3 | Trong tâm Ki-tô có quá khứ hay tương lai chăng?

Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên PadmaSambhava qua trung gian Kim Michaels, ngày 6 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.

TA LÀ Chân sư Thăng thiên PadmaSambhava. Một số người có thể nói: “Chẳng phải thày từ truyền thống Phật giáo mà ở đây lại là một hội nghị về quả vị Ki-tô?” Ấy, trước tiên, thày không phải từ truyền thống Phật giáo. Thày là một chân sư thăng thiên! Chẳng có chân sư thăng thiên nào từ bất kỳ truyền thống nào trên Trái đất. Bởi chưng làm sao con thăng thiên? Bằng cách con thăng vượt mọi truyền thống trên Trái đất – dù truyền thống này, truyền thống nọ, hay cái sắp tới. Chẳng có xiềng xích nào trên Trái đất có thể trói con khi con thăng thiên. Thăng thiên là toàn bộ tiến trình vứt quăng xiềng xích này trước tiên, rồi xiềng xích kế tiếp, rồi xiềng xích kế tiếp cho tới khi không còn xiềng xích nào nữa. Sau đó, con có thể bước vào cõi thăng thiên. Nếu con thấy thày đến từ một truyền thống nào đó thì con chưa hòa điệu với sinh thể thăng thiên mà THÀY LÀ.

3.1. Điều gì có thể hạn chế Ki-tô?

Sau đó, lẽ tất nhiên, là khái niệm quả vị Ki-tô. Đúng, có các từ quả vị Ki-tô, đấng Ki-tô, Ki-tô giáo. Quả vị Ki-tô có thể nào bị trói xích bởi bất kỳ truyền thống nào, tôn giáo nào trên Trái đất chăng? Có thể nào giới hạn nó trong học thuyết hay giáo điều, lễ nghi? Không đâu, quả vị Ki-tô là một trạng thái tâm thức cao hơn. Nó là Tâm Một, Tâm Một hợp nhất đấng Sáng tạo với tạo vật của ngài. Điều này cũng vượt lên trên bất cứ gì trên Trái đất. Con có thể chứng minh điều này khi đọc Phúc âm của John (Giăng). Ban đầu có Ngôi Lời. Ban đầu có tâm Ki-tô, Tâm Một. Trước khi bất cứ gì, bất cứ hình tướng nào xuất hiện thì có Tâm Một, tâm Ki-tô và chẳng vật chi được làm nên mà không bởi Nó. Trước tiên có tâm Ki-tô rồi sau đó có hình tướng.

Làm sao bất kỳ hình tướng nào có thể giới hạn cái đến trước nó? Đây là lời dối của sa nhân hay tâm phản-Ki-tô mà họ muốn con người trên Trái đất tin, rằng hình tướng có thể giới hạn nguồn gốc của nó mà nguồn gốc đó theo định nghĩa phải vượt lên trên hình tướng. Họ nói hình tướng có thể giới hạn cái vô tướng, cái vượt lên trên hình tướng. Nhìn ra lời dối này có khó chăng? À đây là thế bí, là bí ẩn. Con chỉ có thể thấy đó là lời dối khi con đã hòa điệu được phần nào với tâm Ki-tô. Hòa điệu này giúp con điều gì? À, nó cho con một khung tham chiếu vượt lên trên tranh luận, lý luận, suy nghĩ trí năng, giáo điều và học thuyết, thảo luận. Không điều gì trên Trái đất có thể trói xích tâm Ki-tô. Không hình tướng nào có thể trói buộc cái vô tướng. Nó chỉ có thể trói buộc chính nó và nó trói buộc con nếu con tin nó, nếu con tin hình tướng có thể giới hạn sự biểu hiện Ki-tô trong con.

Có phải điều thày nói mâu thuẫn với điều Mẹ Mary đã giảng giải cẩn thận chăng? Rằng sự biểu đạt quả vị Ki-tô cần thích ứng với hiện trạng trên Trái đất ngay bây giờ? Có phải chăng cốt lõi của điều Mẹ Mary nói là sự biểu hiện quả vị Ki-tô, là sự biểu hiện của cái vô tướng, phải bị giới hạn bởi, phải thích nghi với hình tướng đang có mặt ở đây ngay bây giờ? Có phải chăng thày đang nói ngược lại? Không đâu, một khi con nắm bắt là dù Ki-tô thích ứng với hình tướng như nó đang là ngay bây giờ, nhưng sự biểu hiện của Ki-tô luôn luôn vượt quá hình tướng. Đấy chính là toàn bộ mục tiêu. Mẹ Mary không nói là Ki-tô phải tuân theo hình tướng nhưng phải thích nghi với hình tướng. Tuy thế sự biểu hiện của Ki-tô vượt lên trên hình tướng như nó đang ở đó trong hiện tại, và bày tỏ cái gì vượt lên trên. Điều Mẹ Mary nói là biểu hiện Ki-tô không thể đi quá xa hình tướng khiến những ai vẫn còn đồng hóa với hình tướng không thể nắm bắt biểu hiện đó. Biểu hiện Ki-tô phải thích nghi với trình độ tâm thức của họ để họ thấy có cái gì hơn thế. Lúc đó họ có thể thấy gì khi trải nghiệm sự biểu hiện của tâm Ki-tô? À, họ có thể trải nghiệm có cái gì hơn hình tướng mà họ coi là quan trọng ngay lúc này.

3.2. Mẫu số chung cho tất cả mọi người

Con hãy nhìn chính mình, những người con quen biết, mọi người trên thế giới. Mẫu số chung của mọi người là gì? Có cái gì đó quan trọng với họ. Một cái gì trên Trái đất, một cái gì có hình tướng. Có cái gì trong vật chất quan trọng với họ. Khi con gặp Ki-tô, con có thể thấy là những điều trước kia rất quan trọng với con nay không còn quan trọng đến như vậy. Thày muốn cho các con ý tưởng này ở phần đầu hội nghị này. Con hãy quán chiếu nó khi con có chút thì giờ trong hội nghị hay sau hội nghị. Con có thể quán chiếu nó trước khi ngủ buổi tối. Con hãy quán chiếu: “Tại sao điều tôi coi là quan trọng lại quan trọng với tôi?” Tại sao điều con coi là quan trọng lại quan trọng với con? Con quán chiếu câu này.

Con sẽ thấy là có nhiều điều con coi là quan trọng. Các điều này không nhất thiết có hình tướng vật lý. Nó có thể là cách người khác nhìn con. Hay con nghĩ người khác đang nhìn con như thế nào. Hay con muốn người khác nhìn con như thế nào. Hay cách con thực sự nhìn chính mình, dựa trên cách người khác nhìn con – và vân vân và vân vân và vân vân. Khi con bắt đầu quán chiếu các điều này, con có thể thấy có nhiều điều mà con coi là quan trọng và có cái gì ẩn núp đằng sau mỗi điều mà con coi là quan trọng đó? À, lẽ dĩ nhiên là một ngã tiềm thức.

Đâu là chìa khóa thiết yếu để giải quyết bí ẩn tại sao điều con coi là quan trọng lại quan trọng với con? Đó là con tự hỏi: “Chúng quan trọng với cái ‘ta’ nào? Có phải là cái ta mà con thật sự là, cái Ta Biết? Hay đó là một cái ta vỏ ngoài?” Một cái ‘ta’ nào đó mà có thể con đã tạo ra nhiều kiếp trước, có thể do chấn thương nhập đời hoàn vũ, khiến con nghĩ cách thế gian nhìn con quan trọng với con. Cái ta này chỉ có thể nghĩ như vậy vì nó được tạo ra dựa trên tin tưởng, ảo tưởng là cách thế gian nhìn con quan trọng với con, cách hình tướng nhìn con quan trọng với con, cái Ta Biết.

Có bất cứ hình tướng nào quan trọng với cái Ta Biết chăng? Không, khi cái Ta Biết biết nó là nhận biết thuần khiết, là biểu hiện của Hiện diện TA LÀ. Khi nó biết nó là một sinh thể tâm linh đã đi xuống thế giới vật chất này và đang biểu hiện chính nó, đang tương tác với thế giới vật chất, qua nội dung của bốn thể phàm. Khi cái Ta Biết nhận ra rằng: “Tôi không phải là nội dung của bốn thể phàm này,” thì cái Ta Biết có thể tới điểm nhìn vào một điều đặc thù mà con coi là quan trọng, đã coi là quan trọng suốt đời này, suốt nhiều kiếp trước. Nó nhìn vào đó và trải nghiệm: “Ừ đúng rồi, nó quan trọng với cái ‘ta’ ngoài kia trong bốn thể phàm của tôi, nhưng nó không quan trọng với tôi.” Đó là lúc con được giải thoát, khi con thấy điều đó không quan trọng với con. Nó chỉ quan trọng với cái ta vỏ ngoài.

3.3. Cái ta thấy có chuyện quan trọng

Sau đó con có thể bắt đầu nhìn cái ta vỏ ngoài đó và con có thể bắt đầu thấy là có thể có một tình huống đặc thù, có thể có một tin tưởng đặc thù mà con đã chấp nhận, cho rằng cách thế gian nhìn con, cách thế gian phản ứng lại con, cách thế gian chấp nhận hay bác bỏ con, là điều quan trọng với con. Nhưng nó chỉ quan trọng với cái ngã đã được tạo ra và ngã này được tạo ra vì do một lý do nào đó con đã nghĩ cách thế gian phản ứng lại biểu hiện Ki-tô của con quan trọng với con, việc thế gian bác bỏ hay chấp nhận con quan trọng với con.

Điều này dễ hiểu. Như các thày đã nói, tất cả những người đã đầu thai trên Trái đất đều kinh qua cùng một tiến trình. Tất cả những người đã đầu thai trên Trái đất như những avatar, chúng ta đã tới đây vì muốn làm một điều gì. Chúng ta muốn thay đổi một điều gì. Bằng không chúng ta đã không tới đây. Khi con bắt đầu thấy một ngã và thấy là điều quan trọng với ngã không quan trọng với cái Ta Biết và con trải nghiệm con có thể thoát khỏi ngã đó – và khi con đã trải qua tiến trình này nhiều lần – thì con có thể tới điểm cái Ta Biết nhận ra thế gian chấp nhận hay bác bỏ biểu hiện Ki-tô của con chẳng quan trọng gì với con. Điều quan trọng là quả vị Ki-tô được biểu hiện. Hình thức của biểu hiện, phản ứng đối với biểu hiện không quan trọng, chính sự biểu hiện là quan trọng. Điều quan trọng là ánh sáng được cho phép tỏa sáng.

Đây có thể là điểm khởi đầu mà Mẹ Mary đã nói tới, khi con tới điểm Ki-tô trong con đã trưởng thành tới mức sẵn sàng biểu hiện trên thế gian. Lúc đó, con có thể biểu hiện Ki-tô với tâm thái không dính mắc: phản ứng của thế gian với biểu hiện Ki-tô trong con không quan trọng với cái Ta Biết. Nó không quan trọng với bất kỳ ngã nào, vì ngã đã được giải trừ. Con đã cho nó chết, như Ki-tô đã cho ngã cuối cùng chết trên thập tự để được tự do. Tất cả chúng ta đều đã phải làm cùng chuyện này để thăng thiên, nhưng con có thể làm mà chưa thăng thiên ngay lập tức. Con có thể đạt mức đó trong khi vẫn còn nhiều năm hay nhiều thập niên sống trong thân vật lý và do đó con có thể biểu hiện. Chuyện gì tới cứ tới, con vẫn biểu hiện. 

3.4. Tại sao có chuyện quan trọng?

Có điểm quan trọng cần quán xét để giải quyết bí ẩn của việc làm sao biểu hiện Ki-tô trên thế gian là xem xét: “À, tại sao tôi nghĩ có gì đó quan trọng?” Con có thể có một ngã đặc thù và có một hoàn cảnh đặc thù quan trọng với nó. Con có thể có nhiều ngã như thế. Đằng sau tất cả là con có cảm nhận con tới Trái đất với một ý định nào đó, như các thày đã đề cập tại hội nghị Hòa Lan. Vì vậy con có cảm nhận, ngay cả ở tầng cái Ta Biết, là cách người khác đón nhận hay bác bỏ con trên Trái đất quan trọng với con. Con nghĩ hình tướng quan trọng với con. Có một hình tướng đặc thù: “Tôi được chấp nhận hay tôi bị bác bỏ?” quan trọng với con, hình tướng này khác nhau với mỗi người trong chúng ta.

Trong dài hạn, con có thể quán xét điều sau: “Tại sao, như một sinh thể tâm linh, tôi nghĩ có điều gì đó trong vật chất quan trọng với tôi?” Sau đó con có thể xem xét: “Khi nào điều đó quan trọng với tôi? Khi nào trong thời gian điều đó quan trọng với tôi?” Con sẽ thấy có những ngã nhìn lại điều gì đó đã xảy ra trong quá khứ. Có thể năm phút trước. Có thể trước đây trong kiếp sống này. Có thể nhiều kiếp trước. Có thể trong kiếp đầu tiên của con đến Trái đất khi con gánh chịu chấn thương nhập đời hoàn vũ. Có một ngã nhìn về quá khứ và nghĩ: “Ồ, có chuyện gì đó đáng lẽ không được xảy ra nhưng lại xảy ra. Giờ đây tôi phải tìm cách bù đắp, giải thích, biện minh, phân tích, tìm hiểu nó.” Con có thể thay đổi chuyện xảy ra trong quá khứ chăng? Thậm chí điều xảy ra năm phút trước?

(Sứ giả thỉnh chuông)

Có bất kỳ uy lực nào trên Trái đất thay đổi được âm thanh từ cái chuông này chăng? Rút lại âm thanh đó chăng? Không đâu. Nhưng âm thanh đó bây giờ đâu rồi? Âm thanh đó ở đâu? Nó ở đây một phút trước, một lúc trước. Nó ở đâu bây giờ trong vật chất? Đúng âm thanh này ở trong vật chất. Con có thể nghe thấy nó bằng hai tai vật lý. Do đó, âm thanh có trong vật chất. Con có còn nghe thấy nó chăng? Âm thanh bây giờ ở đâu? Nó không còn ở đó nữa. Cái xảy ra trong quá khứ không còn có mặt trong vật chất. Nếu nó không còn trong vật chất nữa, thì tại sao nó lại quan trọng với con? Bởi vì con đã tạo ra một cấu trúc trong tâm con và với ngã đó, điều xảy ra trước kia trong vật chất vẫn quan trọng với nó trong lúc này. Nó có cần quan trọng trong lúc này chăng khi nó không còn nữa trong vật chất?

3.5. Điều đã xảy ra không còn nữa trong vật chất

Con thấy đấy, vấn đề là con thay đổi cách con nhìn vật chất và thời gian. Cái không còn nữa trong vật chất không có tác dụng vật lý trên con. Nó chỉ có thể có tác dụng mà con mang theo trong bốn thể phàm của con. Đó là một ngã, đó là năng lượng. Năng lượng có thể được chuyển hóa. Ngã có thể cho chết đi. Con có thể quán xét: “Tôi có những ngã nào nhìn về quá khứ, muốn giải quyết điều gì đó xảy ra xa xưa đến độ không ai ngoài tôi còn nhớ tới? Có lẽ không ai ngoài tôi chú ý tới?” Cái “tôi” ấy là một ngã, không phải là cái Ta Biết. Và khi cái Ta Biết bước ra ngoài ngã, nhìn ngã, thì nó có thể nói: “Tại sao điều không có mặt nữa trong vật chất lại quan trọng với tôi?”

Con có thể cho những ngã nhìn về quá khứ này chết đi, từng ngã một. Sau đó, con có thể nhìn những ngã khác đang nhìn tới tương lai và mong chờ điều gì phải xảy ra hay điều kia không được xảy ra. Những ngã này từ đâu tới? Ấy, một số được tạo ra trên Trái đất vì con từng trải nghiệm hành tinh Trái đất là một nơi rất khó sống. Con không thể kiểm soát điều gì xảy ra hay không xảy ra. Con không thể tiên đoán điều gì xảy ra hay không xảy ra. Nó chỉ xảy ra một cách bất ngờ. Con học cách tạo ra những ngã có thể tiên đoán chuyện có thể xảy ra vì con nghĩ: “Không gì tệ bằng bị chuyện bất ngờ mà không chuẩn bị. Nếu ít nhất tôi tiên đoán trước thì tôi sẽ không bị bất ngờ. Và khi ấy, tôi có thể đối phó tốt hơn.” Con nghĩ thế. 

Sau đó, con mang ngã này trong con từ kiếp này sang kiếp khác, lúc nào cũng canh chừng chuyện gì có thể xảy hay chuyện gì không được xảy ra. Nhưng tương lai có mặt chăng trong vật chất ngay bây giờ? Không. Tại sao điều không có mặt ở đây trong vật chất lại quan trọng với cái Ta Biết khi nó không ở trong vật chất vì nó là tâm linh. Con có cần biết chuyện gì sắp xảy ra chăng? Con có cần chuẩn bị cho mọi chuyện có thể xảy ra chăng? Không đâu, nếu con buông bỏ những ngã này và nhận ra: “Nếu tôi là cái Ta Biết, thì tôi không ở trong vật chất, cho nên bất kỳ gì xảy ra trong vật chất không quan trọng với tôi khi nó xảy ra. Cũng chẳng quan trọng với tôi nếu nó không xảy ra.” Một lần nữa chỉ là vấn đề tôi xoay chuyển tầm nhìn.

3.6. Ki-tô không có mặt trong quá khứ hay tương lai

Khi con dần dần buông bỏ những ngã này, thì con còn lại gì trong con? Hiện tại. Ki-tô có mặt trong quá khứ chăng? Ki-tô có mặt trong tương lai chăng? Không đâu. Ki-tô vượt lên trên vật chất. Thời gian là một chức năng của vật chất. Cho nên Ki-tô vượt lên trên thời gian. Có nghĩa là Ki-tô có mặt trong hiện tại. Không có quá khứ trong tâm Ki-tô. Không có tương lai trong tâm Ki-tô. Chỉ có hiện tại, nhưng hiện tại không đứng yên. Hiện tại là hiện tại vĩnh cửu tuôn chảy không ngừng: đó là Dòng sông sự Sống.

Giờ đây, tâm vỏ ngoài sẽ nói: “Nhưng thời gian cũng tuôn chảy. Thời gian tuôn chảy không ngừng. Tôi có thể nhìn đồng hồ. Có mũi kim đếm giây. Một giây, hai giây, ba giây. Nó không ngừng đếm. Nó không bao giờ ngừng.” Có thể khi con còn nhỏ con thường nhìn chiếc đồng hồ lớn của cha mẹ treo trên tường và con thấy kim đồng hồ cứ kêu tích tắc và tích tắc và tích tắc và cứ chuyển động. Tâm con bị thu hút bởi điều này. Con không thể rời mắt được và con tự hỏi: “Chuyện này có nghĩa là gì? Chuyện gì đang xảy ra? Làm sao thời gian có thể cứ tiến tới?”

Con thấy chăng, có khác biệt giữa thời gian trong vật chất và Dòng sông sự Sống. Vì thời gian trong vật chất dựa trên quá khứ và tương lai, nhưng Dòng sông sự Sống ở trong hiện tại miên viễn, hiện tại tuôn chảy. Khi con đạt quả vị Ki-tô con không còn kéo lê theo con một quá khứ. Con không còn trông chờ một tương lai mà con sẽ xây dựng với lòng mong ngóng hay niềm sợ hãi run sợ. Con chỉ tuôn chảy từ hiện tại tới hiện tại. Bất kỳ hiện tại đem tới gì, con biểu đạt Ki-tô trong hoàn cảnh đó.

Đây là lý duyên khởi. Nó chuyển động không ngừng. Lúc ấy, con không có quá khứ trì kéo con, con không có tương lai xô đẩy con. Con chảy theo dòng chảy và con biểu đạt sự hơn nữa của tâm Ki-tô trong mọi hoàn cảnh. Con không có ý niệm điều gì đã xảy ra, điều gì đáng lẽ phải xảy ra, điều gì đáng lẽ không được xảy ra. Con không có ý niệm điều gì sắp xảy ra, điều gì phải tới hay không được tới. Cho nên con không có cấu trúc nói: “Tôi không thể biểu đạt Ki-tô trong hoàn cảnh này. Tôi cần hoàn cảnh thích hợp để có thể biểu đạt Ki-tô.” Khi con ở trong hiện tại, hoàn cảnh hiện tại luôn là hoàn cảnh thích hợp vì con đã thăng vượt đúng hay sai. Con chỉ đơn thuần biểu đạt trong hiện tại. Vì chỉ có hiện tại là quan trọng. Hiện tại nào? Hiện tại này. Này. Này. Này. Cái hiện tại có mặt ở đó.

Thày biết thày đã làm tâm đường thẳng của con bị rối loạn và đấy chính là ý định của thày vì con không thể dùng suy nghĩ để đạt quả vị Ki-tô. Con không thể hiểu nó. Con không thể nắm bắt nó. Con không thể quy định nó dựa trên vật chất và nói: “Quả vị Ki-tô phải được biểu đạt như thế này”.

Thày đã phát biểu những gì thày muốn phát biểu trong hiện tại này và thày cảm kích được có cơ hội này. Cho nên thày niêm các con trong tình thương của trái tim thày. TA LÀ PadmaSambhava và Ta vượt lên trên thời gian. Ta luôn luôn ở trong Hiện tại.