15 | Con có thể sở hữu bất cứ gì trên thế gian này không?

Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Paul người Venice qua trung gian Kim Michaels, ngày 7 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.

TA LÀ Chân sư Thăng thiên Paul người Venice. 2000 năm trước đây, Giê-su đã nói gì về tình thương? Thày nói: “Không có yêu thương nào lớn hơn là vì bạn hữu mà bỏ sự sống mình.” À lẽ dĩ nhiên thày nói điều nay 2000 năm trước đây trong một xã hội hoàn toàn khác nơi dễ mất mạng sống so với nhiều quốc gia thời này, dù rằng không phải là tất cả.

Vì các thày chủ trương tiết lộ tuần tự, vậy các thày có thể nói gì ngày nay? À, các thày có thể nói: “Không có yêu thương nào hớn hơn là vì bạn hữu mà bỏ tự ngã mình.” Con sẽ tới một điểm trên con đường tâm linh khi con cần lấy một quyết định và con có thể nói: “Phải chăng có mâu thuẫn khi nói cần lấy một quyết định về yêu thương? Vì tình thương có phải là một quyết định không? Khi chúng ta yêu ai đó, đấy là một quyết định hay chuyện đó tự nhiên xảy ra?” Con thấy đấy, ở các tầng tâm thức thấp, dường như mọi chuyện tự nhiên xảy ra. Khi con phát triển tâm thức cao hơn, con nhận ra là trong lý duyên khởi không có gì tự nhiên xảy ra. Khi con có nhận biết nhiều hơn về con đường tâm linh thì con nhận ra con phải lấy một số chọn lựa.

15.1. Lấy một quyết định về tình thương

Ví dụ, như Lanto vừa giải thích và như các thày, lẽ tất nhiên, đã giải thích trước kia, giữa tầng tâm thức 48 và 96, con vươn lên khỏi lực hút của tâm thức tập thể. Điều này không tự nhiên xảy ra. Nếu con không nỗ lực để vươn lên trên thì con sẽ bị cuốn hút theo dòng chảy của tâm thức tập thể. Điều này luôn luôn xảy ra, nhưng khi con đi trên con đường tâm linh, con phải lấy một số quyết định và sẽ có một điểm trên con đường tâm linh khi con phải lấy một quyết định ý thức về tình thương. Con yêu cái gì nhiều hơn?

Con yêu tự ngã và những trò chơi kiểm soát của nó nhiều hơn Ki-tô, hay con yêu Ki-tô nhiều hơn tự ngã? Con không thể yêu cả hai. Chính thực, khi con quán chiếu điều này, con sẽ nhận ra là con không yêu tự ngã. Con không thể yêu tự ngã và tự ngã không thể yêu. Câu này có vẻ mâu thuẫn vì hầu hết con người sẽ nói họ yêu một người nào đó hay một chính nghĩa nào đó, hay một ý tưởng nào đó, hay một vị thày tâm linh nào đó. Cái mà tự ngã gọi là tình thương chỉ là ngụy trang cho một trò chơi kiểm soát.

Tự ngã tìm cách được cái gì đó qua tình thương. Khi tự ngã nói “Tôi yêu anh/em” với một người, nó cảm thấy nó đã tuyên bố có quyền trên người đó. Nó đã tuyên bố quyền sở hữu người đó và người đó phải sống và cư xử theo mong đợi của tự ngã, vì khi tự ngã nói “Tôi yêu em/anh” thì có nghĩa là người kia thuộc về tôi. Đây là điều mà tự ngã muốn làm với mọi thứ. Nó muốn sở hữu. Nó muốn kiểm soát.

Tình thương, tình thương Ki-tô có muốn sở hữu và kiểm soát không? Tại sao chứ? Ki-tô là gì? Nó là yếu tố hợp nhất. Không có Ki-tô, chẳng gì được làm nên mà không từ nó mà ra. Ki-tô ở trong mọi sự. Làm sao nó có thể muốn bất cứ gì khi nó là tất cả? Chỉ có tự ngã mới có một cảm giác thiếu thốn có tính cách sống chết mà nó không bao giờ khắc phục được. Nó sẽ tìm cách dùng bất cứ đặc tính Thượng đế nào để bù đắp cho cảm giác thiếu thốn kể cả, như thày đã nói, dùng tình thương như một cách để tuyên bố quyền sở hữu một người khác. 

15.2. Bỏ  không tìm cách sở hữu người khác qua tình thương

Con hãy nhìn vào tình thương nhân thế và hãy ngẫm xem có bao nhiêu người thoát được cảm nhận họ phần nào sở hữu người mà họ tuyên bố thương yêu. Lúc ấy, con sẽ thấy thách đố mà con phải đối diện khi con leo lên cao hơn trên con đường tâm linh, trên con đường quả vị Ki-tô. Dần dần con phơi bày những ngã tách biệt dựa trên tình thương được định nghĩa như sở hữu, thứ tình thương giả, tình thương dựa trên sợ hãi, dựa trên cảm nhận thiếu thốn. Khi con nhận ra chúng và buông bỏ chúng thì chuyện gì xảy ra? Chuyện xảy ra là tình thương Ki-tô bắt đầu rọi sáng xuyên qua đám sương mù nơi bốn thể phàm thấp của con và lúc ấy con nhận ra tự ngã quả thật không yêu bất cứ gì và bất cứ ai. Con nhận ra khi con tuyên bố quyền sở hữu bất cứ gì trên thế gian vật chất, vật mà con nghĩ con sở hữu giờ đây sở hữu con.

Đây là một cách diễn giải ý tưởng bán linh hồn của con cho quỷ của người xưa, khi trên cơ bản con nói: “Tôi muốn sở hữu cái gì đó trên thế gian này. Tôi muốn trải nghiệm cảm giác khi tôi, như một sinh thể tách biệt, có thể sở hữu điều gì đó trên thế gian này.” Giờ đây, bán linh hồn mình cho quỷ nghe có vẻ lâm ly như khi con nói: “Quỷ ơi, nếu ngươi cho ta cái này trên thế gian mà ta muốn, ngươi có thể lấy linh hồn ta mãi mãi về sau.”

Lẽ tất nhiên, chuyện không xảy ra như thế. Trước tiên, có thật sự có một ác quỷ như được mô tả trong nhiều truyện thần thoại? Lẽ tất nhiên có những sa nhân nhưng họ không có quyền lực cho con được sở hữu điều gì và họ không có quyền lực lấy linh hồn con. Chuyện gì thật sự xảy ra khi con thỏa thuận như thế với ác quỷ? Tất cả đều nằm trong tâm lý của chính con vì con hãy nghĩ con đang nói gí. Con muốn trải nghiệm cảm giác sở hữu điều gì đó trong thế giới vật chất. Giờ đây, con có thể nào thật sự sở hữu bất cứ gì trên thế giới vật chất này chăng? À, con có thể sở hữu trong những xã hội có một mức độ luật trị và trật tự nào đó và họ sẽ nói: “ Đúng, bạn mua mảnh tài sản này và bạn được sở hữu nó. Đúng, bạn cưới người đó và bạn có một số quyền do xã hội hay tôn giáo quy định.”

Con có thể nào thật sự sở hữu bất cứ gì trên thế gian này không, nơi mà mọi chuyện có thể xảy ra bất cứ giây phút nào? Con có thể có một ngôi biệt thự đồ sộ nhưng nếu động đất phá nó sập trong vài giây thì sao? Tại sao con không thể như một sinh thể tách biệt thật sự sở hữu bất kỳ một vật tách biệt nào? Ấy đó là vì lý duyên khởi. Nếu không thật sự có vật nào tách biệt thì làm sao con có thể hoàn toàn sở hữu vật gì?

Điều thày nói là: Con không thật sự sở hữu bất cứ gì nhưng con có trải nghiệm sở hữu vật gì đó. Trải nghiệm xảy ra ở đâu? Trong tâm con. Tại sao vật mà con nghĩ con sở hữu lại sở hữu con? Bởi vì ngày nào con còn muốn có trải nghiệm đó, ngày nào con còn muốn trải nghiệm sở hữu một vật gì đó thì vật đó chiếm cứ tâm con. Vật đó quy định con trải nghiệm cuộc sống ra sao. Con thấy chăng? Tất cả là về trải nghiệm của con.

15.3. Con yêu gì hơn: Ki-tô hay thế gian?

Quyết định mà con phải lấy là gì, chắc chắn khi con gần tới hay đạt tầng tâm thức 96, nhưng con cũng có thể lấy trước đó? Đó là: “Tôi yêu cái gì hơn? Tôi yêu nhiều hơn trải nghiệm sở hữu một cái gì trên Trái đất hay tôi yêu nhiều hơn trải nghiệm xuôi chảy theo tâm Ki-tô, xuôi chảy theo Dòng sông sự Sống? Tôi yêu cái gì hơn? Tôi yêu tự ngã và nhu cầu kiểm soát và sở hữu của nó hơn, hay tôi yêu Ki-tô hơn và sự tuôn chảy tự nhiên từ tình cảnh này sang tình cảnh kia mà không kiểm soát, không tiên đoán trước được?

Lanto đưa ra hình ảnh lội qua sông, tìm cách chống trả dòng nước, tìm cách giữ vững vị trí mình trong dòng sông vì con nghĩ mục tiêu là qua sông. Lanto nói về quy hàng dòng chảy nhưng làm sao con thật sự quy hàng dòng chảy? Con phải từ bỏ ham muốn sở hữu của tự ngã nhưng làm sao con từ bỏ được ham muốn này? Chỉ khi nào con yêu cái gì đó hơn trải nghiệm sở hữu.

Con thấy đấy, tâm vỏ ngoài của đại đa số con người trên Trái đất phóng chiếu hình ảnh là có những điều kiện vật lý thực mà con phải đối diện ở đây trên Trái đất và các điều kiện vật lý này quy định trạng thái tâm của con, trải nghiệm cuộc sống của con. Ở các tầng tâm thức thấp, như thày đã nói, quả đúng là con trôi theo dòng tâm thức đại chúng. Các điều kiện bên ngoài, các điều kiện vật lý nhưng cũng là các điều kiện ở các tầng tình cảm, lý trí và bản sắc của tâm thức đại chúng, chúng quy định trải nghiệm sống của con khi con ở các tầng tâm thức thấp. Bản chất của con đường tâm linh là nâng cao tâm thức của con, nâng cao trải nghiệm sống của con, lên trên trải nghiệm sống của đa số. Con sẽ tới điểm nhận ra là mục đích không phải là thay đổi các điều kiện bên ngoài mà là thay đổi trải nghiệm của con về các điều kiện bên ngoài.

15.4. Có một trải nghiệm không thăng thiên hay thăng thiên

Một lần nữa, như các thày đã nói nhiều lần, tâm Ki-tô không có mục đích biểu hiện điều kiện vật lý đặc thù trên Trái đất, nó chỉ muốn nâng cao trải nghiệm sống của con. Điều gì quy định con vẫn còn hiện thân trên một hành tinh phi tự nhiên như Trái đất hay con thăng thiên? Hiện thân trên trái đất nghĩa là gì? Đó là con có một trải nghiệm sống đặc thù. Thăng thiên nghĩa là gì? Đó là con có một trải nghiệm sống khác. Con có thể nghĩ là, như một chân sư thăng thiên, thày khác con một cách cơ bản nào đó. Trên thực tế, thày chỉ có một trải nghiệm sống khác con. Thày là một sinh thể có tự nhận biết. Thày có trải nghiệm sống trên cõi thăng thiên. Trước kia thày hiện thân trên Trái đất. Thày lúc đó có trải nghiệm sống như con. Làm sao thày chuyển từ trải nghiệm này sang trải nghiệm kia ? Bằng cách nâng cao trải nghiệm sống của thày, không phải bằng cách thay đổi điều kiện bên ngoài – bằng cách nâng cao trải nghiệm sống của thày.Giờ đây, nếu con nhìn ngược về những đợt truyền giáo chân sư thăng thiên trước, con sẽ thấy ngay cả các thày đã phải ở thời điểm đó đưa ra những hình ảnh khác bây giờ. Con có thể quay trở về phong trào TA LÀ, thời đó có khái niệm tại tu viện nhập thất của Saint Germain có một cái ghế đặc biệt gọi là Máy Gia tốc Nguyên tử và con có thể ngồi trên ghế này và nó sẽ rung lên và gia tốc các nguyên tử trong bốn thể phàm của con. Đây là một khái niệm được trao truyền thời đó vì các thày xác định con người chỉ có thể hiểu được đến đó dựa trên trình độ của tâm thức tập thể. Có một phương tiện gần như vật lý để gia tốc bốn thể phàm của con để chúng rung động ở mức độ của cõi thăng thiên.

Các thày đã trao truyền các con những gì trong đợt truyền giáo này? Đó là một mức hiểu tuần tự cao hơn. Vấn đề có phải chăng là gia tốc các nguyên tử của thân vật lý để chúng bỗng nhiên rung động ở tầng mức của cõi thăng thiên? Không đâu vì chuyện này không bao giờ có thể làm được. Thân vật lý sẽ bị nổ tung nếu các nguyên tử bị gia tốc quá một mức nào. Đây cũng giống chuyện một số tín đồ Cơ đốc tin họ sẽ có thân vật lý trên thiên đàng giống thân vật lý họ có bây giờ.

Vấn đề có phải chăng là nâng cao cảm thể, trí thể và bản sắc thể lên một tầng cao hơn? Không đâu, như các thày đã giải thích, bốn thể phàm thấp này là cỗ xe giúp con tương tác với thế giới vật chất. Trên cõi thăng thiên con không cần chúng. Các thày đã trao cho con giáo lý về cái Ta Biết. Thăng thiên có phải là tiến trình gia tốc rung động của cái Ta Biết không? Nó là nhận biết thuần khiết. Nó là nối dài của Hiện diện TA LÀ. Tại sao nó cần được gia tốc? Nó chưa hề bị ảnh hưởng bởi bất cứ gì xảy ra trên Trái đất. Ảnh hưởng xảy ra nơi bốn thể phàm.

15.5. Gia tốc trải nghiệm sống của con

Con gia tốc cái gì khi con thăng thiên? Đó là trải nghiệm sống của con. Làm sao con gia tốc trải nghiệm sống của mình? Ấy, một phần (không phải là tất cả bởi vì con cần tất cả bảy tia để có thể thăng thiên), một phần lớn của việc gia tốc trải nghiệm sống là tới được nhận biết có ý thức: Tôi yêu cái gì hơn? Tôi yêu tự ngã hơn hay tôi yêu Ki-tô hơn? Tôi yêu trải nghiệm mình là một sinh thể tách biệt hơn hay tôi yêu trải nghiệm mình là một phần của tổng thể hơn?

areTự ngã cho con trải nghiệm là một sinh thể tách biệt sống trong một thế giới gồm những ngã tách biệt khác và vật thể tách biệt. Ki-tô cho con trải nghiệm là một sinh thể kết nối, sống trong một thế giới trong đó con là một phần của một tổng thể, một phần của các nhân duyên tùy thuộc lẫn nhau, một phần của cõi thăng thiên, của thứ bậc các chân sư thăng thiên vươn lên đến tận đấng Sáng tạo. Con không thể có cả hai trải nghiệm này cùng một lúc, nhưng con hai trải nghiệm này cùng một lúc khi con đang tiến bước trên con đường tâm linh. Khi con còn hiện thân vật lý, con trải nghiệm một chút mỗi thứ cùng một lúc.

Tại sao thày nói con không thể có cả hai trải nghiệm cùng một lúc? À con có thể có cả hai khi con thiếu nhận biết nhưng khi con càng ngày càng nhận biết nhiều hơn, thì con nhận ra là mình đang bị lôi kéo về nhiều hướng khác nhau. Đó là lý do tại sao con có thể lấy chọn lựa có ý thức buông bỏ tự ngã, vì con thấy con yêu hợp nhất hơn là tách biệt.

15.6. Tình yêu và đời sống hàng ngày của con

Con có thể nói: “Dạ thày Paul người Venice nhưng thày đang vẽ tranh chấm phá, nó có vẻ rất xuất trần nhưng nó liên quan thế nào tới đời sống hàng ngày của con?” À, nó liên quan tới mọi thứ hay chẳng liên quan gì cả, tùy con nhìn thế nào. Con lấy những gì thày Lanto nói: Con thức dậy buổi sáng, con đối mặt một hoàn cảnh nào đó, con có thể tương tác với người trong gia đình, sau đó con đi làm, con tương tác với người khác. Trong mỗi tình huống con có cơ hội chọn con yêu gì nhiều hơn, con yêu những khuôn nếp phản ứng dựa trên tự ngã hay con xuôi chảy theo tâm Ki-tô? Để xuôi chảy theo tâm Ki-tô, con phải từ bỏ mong muốn kiểm soát. “Chẳng có sự yêu thương nào hớn hơn là bỏ tự ngã mình vì bạn hữu, vì kẻ thù hay vì bất cứ ai con gặp.”

Con thấy đấy, khi con nhìn vào một hoàn cảnh bên ngoài khi con đối xử với người khác, con rất dễ bị cuốn hút vào ý tưởng cho rằng có một kết quả nào đó cần biểu hiện: Con phải chứng minh mình đúng, con phải thuyết phục người kia. Khi con quyết định con yêu Ki-tô hơn tự ngã, mỗi hoàn cảnh trở nên khác hẳn. Mỗi hoàn cảnh trở thành một cơ hội để con nhìn vào các khuôn nếp phản ứng của mình, nhìn thấy chúng đến từ tự ngã và sau đó con quyết định con yêu Ki-tô hơn tự ngã. Con sẵn lòng buông bỏ tự ngã và cách tự ngã nhìn hoàn cảnh để con có thể hòa điệu với cách Ki-tô nhìn hoàn cảnh đó. Do đó con có thể đáp ứng hoàn cảnh ở tầng mức của Ki-tô thay vì tầng mức của tự ngã.

Mỗi hoàn cảnh con đối diện trong cuộc sống cho con cơ hội này. Những người đạt tiến bộ trên đường tu là những người nhận ra điều này, dùng cơ hội này và tiếp tục dùng cơ hội ngày nào còn hiện thân. Giờ đây, đôi khi các thày thấy những đệ tử tìm thấy giáo lý, họ sẵn lòng áp dụng giáo lý, họ thật sự tiến bộ về mặt tâm lý và giải quyết tâm lý của họ. Rồi họ tới điểm cảm thấy: “Ồ bây giờ tôi đã đạt tới một mức cao hơn.” Họ nói đúng, họ đạt được mức cao hơn so với khi họ tìm thấy con đường tu. Họ đã áp dụng giáo lý, họ đã đạt một mức cao nhơn nhiều người chung quanh họ. Bây giờ họ quyết định: “À, bây giờ tôi không cần nhìn vào tâm lý mình nữa.” Có thể họ còn quyết định: “Ồ, tôi là Ki-tô, tôi là Ki-tô Hằng sống, tôi đang biểu hiện quả vị Ki-tô.”

15.7. Khi tự ngã nghĩ nó là Ki-tô

Quyết định mà thày nói tới trước đây là gì? Con có yêu Ki-tô hơn sự sở hữu của tự ngã không? Ki-tô có cần sở hữu không? Ki-tô có bao giờ cần, có bao giờ đạt, một tầng mức tối hậu không? Ki-tô khi hiện thân có thấy mình đạt tới một tầng mức tối hậu nơi không cần nhìn vào những khuôn nếp phản ứng ẩn nấp nữa chăng? Không đâu. Khi con hòa điệu với tâm Ki-tô, con xuôi chảy theo Dòng sông sự Sống. Con tiếp tục xuôi chảy cho tới ngày bỗng nhiên con thấy mình ở cõi thăng thiên. Ngay lúc con ngưng xuôi chảy, ngay lúc con nghĩ con đạt được một trạng thái tối hậu, thì con không còn yêu Ki-tô hơn tự ngã vì chính tự ngã khiến con nghĩ con là Ki-tô. Con hãy suy ngẫm điều này.

Tự ngã sẽ không bỏ cuộc khi con tìm thấy con đường tu. Nó luôn luôn ở phía sau và nó luôn luôn tìm những cách vi tế để khiến con nghĩ: “Tôi đã đi trên con đường tu lâu lắm rồi, tôi đã áp dụng tất cả những giáo lý này. Tôi đã quỳ lạy trên sàn mười ngàn lần như người Tây Tạng nói. Tôi đã đọc chú rất nhiều giờ cho nên tôi đã đạt một tầng cấp tối hậu nào đó. Tôi đã thức tỉnh. Tôi đã sáng ngộ. Tôi là Ki-tô Hằng sống.”

Cho nên, tự ngã bước ra và nói: “Bây giờ, bạn có thể ngừng nhìn vào tâm lý mình. Bạn đã đạt một tầng mức tối hậu. Bạn không còn tâm lý chưa giải quyết.” Con thấy đấy, Ki-tô trả lời thế nào khi tự ngã bước ra, trườn mình như con rắn với lô-gíc vi tế của nó? Câu trả lời thích đáng của Ki-tô là: “Ngươi đứng ra sau lưng ta, Satan.” Tại sao thế? Vì con yêu Ki-tô hơn và do đó, con muốn tiếp tục xuôi chảy với Ki-tô thay vì ngưng lại ở một điểm trên Trái đất.

15.8. Mong muốn phát triển tâm linh tối hậu

Giờ đây, chuyện có thể xảy ra là có một số đệ tử sau khi tìm thấy con đường tâm linh (và ngay cả sau khi đã đi trên đường tu một thời gian), họ nhận ra là họ vẫn còn mong muốn có một trải nghiệm đặc thù, như trải nghiệm đạt được một mức tâm linh tối hậu, một trình độ phát triển tâm linh tối hậu trên Trái đất. Thày không muốn nói với con là mong muốn này hoàn toàn sai. Lẽ tất nhiên, nó sẽ ngăn chặn con xuôi chảy về hướng quả vị Ki-tô, nhưng quyền tự quyết là có ý chí tự do và con có thể có trên Trái đất đủ loại trải nghiệm.

Tỷ dụ con sẽ thấy có một số người trong thế gian đã theo con đường tâm linh một thời gian, đã đạt một mức nào đó, và họ tôn mình như một vị đạo sư và tuyên bố họ đã đạt một trạng thái tối hậu nào đó, bất kỳ họ mô tả trạng thái này như thế nào: tôi đã sáng ngộ. Tôi đã thức tỉnh. Tôi đã đạt nhận biết bất nhị. Tôi đã trải nghiệm cái chết của tự ngã. Tôi không có ngã. Tôi là nhận biết thuần khiết. Tôi là Ki-tô Hằng sống. Tôi là Phật. Tôi là hiện thân của thần linh này hay thần linh kia. Có đủ chuyện mà con người có thể dùng để tuyên bố đã đạt một giai đoạn tâm thức tối hậu, một giai đoạn phát triển tâm linh tối hậu, khi vẫn còn ở trong thân vật lý.

Quyền tự quyết cho phép họ có trải nghiệm này. Quyền tự quyết cho phép con người có trải nghiệm: “Ồ, tôi đang đi theo vị đạo sư toàn hảo này, vị đạo sư cao nhất từng tới Trái đất.” Tất cả đều là một trải nghiệm và đó là một trải nghiệm con có khi ở ngoài Ki-tô. Khi con ở trong hợp nhất, con không thể trải nghiệm là con, như một sinh thể tách biệt, đã đạt được một tầng tối hậu trên Trái đất bởi vì khi con nối kết với tâm Ki-tô, con nhận ra, con trải nghiệm, là tâm Ki-tô là một dòng chảy liên tục.

Không thể nào có trải nghiệm tối hậu trên Trái đất. Làm sao có được một trải nghiệm tối hậu trong một bầu cõi chưa thăng thiên? Thậm chí, làm sao có được một trải nghiệm tối hậu trong bầu cõi thăng thiên cho tới khi con đạt tới tâm thức đấng Sáng tạo? Khi con đạt tâm thức đấng Sáng tạo, con sẽ thấy là có thật nhiều hơn nữa để trải nghiệm trong cái Tất cả. Có bao giờ có một trải nghiệm tối hậu chăng?

Tâm đường thẳng và tự ngã rất muốn nói: “Đúng, phải có chứ. Phải có một tầng tâm thức cao nhất, đó là Thượng đế.” Sự thực không như vậy nhưng con chỉ có thể biết điều này, trải nghiệm điều này bằng tâm Ki-tô, không bằng tâm tách biệt, tâm đường thẳng, muốn nói phải có một khởi đầu tối hậu, phải có một mục tiêu tối hậu. Nhưng không có như vậy đâu.

Điều cơ bản thày đang nói là: Có thể nào con người có thể tiến cao hơn trên con đường tâm linh, đạt tiến bộ thật sự bằng cách xuôi chảy theo dòng sông của tâm Ki-tô, hay gọi bằng tên gì khác cũng được. Họ xuôi chảy và họ tới điểm đạt được một tầng nào đó và họ muốn có trải nghiệm đứng yên tại tầng đó và cảm thấy đây là mức tối hậu.

Tâm Ki-tô lúc ấy sẽ phải nói: “À, hiển nhiên bạn không cần ta nữa nhưng ta luôn luôn ở bên bạn cho nên khi bạn chán trải nghiệm này thì ta vẫn ở đây để giúp bạn trở về dòng chảy.” Con có thể tránh không rơi vào bẫy này, ngõ cụt này, bằng cách luôn luôn quyết định con yêu Ki-tô hơn mong muốn sở hữu bất kỳ trải nghiệm nào. Con thấy tự ngã muốn làm gì? Nó muốn đạt một trải nghiệm nào đó trên Trái đất và sau đó nó muốn duy trì trải nghiệm này dài lâu. Ki-tô không muốn đạt bất kỳ trải nghiệm nào và không muốn duy trì bất kỳ trải nghiệm nào. Ki-tô muốn xuôi chảy và tình thương Ki-tô muốn xuôi chảy. Nó không muốn sở hữu.

15.9. Ki-tô luôn luôn muốn hơn nữa cho con

Bây giờ, con có thể nói: “Có phải là thày đang mâu thuẫn với chính thày chăng? Thày nói tâm Ki-tô là tất cả và có tất cả, tuy vậy tâm Ki-tô thúc đẩy chúng con luôn luôn tuôn chảy và với lên hơn nữa?” Con thấy đấy, không có mâu thuẫn khi con hiểu tâm Ki-tô là gì. Nó là yếu tố hợp nhất và đối với con là một sinh thể cá nhân, con là một nối dài của Bản thể đấng Sáng tạo. Ki-tô thúc đẩy con tuôn chảy và thăng vượt chính mình cho tới khi con đạt tâm thức đấng Sáng tạo, sẽ khiến con hợp nhất với nguồn cội của mình, trở thành một với đấng Sáng tạo của con.

Đấy là chức năng của tâm Ki-tô. Dù tâm Ki-tô tự nó không có nhu cầu tăng triển, con như là một sinh thể cá nhân có mong muốn, sự thôi thúc, sự cuốn hút, có tính chất hiện sinh, bẩm sinh, không tránh được, muốn phát triển và trở về nguồn cội. Con có thể chối bỏ mong muốn đó và những người nghĩ họ đã đạt một mức tâm thức tối hậu nào đó trên Trái đất đang chối bỏ mong muốn đó và nói: “Tôi không cần lên cao hơn nữa.” Như thế là họ chối bỏ động lực hiện sinh của bản thể của họ và đấy không phải là tình thương. Tình thương là luôn luôn muốn hơn nữa cho tới khi con trở về nguồn cội và sau đó, lẽ dĩ nhiên, con có thể phát triển tiếp từ mức đó. Động lực tức thời mà tâm Ki-tô đưa ra cho con là động lực trở về hợp nhất với nguồn cội của con, đấng Sáng tạo.

THÀY LÀ một chân sư thăng thiên. Thày trở thành một chân sư thăng thiên vì thày trụ vững vào động lực này. Thày không chối bỏ nó. Thày sẵn lòng xuôi chảy với nó. Dù thày là một chân sư thăng thiên, thày không thấy mình đã đạt một mức tối hậu. Làm sao thày có thể thấy như thế khi thày thường xuyên tương tác với các chân sư thăng thiên rõ ràng có tầng tâm thức cao hơn thày rất nhiều trong cương vị một Thượng sư làm việc với Trái đất?

Khi thày tương tác với Phật, thày trải nghiệm là Gautama có tầng tâm thức cao hơn thày, các đại thiên thần, các Elohim có tầng tâm thức cao hơn thày, các sinh thể hoàn vũ như Đại Chỉ đạo Thiêng liêng, Surya, Shiva có tầng tâm thức cao hơn thày. Thảng hoặc, thày lại còn trải nghiệm Alpha và Omega có tầng tâm thức cao hơn nữa. Làm sao thày có thể không trụ vững vào động lực vươn lên cao hơn, mãi mãi vươn lên cao hơn? Chẳng có sự yêu thương nào lớn hơn là bỏ trải nghiệm sống hiện tại của mình để tuôn chảy theo một trải nghiệm sống cao hơn.

Với lời này, thật là một đặc ân và niềm vui lớn cho thày được tương tác với các con và thày cảm ơn các con đã cho thày cơ hội. Thày niêm các con trong tình thương mà thày đại diện trên Trái đất, tình thương Ki-tô luôn tuôn chảy, luôn phát triển, luôn thăng vượt chính nó. Paul người Venice, TA LÀ.