưng con phải áp dụng các dụng cụ này để nhìn vào bên trong mình thay vì nghĩ dây xích đang giới hạn con. Không đâu, chính những gì con làm khi con quấn dây xích chung quanh cọc đã giới hạn con và con có thể cởi trói mình khỏi cây cọc của đời sống, cây cọc buộc con chặt vào mặt đất.

23.10. Con có muốn tự do không?

Chỉ có một cách thực hiện được: Con hãy nhìn vào tâm lý mình. Con hãy sẵn lòng giải quyết tâm lý mình, sẵn lòng dùng những dụng cụ các thày đã cho, những dụng cụ có trong lãnh vực tâm lý và lãnh vực tự giúp bản thân, bất kỳ lãnh vực nào hấp dẫn con. Đây là cách duy nhất để được tự do: con đi ngược lại quá trình đã buộc trói con. Điều đó hợp lý thế nào? Khó bao nhiêu để nắm bắt điều đó? Con giáp mặt với chọn lựa gì? Con có thể nói: “Ấy, Saint Germain, điều thày nói nghe thật hay, nhưng nó dễ nói với thày vì thày đã thăng thiên. Nhưng thày nhìn con đây, nhìn hoàn cảnh của con, con bị trói buộc bởi tất cả những điều kiện bên ngoài này, bởi những người khác và bởi điều này và điều kia. Làm sao con áp dụng được những gì thày nói cho hoàn cảnh của con?”

À, con có thể bắt đầu bằng cách đặt câu hỏi này với mình: “Tôi có muốn tự do không? Tôi có muốn tự do không?” Nhiều người trong các con sẽ nói: “Có, có, tôi muốn thoát khỏi dây xích.” Nhiều người trong các con tự dối mình bởi vì nếu con thực sự muốn tự do, con sẽ sẵn lòng làm bất cứ gì cần làm để được tự do. Con sẽ sẵn lòng áp dụng giáo lý. Con sẽ sẵn lòng nhìn vào chính mình. Nhưng nếu con nhìn thày và con nói: “ Ôi, Saint Germain, hãy chỉ cho con phép luyện kim tuyệt vời sẽ khiến con được tự do,” thì con không muốn được tự do. Con cần hỏi câu hỏi kế tiếp mà thày đặt ra lúc bắt đầu: “Điều gì làm cho tôi bị tù,” và con nhận ra nó là cái gì đó trong chính tâm con. Cho tới khi con nhìn vào cái đó trong chính tâm con, con sẽ không được tự do. Ngày nào con còn tiếp tục đi theo hướng cũ, con chỉ thắt chặt hơn dây xích, con không nới lỏng nó. Con phải làm điều gì đó mà trước kia con chưa làm. Nếu con cứ tiếp tục làm cùng một thứ và chờ đợi kết quả khác, con điên rồ.

Nhiều, nhiều người trải qua nhiều năm, thày nhìn trở về các thập niên 1930 và Phong trào TA LÀ, nhiều, nhiều người đã tới với các thày. Vào thời điểm đó, các thày trao truyền ba cuốn sách xanh lục nói về những điều tuyệt diệu xảy ra cho Guy Ballard và cách nào ông gặp thày trên núi Mount Shasta, cách nào ông được đưa tới Hang Biểu tượng (Cave of Symbols) và cách nào điều dường như phép lạ này hay phép lạ kia xảy ra. Các thày hiểu nhiều người đã tạo nên những kỳ vọng dựa trên đó nhưng đó là mức tâm thức con người ở thời điểm đó. Dù gì, nhiều, nhiều người đã tới và họ kỳ vọng một phép lạ nào đó xảy ra, một loại thuật hóa kim nào đó, một loại đá thần hóa kim nào đó sẽ khiến họ được tự do.

Thời đó, tâm thức tập thể không ở mức các thày có thể cho những giáo lý về tâm lý như ngày nay. Thày không trách cứ bất cứ ai, thày chỉ giản dị nói: Ngày hôm nay và ở thời đại này, các thày có thể cho những giáo lý này. Câu hỏi duy nhất là: “Con có sẵn sàng đón nhận chúng không?” Nếu con không sẵn sàng, thày không trách cứ con. Nếu vậy thì có lẽ con đi nơi khác và tìm cái gì khác hấp dẫn con. Nếu con sẵn lòng đạt tự do thì hãy dùng những giáo lý các thày cho trong thời đại này và sẵn lòng nhìn vào tâm lý mình. Bởi vì nếu con không sẵn lòng nhìn vào tâm lý mình, con không thực sự muốn tự do.

23.11. Điều gì làm tôi kẹt trong đời sống hàng ngày?

Làm sao con áp dụng điều này trong hoàn cảnh đời sống hàng ngày? Con có thể nói: “Điều gì trong hoàn cảnh này khiến tôi kẹt? Trong tâm tôi, trong tâm lý tôi, trong phản ứng của tôi, có gì làm cho tôi kẹt? Làm sao tôi dùng được hoàn cảnh này để nhìn vào mình và trở nên tự do hơn? Con có thể thực sự tới điểm con cảm thấy: “Đây là hoàn cảnh, đây là xung đột mà tôi đã có một thời gian dài với người kia.” Con có thể cảm thấy phản ứng bình thường của con trong hoàn cảnh này chỉ buộc dây xích chặt thêm. Con có thể cảm thấy sự chống trả trong con. Rồi con có thể học để nhận ra phải có một ngã tiềm thức ẩn núp bên dưới và ngã tiềm thức đó chỉ có thể phản ứng một kiểu trong hoàn cảnh đó: kiểu phản ứng từ trước tới nay của tôi. Đó là lý do tại sao tôi cứ tiếp tục thắt chặt hơn dây xích và đó là tất cả những gì tôi làm được khi tôi bị kẹt trong ngã tiềm thức đó và tôi bị nó làm cho đui mù. Sau đó, con có thể dùng những dụng cụ các thày đã cho các con, chỉ cho con cách phơi bày các ngã tiềm thức này, chỉ cho con cách tới được điểm thấy được ảo tưởng và thấy được con không phải phản ứng một kiểu duy nhất với hoàn cảnh đó. Có những cách phản ứng khác.

Sau đó, con có thể nhìn vào ảo tưởng khiến con nghĩ chỉ có một cách duy nhất phản ứng lại hoàn cảnh này hay người này. Cái Ta Biết có thể lấy một chọn lựa: “ Tôi không muốn tiếp tục phản ứng kiểu này nữa. Tôi muốn thoát khỏi khuôn nếp này.” Con có thể tới điểm buông ngã xuống vì con thấy ra ngã. Con thấy ngã giống như một lập trình chỉ có thể hành động một kiểu và con buông ảo tưởng này xuống. Lúc ấy con tự do thêm chút xíu. Con có thể vẫn còn dây xích quấn chủ yếu quanh cọc, nhưng chuỗi xích có những khuyên riêng lẻ và mỗi lần con thấy một ngã, nó giống như con gỡ được một khuyên từ dây xích và con tự do hơn. Con có thể không những học tháo dây xích nhưng thực sự làm cho dây xích tan đi cho tới khi càng ngày càng ít thứ trói con vào các mô thức phản ứng, vào tâm thức nhị nguyên, vào sự dính mắc người khác. Cuối cùng, con có thể tới tầng mức cao hơn mà tất cả các Thượng sư đã đề cập, khi con đi quá tầng 96 và hội nhập sâu hơn với một tia đặc thù.

Con có thể tới điểm với Tia thứ Bảy là với bất cứ gì con làm, với bất cứ hoàn cảnh nào, mục tiêu của con là được tự do hơn, là dùng hoàn cảnh đó để trở nên tự do hơn. Khi con thực sự nắm bắt tiến trình và con sẽ không đi quá tầng 96 nếu con không nắm bắt tiến trình làm tan các ngã, con có thể thấy con có thể đi xa mà không có giới hạn. Không có gì giữ con lại. Không có lực bên ngoài nào ép con phải nắm giữ những ngã này. Tất cả xảy ra bên trong tâm con. Khi con hoàn toàn chấp nhận dây xích chỉ có trong tâm con, đó là lúc con bắt đầu biểu hiện quả vị Ki-tô. Đấy là lúc con có thể bắt đầu biểu hiện quả vị Ki-tô vì đấy là lúc con có thể né tránh ý tưởng này: “Ồ, có gì đó tôi phải làm.” Thay vào đó, con có thể đơn giản cho phép nó tuôn chảy tự do.

23.12. Ám ảnh cưỡng chế về quả vị Ki-tô

Các thày đôi khi thấy nhiều đệ tử tìm thấy giáo lý chân sư thăng thiên, họ nghe tới khái niệm quả vị Ki-tô và họ nghĩ, “À, tôi phải làm gì đó để biểu hiện quả vị Ki-tô của tôi.” Họ trở nên ám ảnh cưỡng chế về điều này. Họ rất hăng hái. Họ thúc ép người khác, họ muốn thuyết phục người khác vì họ nghĩ mục tiêu của quả vị Ki-tô là thay đổi người khác hay thay đổi thế giới. Nhiều, nhiều đệ tử trải qua một giai đọan rất chú tâm vào việc thay đổi thế giới bằng cách đọc chú và thỉnh. Một lần nữa, các thày không trách cứ các con chút nào. Đó là một giai đoạn tự nhiên trên đường tu.

Khi con đi quá tầng 96, con nhận ra quả vị Ki-tô không phải là thay đổi người khác. Quả vị Ki-tô là con là chính mình, con biểu hiện cái ta cao của con. Như thế người khác có cơ hội thấy là có một trạng thái tâm thức khác với trạng thái tâm thức của họ. Họ nắm lấy cơ hội này hay không chẳng là quan tâm của con. Vì con không cần biểu hiện một kết quả bên ngoài, như Nada đã diễn đạt rất hay. Mục tiêu của con không phải là biểu hiện một kết quả đặc thù mà con tự do chảy theo Dòng sông sự Sống.

Con có thể nói: “ Nhưng Saint Germain, nghe có vẻ như thày muốn thay đổi tâm chúng con. Thày muốn chúng con tự do và thày muốn biểu hiện Thời đại Hoàng kim của thày. Chẳng phải thày có một mục đích?” Đúng, nhưng thày là một chân sư thăng thiên. Thày là một chân sư thăng thiên. Thày không có các ngã tiềm thức. Thày không có động lực vị kỷ của ngã. Thày không cần đạt gì cả khi thay đổi con.

Thực ra thày không cố  gắng thay đổi tâm con. Thày chỉ chỉ cho con làm thế nào con thay đổi được tâm mình và tự do càng ngày càng nhiều hơn. Vì thày biết qua kinh nghiệm là con thực sự muốn tự do bằng không con đâu ở đây lắng nghe những lời này. Nếu con không thực sự muốn tự do, con sẽ không bao giờ tìm thấy giáo lý chân sư thăng thiên. Thày chỉ tìm cách giúp con nắm bắt giáo lý này là gì, con đường tâm linh là gì, quả vị Ki-tô thực sự cống hiến con điều gì, để con có thể dùng quả vị theo cách tốt nhất và trở nên tự do. Vì thày biết khi con trở nên tự do, con sẽ cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Con sẽ cảm thấy phần thưởng con nhận được lớn lao và thật đáng để con buông bỏ ý niệm bản ngã kém hơn đó.

23.13. Đường tâm linh đáng để nỗ lực.

Con yêu dấu, nó thật giản dị. Khi con bỏ lại một ý niệm bản ngã kém hơn và vươn lên một ý niệm bản ngã cao hơn, nó đáng để con buông bỏ. Con sẽ không thương tiếc ngã kém hơn. Con sẽ cảm thấy tự do hơn rất nhiều, thoải mái hơn rất nhiều về chính mình. Quả thực điều thày muốn cho con không giống như con người muốn thay đổi người khác. Thày biết đây là điều con muốn cho chính mình và thày chỉ giản dị cho con cái đà đẩy con vượt qua một lằn ranh khác để con vươn lên tầng kế tiếp của đường tu. Vì thày biết qua kinh nghiệm là tại mỗi tầng có một sự chống cự nào đó.

Vai trò của tâm Ki-tô là gì? Là chỉ cho con một chọn lựa khác, là con có thể xuyên phá lực chống cự và vươn lên tầng kế tiếp. Thỉnh thoảng, vai trò của tâm Ki-tô là đẩy con một chút, giống như tất cả chúng đều cần bị đẩy để vượt lên ù lì, vượt lên lực hút của trọng lực thuộc về bát cung vật lý và tâm thức đại chúng.

Con có thể nghĩ là thày hội đủ điều kiện thăng thiên dễ dàng hơn con. Con nghĩ thử đi. Thày, Saint Germain đã phải khắc phục gì để đủ điều kiện thăng thiên? Thày phải khắc phục các ngã tiềm thức mà thày có trong các thể cảm xúc, lý trí và bản sắc mà thày đã tạo ra qua nhiều kiếp. Đúng, thày có tâm lý chưa giải quyết y hệt con. Làm thế nào thày khác được như một sinh thể chưa thăng thiên? Thày đủ điều kiện thăng thiên bằng cách khắc phục tâm lý của thày.

Đúng, đây không phải là cảm tưởng các thày đưa ra trong phong trào TA LÀ và phong trào Ngọn Hải đăng trên Đỉnh (Summit Lighthouse). Nhiều đệ tử nghĩ: “Ấy, các chân sư thực sự chưa bao giờ có tâm lý chưa giải quyết. Nó dễ hơn cho các thày rất nhiều.” Nó không như vậy. Các thày đã luôn luôn nói gì? Điều gì một người làm được, tất cả đều làm được. À, nếu con làm được điều thày đã làm, đó là vì thày có cùng những vấn đề tâm lý mà con có và thày phải khắc phục các vấn đề tâm lý của thày. Giờ đây, vấn đề của thày có thể khác một chút các vấn đề của con vì thày có những ngã tiềm thức khác. Ý của thày là: rất khó cho con thấy các ngã tiềm thức của mình. Có thể là thấy ngã tiềm thức của người khác dễ hơn nhưng thấy chính ngã tiềm thức của mình khó hơn. Tại sao con nghĩ việc thày thấy chính ngã tiềm thức của thày không khó bằng con? Con thấy đấy, nó luôn luôn khó khăn bậc nhất để nhìn thấy cái đà trong chính mắt mình. Thấy được các ngã tiềm thức của thày khó với thày giống như nó khó với con. Làm sao có thể khác được khi con nghĩ về điều này? Đó là tại sao thày biết vì thày đã khắc phục các ngã tiềm thức của thày, con cũng có thể khắc phục các ngã của con. Điều mà một người đã làm, tất cả đều làm được. Chắc chắn như một cộng một là hai.

23.14. Các chân sư không khác chúng ta

Con thấy đấy, trở về thập niên 1930, tâm thức, tâm thức tập thể thấp hơn bây giờ rất nhiều. Các thày phải trao truyền một giáo lý thu hút tầng tâm thức lúc đó. Giống như Giê-su 2000 năm trước phải làm phép lạ để tạo sự chú ý của con người, các thày phải trao truyền giáo lý cho rằng các thày là những chân sư cao lớn kia có thể làm đủ mọi phép lạ và giúp con tự do một cách kỳ diệu.

Các thày đã làm gì kể từ thời đó? Các thày đã đặc biệt làm gì trong đợt truyền giáo này? Các thày đã hạ mình xuống từ bệ cao mà các thày đã đặt mình trên đó trong các đợt truyền giáo trước. Tại sao các thày đã làm thế? Có một số người sẽ nói: “Ồ, các chân sư thăng thiên qua ông Kim Michaels này, trông họ thật bình thường. Họ tự hạ thấp bản thân. Họ không phải là các chân sư thật.” Tại sao các thày đã làm vậy? Chính xác là để con nhận ra là những gì các thày đã làm, con cũng làm được. Đấy không phải là tự hạ thấp mình. Đấy không phải là coi rẻ mình. Đấy là các thày đưa mình xuống khỏi bệ cao mà con người đã đặt các thày trên đó, để các con nhận ra giữa các con và các thày không có khác biệt cơ bản nào.

Khi thày hiện thân trên Trái đất, thày cũng có tâm lý chưa giải quyết như con. Đâu cách nào khác với thày trên hành tinh phi tự nhiên này? Thày hội đủ điều kiện thăng thiên bằng cách nhìn vào cái đà trong chính mắt thày và khắc phục tâm lý đó, y như con cũng phải làm vậy để hội đủ điều kiện thăng thiên. Việc này khó với con như nó đã khó với thày. Trên thực tế, nó bớt khó hơn cho con vì con có giáo lý mà trước đây thày không có. Con có thể xây dựng trên động lượng mà thày và các chân sư khác đã tạo ra khi thăng thiên. Con có thể buộc mình vào Dòng sông sự Sống mà các thày đã đóng góp vào khi thăng thiên từ Trái đất.

Trên thực tế, hội đủ điều kiện thăng thiên dễ dàng hơn với con so với thày. Thày đang không tìm cách trách cứ con ở đây. Thày không đang tìm cách nói: “Ồ, con phải thăng thiên được trong năm phút.” Thày chỉ đang tìm cách cho con một cảm nhận thực tế là mục tiêu đạt điều kiện thăng thiên không phải là chuyện thiếu thực tế, khi con sẵn lòng nhận ra cách duy nhất để đủ điều kiện thăng thiên là giải quyết tâm lý. Con có thể giải quyết tâm lý và điều này dễ làm hơn bây giờ so với bất kỳ thời điểm nào trong lịch sử gần đây của Trái đất.

Thày có thể tiếp tục nói vì thày đang cưỡi sóng. Thày đang trôi theo dòng sông. Thày sẽ kềm chế mình vì có yếu tố thời gian và không gian. Thày chỉ giản dị nói: Thày rất vui được tương tác với các con như thế này và được tuôn đổ phước lành mà các con không đủ chỗ để nhận. Cuối cùng là các con có thể tới điểm có đủ chỗ để nhận phước lành của thày. Do đó, con có thể tận dụng giáo lý của các thày và nó sẽ có thể giúp con vươn lên tầng kế tiếp nơi đó con trở nên tự do ở mức tự do con có thể có được khi vẫn còn trong thân vật lý trên Trái đất.

Đây là viễn kiến của thày cho mỗi người trong các con, và lẽ tất nhiên, cho nhiều người cuối cùng sẽ tìm thấy các giáo lý này và áp dụng chúng. Với lời này, thày cám ơn các con và thày sẽ niêm các con trong Ngọn lựa hân hoan của Tự do mà thày giữ cho Trái đất. Saint Germain, TA LÀ.