Nhân danh TA LÀ CÁI TA LÀ, Giê-su Ki-tô, con kêu gọi Sanat Kumara giúp con khắc phục mọi ảo tưởng khiến con coi chính con, con đường tâm linh của con và cuộc sống thường ngày của con quá hệ trọng. Con sẵn lòng được thày hướng dẫn và thách đố con, để con có thể phát triển tới mức viên mãn quả vị Ki-tô cá nhân của con. Con đặc biệt kêu gọi:
[Đọc nơi đây lời kêu gọi riêng của bạn]
Phần 1
1.1. Con sẵn lòng hòa điệu với khía cạnh của tâm thức Ki-tô khiến mọi sự đều mới. Con luôn luôn mở tâm đón nhận điều gì mới.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Con nhập đoàn hợp xướng của tình thương,
Mở tâm ra, hát bài ca tán thưởng,
Và cùng nhau nâng hành tinh gia tốc.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
1.2. Con buông bỏ các ngã cảm thấy chúng tinh thông, nghĩ cái gì chúng cũng biết, chúng đã thông hiểu hết mọi chuyện, không có gì mới nữa dưới ánh mặt trời.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Được khai ngộ – điều con muốn trước tiên,
Shamballa – nhà con ở cõi thiên,
Cho thày, con chỉ xin làm cực điện.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
1.3. Sa nhân cảm thấy họ đã thông hiểu hết mọi chuyện. Con thấy đây là một ảo tưởng tạo ra trong tâm. Con buông bỏ cái tâm đã mất kết nối với tâm Ki-tô đến độ nó còn không đi tìm bất cứ gì mới, vì nó coi trọng kiểm soát trên hết.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Thày vạch đường cho con cứ theo chân,
Khai mở con bằng tình yêu vô tận,
Làm cửa mở cho Bồ câu Thánh thần.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
1.4. Làm sao con thăng thiên? Cách thực tế nhất mà con có thể áp dụng trong đời sống hàng ngày là: hãy ngừng coi mình quá hệ trọng.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Gương của thày, cả một nguồn linh hứng.
Không dính mắc, con ngập nỗi vui mừng
Đóng góp cho địa cầu lại được sống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
1.5. Con sẵn lòng bước lui lại và nói: “Con đường tu chủ yếu là gì đây? Từ trước tới giờ tôi đã tiếp cận con đường tu như thế nào?” Con sẵn lòng thấy liệu cách con tiếp cận con đường tu có tạo nên sự căng thẳng giữa sinh hoạt tâm linh và thường nhật, và sự căng thẳng này đã khiến coi coi chính mình và con đường tu rất hệ trọng.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Là bộ máy để địa cầu thanh lọc,
Mọi tà thể tiêu hết khỏi hành tinh,
Từ bên trong hiển lộ Đốm Tánh linh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
1.6. Trên một hành tinh phi tự nhiên, rất khó cân bằng tăng triển tâm linh và đời sống hàng ngày. Đây là một thách thức vĩ đại. Trong Thời đại Bảo bình, điều lý tưởng không phải là hầu hết người tâm linh rút lui khỏi thế gian. Con sẵn lòng biểu hiện tâm linh trong đời sống hàng ngày.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là bộ máy vũ trụ đang khuếch lớn,
Đoàn người đến từ Kim tinh rung động,
Khiến tà lực không thể nào cưỡng chống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
1.7. Con sẵn lòng học cách nhìn vào những bổn phận của con trong đời sống hàng ngày, nhìn vào những sinh hoạt tâm linh của con, và tìm ra một sự cân bằng nào đó giữa hai sinh hoạt này. Nếu con coi mình quá hệ trọng, nếu con nhìn con đường tâm linh quá hệ trọng, thì đó sẽ là một ngõ vào cho tự ngã pha màu cái nhìn của con về con đường tâm linh.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Con là máy khuếch trương của thày đó,
Con khôi phục tình yêu không gò bó,
Luân xa này là cửa mở thật to.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
1.8. Con càng xem mình và đường tu hệ trọng bao nhiêu thì tự ngã càng có thể ảnh hưởng con bấy nhiêu. Sa nhân cũng có thề phóng chiếu một điều gì đó vào tâm con khi con xem mình rất hệ trọng.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là cái loa cho điệp khúc Kim tinh,
Khi tình yêu vang dội khắp cùng chốn,
Thâm nhập cả những tâm hồn vô minh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
1.9. Con sẵn lòng xem xét vấn đề này và nói: “Tôi có đang quá nghiêm trọng không? Tại sao tôi lại nghiêm trọng đến như thế?” Đó là vì con đã gán một tầm quan trọng vĩ đại cho con đường tâm linh nói chung và sự tăng triển của con trên con đường đó. Con đã quy định một mục tiêu cho sự tăng trưởng tâm linh của con và gán cho nó một tầm quan trọng vĩ đại đối với con.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Nhờ thày đến, chúng sinh được thánh hóa,
Nguyên hành tinh biến thành miền cao cả,
Do hồng ân toàn vũ mà thăng hoa.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
Phần 2
2.1. Có phải là con đang coi mình quá hệ trong chăng? Cái Ta Biết là nhận biết thuần khiết, nhận biết trung hòa. Có chỗ nào trong nhận biết thuần khiết cho cảm nhận mình nghiêm trọng nhiều hay ít không? Chỗ đó ở đâu vậy?
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Con nhập đoàn hợp xướng của tình thương,
Mở tâm ra, hát bài ca tán thưởng,
Và cùng nhau nâng hành tinh gia tốc.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
2.2. Sự nghiêm trọng chỉ có thể có trong một ngã mà thôi. Có thể đây không phải là một ngã nhị nguyên. Có thể đó là ngã tâm linh đã đưa con tới gần tầng 96. Nếu ngã này bắt đầu xem nó quá hệ trọng, thì nó sẽ không chịu để bị bỏ đi khi không còn cần thiết, Con nhận ra nhu cầu phải ngừng nghiêm trọng quá đáng.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Được khai ngộ – điều con muốn trước tiên,
Shamballa – nhà con ở cõi thiên,
Cho thày, con chỉ xin làm cực điện.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
2.3. Sa nhân rất kiêu ngạo và tự xem họ rất hệ trọng, nên họ chờ đợi tất cả mọi người khác đều coi họ hệ trọng như chính họ coi họ hệ trọng. Con sẽ không coi sa nhân hệ trọng nữa, nhưng con chỉ có thể tới điểm đó khi con không tự coi mình hệ trọng.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Thày vạch đường cho con cứ theo chân,
Khai mở con bằng tình yêu vô tận,
Làm cửa mở cho Bồ câu Thánh thần.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
2.4. Con buông bỏ ý tưởng là chuyện con tăng triển rất quan trọng, để con có thể làm công việc nào đó có tầm quan trọng vĩ đại cho các chân sư và giải thoát hành tinh khỏi sa nhân. Con buông bỏ mọi niềm tin nơi các ngã tách biệt của con về tầm quan trọng của chính nó.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Gương của thày, cả một nguồn linh hứng.
Không dính mắc, con ngập nỗi vui mừng
Đóng góp cho địa cầu lại được sống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
2.5. Con sẵn lòng thấy là cách con tiếp cận con đường tâm linh đã bị tự ngã pha màu, và điều này đã khiến con xem mình quá hệ trọng. Con sẵn lòng thấy được sự phù phiếm, hợm hĩnh của thái độ này. Con muốn được trải nghiệm tâm thức của một chân sư thăng thiên để con nhận ra rằng một chân sư thăng thiên giống như tảng đá của Ki-tô.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Là bộ máy để địa cầu thanh lọc,
Mọi tà thể tiêu hết khỏi hành tinh,
Từ bên trong hiển lộ Đốm Tánh linh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
2.6. Con có thể dùng tâm vỏ ngoài, dùng tự ngã, để phóng chiếu đủ thứ lên các chân sư thăng thiên. Nhưng các phóng chiếu này không ảnh hưởng gì hết trên các thày là các sinh thể thăng thiên. Các thày là tảng đá của Ki-tô. Các thày sẽ không bị lay chuyển bởi tự ngã của con, bất kể tự ngã nghĩ gì.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là bộ máy vũ trụ đang khuếch lớn,
Đoàn người đến từ Kim tinh rung động,
Khiến tà lực không thể nào cưỡng chống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
2.7. Con sẵn lòng trải nghiệm và nhìn nhận rằng các thày là tảng đá của Ki-tô không thể bị tự ngã lay chuyển. Con sẵn lòng thấy sự phù phiếm của ý tưởng cho rằng tự ngã có thể xây đắp một tầm quan trọng mà các thày phải tôn trọng. Con buông bỏ ý tưởng này.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Con là máy khuếch trương của thày đó,
Con khôi phục tình yêu không gò bó,
Luân xa này là cửa mở thật to.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
2.8. Con sẵn lòng gặp gỡ Hiện diện của các chân sư thăng thiên. Con sẵn lòng nhận viễn quan về công việc con thực sự có thể làm cho các thày, khi con không làm việc từ tự ngã, và điều này tùy thuộc vào những gì có trong Sứ vụ Thiêng liêng cá nhân của con.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là cái loa cho điệp khúc Kim tinh,
Khi tình yêu vang dội khắp cùng chốn,
Thâm nhập cả những tâm hồn vô minh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
2.9. Con có một viễn kiến đúng đắn là con có tiềm năng làm điều gì đó cho xã hội hay cho các chân sư thăng thiên, nhưng tự ngã của con đã pha màu cách con nghĩ công việc này sẽ tiến hành như thế nào vì con nghĩ con có thể làm công việc đó bằng tâm vỏ ngoài và tự ngã. Con để cho ý tưởng này rơi rụng và con nhận ra công việc đó không thể làm được qua tự ngã. Con không thể làm được vì như Giê-su đã nói: “Tự ta không làm được gì cả. Đấng cha trong ta là người làm.”
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Nhờ thày đến, chúng sinh được thánh hóa,
Nguyên hành tinh biến thành miền cao cả,
Do hồng ân toàn vũ mà thăng hoa.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
Phần 3
3.1. Đấng cha trong con là tâm Ki-tô. Đó là Hiện diện TA LÀ của con. Đó là các chân sư thăng thiên. Con nhận ra là tự con không làm được gì cả, không làm được bất cứ gì có giá trị, không làm được gì sẽ nâng tâm thức Trái đất lên cao hơn, bởi vì tất cả những gì con làm mà bị pha màu bởi tự ngã sẽ chỉ củng cố thêm tâm thức đang khiến hành tinh bị mắc kẹt.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Con nhập đoàn hợp xướng của tình thương,
Mở tâm ra, hát bài ca tán thưởng,
Và cùng nhau nâng hành tinh gia tốc.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
3.2. Con buông bỏ cảm nhận là con, như một ngã tách biệt, có thể làm điều gì có giá trị theo nghĩa tâm linh. Lúc ấy con có thể thực sự bắt đầu làm tròn Sứ vụ Thiêng liêng của con bởi vì con không phải là người làm, cho dù theo góc nhìn từ ngoài con là người đang làm.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Được khai ngộ – điều con muốn trước tiên,
Shamballa – nhà con ở cõi thiên,
Cho thày, con chỉ xin làm cực điện.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
3.3. Người làm không phải là ngã vỏ ngoài, cái ta vỏ ngoài, nhưng là cái Ta Biết khi nó là cánh cửa mở qua sự trung hòa của nó. Nếu con trung hòa, con có thể nào xem mình hệ trọng không? Con có thể nghiêm trọng không? Không thể như thế được.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Thày vạch đường cho con cứ theo chân,
Khai mở con bằng tình yêu vô tận,
Làm cửa mở cho Bồ câu Thánh thần.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
3.4. Con trở nên trung thực hơn khi con tăng triển trong quả vị Ki-tô. Con không tìm cách ẩn núp đằng sau một bộ mặt. Tự ngã luôn luôn muốn che giấu chính nó. Nó luôn luôn muốn mang một bộ mặt ngụy trang nó thành người thiện lành.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Gương của thày, cả một nguồn linh hứng.
Không dính mắc, con ngập nỗi vui mừng
Đóng góp cho địa cầu lại được sống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
3.5. Ngay cả ý niệm bản ngã tâm linh của con cũng là một bộ mặt mà con mang vào, một dáng vẻ bên ngoài và con ẩn núp đằng sau nó. Khi con tiến cao hơn trong quả vị Ki-tô, con trở nên trung thực hơn, theo nghĩa là khi con trở nên trung hòa hơn. Khi con ngừng không xem mình rất hệ trọng, thì tại sao con cần ẩn núp, con cần che giấu gì?
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Là bộ máy để địa cầu thanh lọc,
Mọi tà thể tiêu hết khỏi hành tinh,
Từ bên trong hiển lộ Đốm Tánh linh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
3.6. Con buông bỏ những ngã có gì muốn che giấu này. Khi con tăng triển tới các tầng cao hơn của quả vị Ki-tô, con trở nên càng ngày càng trong suốt hơn. Con càng ngày càng bớt nhân cách vỏ ngoài. Có nghĩa là cá tính của Hiện diện TA LÀ của con có thể bắt đầu tỏa sáng xuyên qua con. Đây không phải là nhân cách vỏ ngoài bởi vì, thay vì con trở nên một nhân cách mạnh thì con chỉ trở nên trong suốt.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là bộ máy vũ trụ đang khuếch lớn,
Đoàn người đến từ Kim tinh rung động,
Khiến tà lực không thể nào cưỡng chống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
3.7. Con dính mắc điều gì khi con trung hòa? Chẳng dính mắc gì cả. Trong tâm trung hòa có chỗ nào cho dính mắc không? Khi con trở nên trong suốt, thì ông hoàng thế gian tới nhưng ông không tìm được gì hết trong con.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Con là máy khuếch trương của thày đó,
Con khôi phục tình yêu không gò bó,
Luân xa này là cửa mở thật to.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
3.8. Làm sao ông hoàng của thế gian không tìm được gì hết trong con trừ phi con trở nên trong suốt? Khi nào con còn điều gì cần giấu giếm thì ông hoàng của thế gian sẽ tìm được gì đó trong con. Ông sẽ đe dọa phơi bày điều mà con tìm cách giấu giếm, hay ông sẽ đề nghị giúp con giấu nó, bằng cách nào chăng nữa ông vẫn nắm được gì đó trong con.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là cái loa cho điệp khúc Kim tinh,
Khi tình yêu vang dội khắp cùng chốn,
Thâm nhập cả những tâm hồn vô minh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
3.9. Con sẵn lòng xoay chuyển vì con đường tu trở thành một sự vui đùa. Con tiếp cận con đường tâm linh một cách vui đùa thay vì nghiêm trọng. Con không thể làm để vào thiên đường, nhưng con có thể vui đùa để vào thiên đường.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Nhờ thày đến, chúng sinh được thánh hóa,
Nguyên hành tinh biến thành miền cao cả,
Do hồng ân toàn vũ mà thăng hoa.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
Phần 4
4.1. Con sẵn lòng rũ bỏ càng ngày càng nhiều ảo tưởng hơn, để cảm nhận về thực tại của con bắt đầu xoay chuyển. Những gì con thấy trên Trái đất hay thậm chí những gì con gặp trong đời sống hàng ngày, có vẻ càng lúc càng bớt thực. Tuy nhiên, khi con còn đang hiện thân, những điều kiện mà con gặp trong đời sống hàng ngày có một thực tế và một tầm quan trọng nào đó.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Con nhập đoàn hợp xướng của tình thương,
Mở tâm ra, hát bài ca tán thưởng,
Và cùng nhau nâng hành tinh gia tốc.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
4.2. Khi con đạt trình độ trong suốt đó của quả vị Ki-tô, thì con thấy là: đúng, có những điều kiện vật lý mà con gặp trên Trái đất, có những người mà con gặp. Lẽ tất nhiên, họ quan trọng. Lẽ tất nhiên, quan hệ của con với họ quan trọng nhưng nó không quy định con. Nó không làm chủ con. Nó không kiểm soát con.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Được khai ngộ – điều con muốn trước tiên,
Shamballa – nhà con ở cõi thiên,
Cho thày, con chỉ xin làm cực điện.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
4.3. Con tham gia vào đời sống hàng ngày mà chẳng xem nó quá hệ trọng. Con vui đùa hơn trong đời sống hàng ngày. Con vui tươi hơn. Con giúp người khác vui tươi hơn và không quá nghiêm trọng. Con học được cách hóa giải xung đột giữa những người khác bằng cách có tầm nhìn trung hòa, tiếp cận cuộc đời một cách vui đùa, ngây thơ.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Thày vạch đường cho con cứ theo chân,
Khai mở con bằng tình yêu vô tận,
Làm cửa mở cho Bồ câu Thánh thần.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
4.4. Con không muốn bị kẹt trong chốn không có lối ra vì vẫn còn một ngã mà con chưa thấy. Con sẵn lòng xoay chuyển tâm và học thói cười mình và cười các ngã tự xem chúng quá hệ trọng.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Gương của thày, cả một nguồn linh hứng.
Không dính mắc, con ngập nỗi vui mừng
Đóng góp cho địa cầu lại được sống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
4.5. Con hội đủ điều kiện thăng thiên bằng cách trở nên hoàn toàn trong suốt đối với những lực của thế gian. Chúng không tìm thấy gì trong con bởi vì chẳng có gì trong con mà con coi là hệ trọng. Con sẵn lòng được tái sinh bởi Ki-tô. Con sẵn lòng từ bỏ nhân vật đệ tử tâm linh nghiêm trọng để tái sinh thành một đệ tử tâm linh vui đùa.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Là bộ máy để địa cầu thanh lọc,
Mọi tà thể tiêu hết khỏi hành tinh,
Từ bên trong hiển lộ Đốm Tánh linh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
4.6. Trước khi con tới Trái đất, con không coi mình quá hệ trọng. Con nghĩ: “À… mình có thể vui đùa khi sống trên Trái đất. Bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào mà mình gặp trên Trái đất, mình có thể vui đùa ra khỏi nó.” Bởi vì con không xem mình quá hệ trọng, nên con không xem Trái đất và nhị nguyên quá hệ trọng.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là bộ máy vũ trụ đang khuếch lớn,
Đoàn người đến từ Kim tinh rung động,
Khiến tà lực không thể nào cưỡng chống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
4.7. Con sẵn lòng làm một sự xoay chuyển giản dị và nói: “À, điều làm tôi rơi vào đám rối beng cũng là điều có thể đưa tôi ra khỏi đám rối beng.” Có thể là thái độ vui đùa của con đã đưa con vào trạng thái tâm hiện tại nhưng thái độ vui đùa của con cũng có thể giải thoát con ra khỏi trạng thái tâm đó.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Con là máy khuếch trương của thày đó,
Con khôi phục tình yêu không gò bó,
Luân xa này là cửa mở thật to.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
4.8. Con sẵn lòng xoay chuyển và nhận ra thách đố chính trên một hành tinh như Trái đất chính xác là: Con có một tầm nhìn, một thái độ về cuộc sống và về chính mình trước khi con tới đây. Khi con tới đây, con bị cú sốc vì mọi chuyện không như những gì con nghĩ.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là cái loa cho điệp khúc Kim tinh,
Khi tình yêu vang dội khắp cùng chốn,
Thâm nhập cả những tâm hồn vô minh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
4.9. Con thấy là việc đó đã khiến con tạo ra một ngã, và nó nghĩ: “Tôi không nghiêm trọng đủ về Trái đất. Tôi có thái độ vui đùa quá mức và đó là tại sao tôi rơi vào đám rối beng của chấn thương nhập đời và bọn sa nhân này. Từ nay tôi sẽ không bao giờ có thái độ vui đùa nữa. Vui đùa là một vấn đề.”
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Nhờ thày đến, chúng sinh được thánh hóa,
Nguyên hành tinh biến thành miền cao cả,
Do hồng ân toàn vũ mà thăng hoa.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
Phần 5
5.1. Ngã đó chối bỏ chính điều đã đưa con tới Trái đất. Nó nghĩ: “Ồ, thái độ đó sai rồi, nó không quân bằng, nó quá mức, đáng lẽ tôi phải nghiêm trọng hơn nhiều.” Do đó, con không thể dùng chính đức tính vui đùa để thoát khỏi đám rối beng, con không thể vui đùa ra khỏi đám rối beng.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Con nhập đoàn hợp xướng của tình thương,
Mở tâm ra, hát bài ca tán thưởng,
Và cùng nhau nâng hành tinh gia tốc.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
5.2. Ngã nghĩ con đã vui đùa vào đám rối beng, nhưng con đã không vui đùa vào đám rối beng trên Trái đất. Sa nhân đã tấn công con một cách hung hãn và tàn bạo nhất. Con không vui đùa vào đám rối beng nhưng con có thể vui đùa ra khỏi nó bằng cách không xem sa nhân hệ trọng, không xem tự ngã hệ trọng, không xem ý niệm bản ngã của con hệ trọng.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Được khai ngộ – điều con muốn trước tiên,
Shamballa – nhà con ở cõi thiên,
Cho thày, con chỉ xin làm cực điện.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
5.3. Đức tính đã đem con tới đây cũng chính là đức tính có thể đưa con ra khỏi đây khi con mở tâm đón nhận nó, kết nối lại với nó và chấp nhận nó là tiềm năng tốt nhất giúp con thoát ra khỏi đám rối beng.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Thày vạch đường cho con cứ theo chân,
Khai mở con bằng tình yêu vô tận,
Làm cửa mở cho Bồ câu Thánh thần.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
5.4. Ai ngờ được rằng con có thể vui đùa để ra khỏi một đám rối beng quá sức tưởng tượng mà con thấy trên hành tinh này? Khi con trụ vững chắc vào tâm Ki-tô, thì con thấy là cách duy nhất để con thoát, ở một tầng nào đó, là con vui đùa và không xem mọi chuyện quá hệ trọng. Nếu con có thể nhìn sự thể và cười nhạo nó, thì liệu nó có còn thực như trước chăng, liệu nó có còn sức mạnh trên con như trước chăng?
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Gương của thày, cả một nguồn linh hứng.
Không dính mắc, con ngập nỗi vui mừng
Đóng góp cho địa cầu lại được sống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
5.5. Nagy nơi đây con ngừng trách mình đã không nghiêm trọng đủ trước khi con tới đây. Thái độ thiếu nghiêm trọng của con trên hành tinh tự nhiên không phải là vấn đề. Thái độ nghiêm trọng mà con đã tạo ra sau khi tới Trái đất là vấn đề.
Sanat Kumara, Lửa Hồng ngọc,
Là bộ máy để địa cầu thanh lọc,
Mọi tà thể tiêu hết khỏi hành tinh,
Từ bên trong hiển lộ Đốm Tánh linh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
5.6. Làm sao con thoát khỏi thái độ nghiêm trọng quá đáng mà con có trên Trái đất? Bằng cách con nối kết lại với tính vui đùa, và con vui đùa trong suốt hành trình về nhà. Con chỉ vui đùa trên đường lên cõi thăng thiên.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là bộ máy vũ trụ đang khuếch lớn,
Đoàn người đến từ Kim tinh rung động,
Khiến tà lực không thể nào cưỡng chống.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
5.7. Có thể nào có sự chia cách trong tâm Ki-tô chăng? Sanat Kumara, con nhận ra là từ tầm nhìn của con trên Trái đất, thày có vẻ như tách biệt với con. Nhưng từ tầm nhìn của thày trên cõi thăng thiên, thì chúng ta không tách biệt.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Con là máy khuếch trương của thày đó,
Con khôi phục tình yêu không gò bó,
Luân xa này là cửa mở thật to.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
5.8. Thày chỉ cần xoay chuyển chú tâm của thày để là một với con. Tối hậu, con cũng chỉ cần xoay chuyển chú tâm của con để là một với thày. Con sẵn lòng làm sự xoay chuyển đó.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc hồng,
Là cái loa cho điệp khúc Kim tinh,
Khi tình yêu vang dội khắp cùng chốn,
Thâm nhập cả những tâm hồn vô minh.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
5.9. Khi con nối kết với tâm Ki-tô thì có bất cứ địa điểm nào không? Điều này khó nắm bắt, đặc biệt bằng tâm đường thẳng, nhưng tâm đường thẳng không biết vui đùa. Tâm trực giác có thể vui đùa. Sanat Kumara, con sẵn lòng vui đùa vào trải nghiệm trực tiếp Hiện diện của thày.
Sanat Kumara, Lửa Ngọc đỏ,
Nhờ thày đến, chúng sinh được thánh hóa,
Nguyên hành tinh biến thành miền cao cả,
Do hồng ân toàn vũ mà thăng hoa.
Sanat Kumara, Tia Ngọc đỏ,
Đến địa cầu để mở lối cao hơn,
Ngọn lửa thày giúp hành tinh sáng tỏ,
Mặc bộ áo mới tinh cho ngày lớn.
Niêm
Nhân danh Mẹ Thiêng liêng, con kêu gọi Mẹ Mary và Đại thiên thần Raphael hãy niêm con và tất cả những người trong vòng ảnh hưởng của con trong dòng chảy sáng tạo của Mẹ Thiêng liêng, Dòng sông sự Sống. Con kêu gọi tất cả các đại diện Mẹ Thiêng liêng hãy nhân lên các lời kêu gọi của con, để chúng ta hình thành vòng số tám toàn hảo “Trên sao, dưới vậy”. Do đó con chấp nhận chuyện này đã hoàn toàn thể hiện, vì miệng của Thượng đế, Mẹ Thiêng liêng mà CON LÀ, đã nói ra nó. Amen.