Nghịch Lý của Quyền tự quyết trên con Đường Tự Điều ngự

Hỏi: Thày Nada yêu dấu, điều này đánh dấu sự kết thúc con đường của con với khóa học này (Khóa học Tự điều ngự). Con đã học được rất nhiều điều trong suốt quá trình học hỏi, nhưng con không thể chấp nhận rằng mình sẽ có được sự bình an nếu để mặc cho quyền tự quyết thuộc tầng tâm thức thấp tự do tung hoành, trong khi con hoàn toàn có khả năng tác động hoặc ngăn chặn nó. Như một thí nghiệm tưởng tượng, con đã suy ngẫm liệu mình có thể chỉ đứng nhìn với một tâm thái trung hòa khi đứa cháu sắp chào đời của mình bị đánh đập hay không, và con đã đi đến kết luận rằng con không thể làm như vậy mà vẫn bình an với thái độ không làm gì cả của mình. Ngay cả khi không có ý định gây tổn hại thể xác cho kẻ tấn công, con chắc chắn sẽ can thiệp bằng bất kỳ cách nào khác mà con có thể. Con hoàn toàn đón nhận việc “chìa má bên kia”. Con vẫn coi mình là một môn đồ của Giê-su và Phật. Con ngờ rằng ngay cả Giê-su cũng sẽ cố gắng che chở cho đứa trẻ bằng cách nào đó. Nhưng tuyên bố của thày rằng con không nên can thiệp bằng bất kỳ cách nào để tác động đến kết quả của quyền tự quyết của một kẻ tấn công, việc này đơn giản không thích ứng với tâm thức của con. Con đã thất bại ở tầng thứ 5 trong khóa tu của Thày. (Kim: Đây là chương thứ năm trong cuốn sách. Sách của Nada – số 6). Và hành trình của con trên con đường tự điều ngự xin dừng lại tại đây. Xin hãy thêm con vào danh sách dài những môn sinh không thể chấp nhận việc bình an với sự không hành động. Nếu con đã không thấu hiểu giáo lý của thày một cách đúng đắn, con rất mong nhận được một lời phản hồi.


Trả lời của Kim Michaels. Câu trả lời này được đưa ra trong Hội nghị Trực tuyến Năm mới 2025.

Tôi chỉ muốn giải thích chi tiết thêm một chút về câu hỏi này. Bởi vì những gì Nada nói trong chương 5 của cuốn sách quả thực không phải là điều mà người này đang nói ở đây. Người này đã không hiểu giáo lý một cách đúng đắn. Bởi vì điều Nada nói là nhiều người nhìn nghiệp quả như một cái gì đó thuộc về thể vật lý. Bạn làm một hành động thể chất và rồi bạn tạo nghiệp. Nhưng điều Nada nói là hình thức nghiệp quả nghiêm trọng nhất mà bạn có thể tạo ra không phải ở tầng thể chất, mà là việc ảnh hưởng đến tâm của một người ở tầng cảm xúc, lý trí và bản sắc. Đó là một hình thức tạo nghiệp nghiêm trọng hơn so với việc hành động bằng thể xác. Những gì thày nói là, trong thí nghiệm tưởng tượng này, cháu của bạn sắp bị một kẻ bắt nạt tấn công ở trường học. Nada không hề nói rằng bạn không thể bước tới để bảo vệ cháu mình. Đó không phải là điều thày nói. Đây là một sự hiểu lầm, một sự hiểu giáo lý sai lệch. Thày cũng không nói rằng bạn không thể cố gắng thuyết phục kẻ tấn công dừng lại. Điều thày nói bạn không được làm là cố gắng khuynh loát tâm của kẻ tấn công ở tầng cảm xúc, lý trí và bản sắc.

Bạn phải hiểu ý nghĩa sâu xa hơn ở đây về những gì thày nói. Thày nói rằng nếu bạn đang cố gắng nói với ai đó, bạn không hề can thiệp vào tâm của họ. Chỉ khi nào bạn cố gắng khuynh loát họ, kiểm soát họ, thì đó mới là lúc bạn đang can thiệp vào tâm của họ. Và đó chính là điều mà các sa nhân luôn cố gắng làm mọi lúc. Chúng cố gắng xoa dịu chúng ta, cố gắng lừa dối chúng ta. Bạn có quyền nói chuyện với người đang tấn công mình. Bạn cũng có quyền dùng thân thể mình để tự vệ chống lại một cuộc tấn công. Bởi vì nếu bạn không bảo vệ cháu của mình, nếu bạn là một người trưởng thành và bạn không bảo vệ cháu mình, bạn sẽ tạo nghiệp vì đã không bảo vệ đứa trẻ vốn yếu thế hơn bạn.

Cách mà người này đang mô tả là một sự hiểu sai lệch về giáo lý. Nhưng bây giờ, hãy giả định rằng bạn đã cố gắng—ngay cả khi kẻ tấn công đang ở đó và có ý định hung hãn—bạn đã cố gắng thuyết phục kẻ tấn công nhưng không thành công. Kẻ tấn công đơn giản là không đáp ứng với những gì bạn nói. Bạn có thể hình dung việc Zelensky cố gắng thuyết phục Putin ngừng tấn công Ukraine. Nhiều xác suất là điều này không thể xảy ra, đúng không? Nhưng điều thày nói là có một sự khác biệt căn bản giữa việc cố gắng thuyết phục ai đó và việc cố gắng khuynh loát tâm của họ. Ví dụ, bạn thấy cái thường được gọi là các trò chơi kiểm soát, nơi một người cố gắng làm cho người khác cảm thấy tội lỗi vì đã không làm những gì mà người A muốn họ làm. Và đó là một hình thức khuynh loát. Và điều đó tạo nghiệp nhiều hơn là việc hành động bằng thể xác. Tôi nghĩ điều đang xảy ra ở đây là người này đang đọc giáo lý bằng tâm đường thẳng và đã không đọc nó một cách đủ cẩn thận. Tôi hiểu rằng đây là một giáo lý thách đố tâm bạn. Nhưng điều Nada thực sự nói là bạn phải vượt qua mọi ham muốn khuynh loát tâm người khác.

Và do đó, bạn phải để cho quyền tự quyết diễn tiến đến cùng. Nói cách khác, nếu bạn không thể thuyết phục kẻ tấn công dừng lại, bạn phải cho phép họ có ý định hung hãn đó. Điều này không có nghĩa là bạn không thể tự vệ, nhưng bạn không được tìm cách khuynh loát tâm của người đó. Bởi vì khi bạn đạt đến tầng mức đó của đường tu—tầng mức mà thày đang nói đến về các sáng ngộ của Tia thứ Sáu—bạn phải thấu suốt ham muốn ảnh hưởng quyền tự quyết của người khác, một ham muốn mà nhiều người mắc phải, ngay cả nhiều người tu tập tâm linh. Tôi có thể tự thấy ở bản thân rằng tôi từng có điều đó khi còn trẻ. Tôi từng nghĩ việc vượt qua đau khổ quan trọng đến mức chúng ta có thể can thiệp vào quyền tự quyết của người khác để họ có thể lựa chọn không đau khổ nữa. Nhưng đó chính là điều Nada nói. Để tiến lên tầng mức cao hơn, bạn phải vượt qua ham muốn đó. Và nếu bạn đọc kỹ văn bản, bạn có thể thấy đó thực sự là những gì thày đang nói. Và thẳng thắn mà nói, tôi chưa từng nghe ai hiểu theo cách mà người này đang hiểu cả. Vì vậy, cái câu kiểu như—”xin hãy thêm con vào danh sách dài những môn sinh không thể chấp nhận việc bình an với sự không hành động”. Tôi không nghĩ là có một danh sách dài các môn sinh như vậy, ít nhất là theo hiểu biết của tôi. Nếu có, thì hãy cho tôi biết và chúng ta hãy cùng thảo luận. Nhưng người này rõ ràng đã không đọc giáo lý một cách đủ cẩn thận vì nó có một tác động sâu sắc và uyên thâm hơn. Ở đây bạn cũng phải nhận ra rằng nếu nhìn lại Giê-su, thày đã khá triệt để khi nói: “Chìa má bên kia”. Và điều đó có lý do của nó. Lý do có thể là nếu bạn có nghiệp quả với một người khác vì bạn đã làm điều gì đó với họ trong kiếp trước, nên kiếp này họ đến và tấn công bạn, rồi bạn tấn công lại họ. Bạn đang làm trầm trọng thêm vòng xoáy nghiệp lực. Đây chính là điều bạn đang thấy ở Trung Đông. Chuyện gì đang xảy ra ngay lúc này giữa Israel và người Palestine? Họ có một vòng xoáy nghiệp lực kéo dài từ rất lâu. Giờ đây cả hai bên vừa mới đẩy nhanh và cộng thêm vào đó. Đó là lý do tại sao Giê-su nói: Nếu bạn muốn phá vỡ vòng xoáy nghiệp lực này, bạn phải chìa má bên kia.

Một lần nữa, tôi không nói rằng bạn không thể tự vệ nếu bạn đang gặp nguy hiểm đến tính mạng. Tôi không nói rằng bạn không thể bảo vệ cháu của mình qua hành động thể chất. Nhưng cụ thể, điều thày nói đến ở đó là ý muốn khuynh loát trạng thái tâm của người khác. Và nếu bạn không nắm bắt được điều đó, bạn không thể vượt qua một tầng mức nhất định. Và có mối nguy là bạn thực sự bắt đầu đi xuống vì bạn bắt đầu củng cố cái ngã mà bạn có ở tầng mức đó thay vì vượt qua nó. Tôi hy vọng bạn hiểu rằng, Khóa học Tự điều ngự thực sự là mỗi chương trong tất cả những cuốn sách này đại diện cho một tầng tâm thức nhất định, một ý niệm bản ngã nhất định mà bạn có ở tầng thứ 48 hoặc tầng thứ 60 hay bất kể tầng nào. Và để bạn có thể lên tầng tiếp theo, ý niệm bản ngã đó thực sự phải chết đi. Ý tôi là, nó phải chết đi. Và điều đó có nghĩa là nếu bạn có ý định hoặc bạn có suy nghĩ rằng việc khuynh loát tâm của người khác vì một lợi ích lớn lao nào đó là điều chấp nhận được, thì đây chính là một cái ngã. Và cho đến khi bạn để cái ngã đó chết đi, bạn sẽ không thoát khỏi nó. Bạn không thể nâng mình lên tầng tiếp theo. Và đó là lý do tại sao đôi khi các thầy phải rất thẳng thừng và rất khiêu khích để khiến bạn từ bỏ điều này.

Và như tôi đã nói, bạn rất có thể gặp một tình huống khi có một người có loại ngã này, và trong nhiều kiếp sống quá khứ đã có những hành động để bảo vệ chính nó và đã tạo ra tất cả những vòng xoáy nghiệp lực này. Và người đó trong suốt một kiếp sống chỉ đang giậm chân tại chỗ, đạt đến một điểm nhất định rồi không thể vượt qua nó. Do đó, để vượt qua được, cái ngã đó phải chết đi và vì vậy người đó phải đối mặt với cái ngã đó, nhìn thẳng vào nó, và chấp nhận để cái ngã đó chết đi. Và nếu người đó không sẵn lòng làm điều đó, bạn sẽ chỉ tiếp tục củng cố cái ngã đó thêm một vòng nữa. Nhưng nếu bạn sẵn lòng làm điều đó, bạn sẽ vượt lên trên cái ngã. Và khi đó bạn thực sự có thể, có khả năng hành động để bảo vệ chính mình hoặc bảo vệ cháu của mình mà không làm tăng thêm vòng xoáy nghiệp lực. Bởi vì lúc này bạn đang làm điều đó từ một tầng tâm thức cao hơn, từ một tầng quả vị Ki-tô cao hơn. Tôi thực sự cảm thấy Nada không muốn cho ý kiến về đề tài này bởi vì những gì tôi nói ở đây phải đủ rồi. Đơn giản là bạn cần đọc kỹ lưỡng và bạn sẽ thấy tôi nói gì ở đây.

Hiểu quyền tự quyết trọn vẹn

Hỏi: Nếu chúng con đã sống một thời gian rất dài trên hành tinh tự nhiên trước khi đến địa cầu, tại sao chúng con đã không học tất cả những gì cần học ngay trên hành tình tự nhiên và thăng thiên từ đó? Tại sao vẫn còn những khía cạnh của quyền tự quyết mà chúng con chưa hiểu trọn vẹn khiến chúng con quyết định đầu thai trên địa cầu?


Trả lời của chân sư thăng thiên Mẹ Mary qua trung gian Kim Michaels, nhân Webinar 2021 cho nước Nga. Đăng ngày 30/5/2021.

Phần nào đây là một vấn đề cá nhân. Mỗi người có những lý do khác nhau. Nhưng thực tế là có một số điều về quyền tự quyết mà có thể con sẽ khó lòng học được trên một hành tinh tự nhiên, vì ở đó con không trải nghiệm cách người ta lạm dụng quyền tự quyết như con thấy trên địa cầu.

Có một số dòng sống trên hành tinh tự nhiên bắt đầu cảm nhận được sự kiện này, họ bắt đầu nhận ra là phải có nhiều điều hơn để hiểu biết về quyền tự quyết so với những gì được trình chiếu trên một hành tinh tự nhiên. Xong có lẽ họ bắt đầu muốn nhận biết nhiều hơn. Và một số cảm nhận được là phải có những hành tinh khác. Thậm chí một số còn học được từ vị thày tâm linh của họ trên hành tinh tự nhiên về sự hiện hữu của những hành tinh phi tự nhiên. Và họ có thể từ đó hình thành mong muốn đến hành tinh phi tự nhiên để học hỏi trọn vẹn về quyền tự quyết, để trải nghiệm trực tiếp thế nào là cuộc sống trên những hành tinh nơi quyền tự quyết bị lạm dụng theo những cách sẽ hạn chế con người.

Phần lớn đây là chuyện một số dòng sống đơn giản lấy quyết định cá nhân muốn hiểu biết và trải nghiệm sự trọn vẹn của quyền tự quyết, không nhất thiết chỉ cho bản thân họ mà còn để giúp đỡ người khác, hay cũng có thể để thăng thiên với sự nhận biết và trải nghiệm này trong căn thể của họ. 

Chọn lựa tự quyết của người khác có thể ảnh hưởng những gì xảy ra cho bạn

Hỏi: Có thật chúng ta là kẻ sáng tạo thực tại của mình đến độ mọi thứ chúng ta trải nghiệm trong thế giới hình tướng đều do chính mình tạo ra trong ba thể cao qua các tin tưởng, các ý nghĩ và các cảm xúc trước khi chúng ta trải nghiệm? Điều này bao gồm tất cả mọi trải nghiệm tiêu cực nhất của chúng ta, tất cả mọi thứ do sa nhân gây ra cho chúng ta, tất cả mọi chuyện đã xảy ra cho chúng ta trong khi đầu thai vật lý. Có phải là chúng ta đã tự điều chỉnh rung động cho xứng hợp với những gì sắp xảy ra cho mình? Hay có thể có điều gì xảy ra mà chúng ta đã không tạo ra và cũng không điều chỉnh rung động cho xứng hợp?


Trả lời của ông Kim Michaels nhân Webinar 2020 – Là Mẹ Thiêng liêng. Đăng ngày 8/9/2020.

Tôi xin trả lời câu hỏi này vì các chân sư đã ban ra một số bài truyền đọc trong mấy năm qua. Các thày nói rằng, trước hết, bạn đang sống trong một thế giới có những sinh thể tự nhận biết khác có quyền tự quyết, cho nên rất có thể một ai đó quyết định gây cho bạn một điều gì mà bạn đã không tạo ra. Vậy bạn cần nhìn nhận là bạn đang sống trên một hành tinh với rất nhiều người khác và các chọn lựa tự quyết của họ sẽ ảnh hưởng đến những gì xảy ra cho bạn. Không phải chỉ có những chọn lựa tự quyết của bạn mà thôi.

Thêm vào đó tất nhiên, bạn sống trên một hành tinh phi tự nhiên có rất nhiều người ở trong tâm thức nhị nguyên. Hành tinh này rất rất hỗn tạp và hiển nhiên nó còn bị sa nhân chi phối. Chẳng hạn bạn có thể thấy những gì các chân sư giảng dạy về các avatar. Bạn đã đến trái đất như một avatar, bạn hứng chịu một sự cố vô cùng đau thương khiến bạn bị chấn thương nhập đời và tạo ra ngã gốc. Bạn đâu có cái ngã này trong bản thể của bạn khi bạn đến đây như một avatar? Bạn đã không tạo ra một khuôn đúc rung động trong ba thể cao xứng hợp với những gì sa nhân gây cho bạn, cho nên cái này là do sa nhân áp đặt lên bạn.

Kể từ thuở đó, chúng ta đã tạo ra trong ba thể cao của mình tất cả những cái ngã tách biệt phản ứng lại những điều kiện trên trái đất. Sau khi tạo ra những ngã này, điều chúng ta có thể nói là trong nhiều trường hợp, chúng ta đều mang một cái ngã mang tin tưởng là những chuyện tệ hại có thể xảy ra cho mình, và rất có thể ngã này đã kết đọng những chuyện xảy ra đó vì chúng ta cần phải nhìn ra ngã này và buông nó ra.

Dẫu sao chúng ta vẫn phải sống trên một hành tinh hỗn tạp có quyền tự quyết, cho nên chúng ta phải tìm ra một thế cân bằng tế nhị, là nói rằng: “Tôi nhận trách nhiệm về trạng thái tâm thức của tôi. Tôi nhận ra là trạng thái tâm thức của tôi sẽ có ảnh hưởng trên những gì xảy ra cho tôi.” Nhưng sẽ tới một điểm trên đường tu tâm linh khi bạn nhận ra là không phải mọi thứ xảy ra cho mình đều có thể được giải thích bởi một điều gì đó trong trạng thái tâm thức của mình. Ở điểm này, bạn cần bắt đầu xem xét: “Thật ra không phải những gì xảy ra cho tôi là do tâm thức tôi định đoạt, mà phản ứng của tôi trước hoàn cảnh mới do tâm thức tôi định đoạt.”

Và đây chính là điểm bạn có thể tới mức nhận ra giai đoạn kế tiếp của bạn là tu tập để thay đổi cách phản ứng của mình trước mọi sự việc xảy ra trên địa cầu. Bạn khắc phục các khuôn nếp phản ứng và thấy chúng đều khởi lên từ một ngã tách biệt. Cho nên khi một điều gì xảy ra cho bạn, không cứ là bạn cần nói: “Liệu tôi có điểm gì tiêu cực trong tâm thức của tôi khế hợp với sự cố kia?” mà bạn có thể nhìn vào phản ứng của mình và nói: “Phản ứng của tôi nói lên điều gì về những ngã tách biệt mà tôi đang có?” Rồi bạn làm việc với điểm đó, bạn nhìn ra nó và bạn để cho ngã tách biệt chết đi. 

Bạn cần tới được một điểm trên đường tu khi có những chuyện không mấy tich cực xảy ra cho mình nhưng bạn không phản ứng lại nữa. Bạn không có phản ứng nào hết, bạn có càng ít phản ứng càng tốt. Đây là điều được minh họa qua câu nói của Giê-su: “Ông hoàng của thế gian này cứ việc đến nhưng không nắm được gì nơi ta,” hay là câu chuyện về đức Phật ngồi dưới cây Bồ đề có quỷ Mara đến đối đầu, cố khiến cho thày phản ứng lại.

Đây là một điểm có tính xây dựng trên đường tu khi bạn đã bước chân trên đường tâm linh được một thời gian và cảm nhận mình đã cân bằng phần lớn nghiệp chướng của mình, cho nên những gì xảy ra cho mình không phải là nghiệp quả hay một việc gì mình đã làm trong quá khứ, nhưng bạn vẫn có thể sử dụng nó như một cơ hội để xem xét phản ứng của mình. Chúng ta cần nhìn nhận là khi nào chúng ta còn sống trên trái đất – một hành tinh phi tự nhiên – thì chúng ta phải cho phép quyền tự quyết trải bày, và điều này có nghĩa là chúng ta rất có thể sẽ chạm trán với một số tình huống.

Như bạn có thể nói là nhiều người đã bị đại dịch corona tác động, nhiều người đã mất việc làm. Bạn có thể cũng bị như vậy và nói: “Ồ, chắc cá nhân mình có vấn đề gì tiêu cực đã khiến mình bị mất việc làm chăng?” Nhưng bạn cũng có thể nói: “Đơn giản đây có phải là sự trình chiếu của tâm thức tập thể đã gây ra cơn đại dịch này, và có lẽ vai trò của riêng tôi trong nguyên chuyện này là xem xét phản ứng của mình và nhìn ra cơ may mình có thể rút tỉa từ biến cố này? Có lẽ tôi có thể đưa đời mình vào một hướng đi mới chăng? Liệu tôi sẽ khắc phục được một số ngã tách biệt và điều này sẽ giúp tôi khắc phục phản ứng để tôi nhìn ra cơ hội này? Tôi có thể xem đây là một cơ hội, tôi có thể thấy được hướng đi mới để mà bước theo.”

Đó chỉ là một trong nhiều ví dụ bạn có thể xem xét khuôn nếp phản ứng của mình. Thường thường các khuôn nếp phản ứng sẽ ngăn bạn xem biến cố là một cơ hội. Chúng ta phải nhận thức là đôi khi sự việc xảy ra là một cơ hội. Chẳng hạn nếu bạn bị mất việc, rất có thể đã đến thời điểm trong Sứ vụ Thiêng liêng bạn cần tìm một cách kiếm sống khác, một ngành nghề khác. Và như vậy nếu bạn cho phép các ngã tách biệt khiến mình phản ứng lại tình huống, thì bạn sẽ không nhìn ra đó là một cơ hội. Bạn không thể thấy cánh cửa đang mở ra cho bạn. Nhưng nếu bạn khắc phục được các khuôn nếp phản ứng, bạn sẽ thấy đó là một cơ hội mới và bạn nói: “Đâu là hướng đi mới tôi có thể theo trong đời tôi? Và làm thế nào tôi có thể xoay chuyển hoàn cảnh hiện thời thành một cơ hội tăng triển?”

Quyền tự quyết của con tự quyết đến mức nào?

Nghe bài thu âm

Hỏi: Liệu ý chí tự quyết của tâm thức của con ngay bây giờ có tách rời khỏi linh hồn con, như linh hồn tách rời khỏi Hiện điện TA LÀ? Chẳng hạn, nhiều khi con cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, nhiều khi khác con lại quyết định mình sẽ không là. Nhiều lúc khác nữa, con cảm thấy rất thành tâm, cả quyết và háo hức về con đường tâm linh của mình. Có phải là linh hồn con hiểu điều này rõ hơn cái ta đường thẳng của con, hay là nó cũng bị ràng buộc tương tự như Hiện diện TA LÀ bị ràng buộc bởi quyền tự quyết của linh hồn con?


Trả lời của chân sư thăng thiên Giê-su qua trung gian Kim Michaels. Đăng ngày 15/11/2012.

Nếu con nghiên cứu một số sách về trải nghiệm cận tử (near-death experience) hay những người nhớ lại tiền kiếp, nhớ lại cách dòng sống của mình hoạch định những kiếp đầu thai như thế nào, con sẽ thấy đối với hầu hết mọi người, toàn bộ dòng sống không chỉ là những điều mình nhận biết một cách ý thức, mà là nhiều hơn vậy. Nói cách khác, trước khi con đi vào hiện thân, con có khả năng nhìn lại toàn diện hành trình tiến hóa của con, và con làm điều này một cách không dính mắc. Nhờ vậy, con có thể hoạch định một cách thật hữu lý và chi tiết về những điều con muốn thực hiện trong kiếp kế tiếp.

Khi dòng sống đi vào một xác thân vật lý, nó mất hết ký ức về cái nhìn bao quát này, tức sự nhận biết toàn bộ của nó. Một số người khi còn nhỏ có thể nhớ lại một vài trải nghiệm hay ký ức, nhưng sau đó họ thường quên đi khi họ đâm đầu vào cuộc sống hàng này trong vũ trụ vật chất. Chỉ có những dòng sống đã trưởng thành cao độ về tâm linh trong những kiếp trước mới giữ được phần lớn sự nhận thức và ký ức đó. Tuy vậy, đa số hành giả tầm đạo thường có một trực nhận mạnh mẽ về những điều họ muốn đạt đến trong cuộc đời.

Cho nên có thể nói, khi dòng sống của con đi vào thân xác, ý niệm bản sắc và sự nhận biết của nó trở nên hạn chế hơn rất nhiều so với trước khi hiện thân. Vậy điều gì định đoạt mức nhận biết ý thức của con? 

Như chúng tôi có giải thích, cốt lõi của con là cái Ta Biết. Cái Ta biết khởi đầu với một ý niệm cái ta nhỏ như cái chấm, và khi nó có thêm trải nghiệm trong vũ trụ vật chất, nó sẽ mở rộng ý niệm cái ta này, mở rộng phạm vi nhận biết toàn diện của nó. Nó mở rộng cả chiều dọc lẫn chiều ngang. Chiều dọc là khi nó tăng cường sự kết nối với Hiện diện TA LÀ, tiến tới sự hợp nhất hoàn toàn với Hiện diện (quả vị Ki-tô cá nhân). Và chiều ngang là khi nó bành trướng tầm hiểu biết về thế giới vật chất cùng sự vận hành của thế giới vật chất. 

Cho nên, tầm nhận biết mà con có trước khi con đầu thai được định đoạt bởi cái Ta Biết đã bành trướng phạm vi cái ta của nó nhiều hay ít. Phạm vi này càng rộng – tức là sự nhận biết càng nhiều – thì con càng thấy nhiều chọn lựa mở ra cho con. Nói cách khác, cái Ta Biết là trung tâm của ý chí tự quyết của con. Cái Ta Biết dù có toàn quyền tự quyết nhưng nó chỉ có thể chọn trong số các chọn lựa mà nó thấy hay tưởng tượng được mà thôi. Và những chọn lựa mà con thấy tùy thuộc vào phạm vi nhận biết của con rộng tới đâu. Hay nói cách khác nữa, khi con hoạch định sứ vụ thiêng liêng cho kiếp kế tiếp, con có thể truy cập toàn bộ tầm nhận biết mà con đã đạt được qua tất cả các kiếp sống.

Vậy điều gì xảy ra khi con đầu thai? Như ta đã giải thích ở nơi khác, cái mà hầu hết mọi người gọi là linh hồn thật ra chỉ là cỗ xe gồm bốn thể phàm mà cái Ta Biết tạo ra để làm phương tiện biểu hiện trong bốn tầng cõi của vũ trụ vật chất. Cỗ xe 4 tầng này được tạo dựng suốt nhiều kiếp sống, và như ta giải thích, đại đa số con người trên địa cầu đã rơi xuống tâm thức nhị nguyên. Có nghĩa là cỗ xe linh hồn được cấu tạo bằng rất nhiều ảo tưởng của tâm thức nhị nguyên, và nó cũng tồn trữ rất nhiều năng lượng tha hóa. Tất cả những thứ này sẽ giới hạn tầm nhận biết của cỗ xe linh hồn. 

Trong khoảng chuyển tíếp giữa hai kiếp đầu thai, con có thể – nếu con có chút trưởng thành tâm linh – nhìn vào hoàn cảnh của mình với sự nhận biết toàn diện của cái Ta Biết. Nhưng khi con đi vào xác thân, con sẽ bắt đầu nhìn cuộc sống xuyên qua cỗ xe linh hồn, nghĩa là tầm nhận biết của con bây giờ bị hạn chế bởi phin lọc của cỗ xe 4 tầng. Cũng tựa như con đang đứng trên khoang tàu nhìn rộng thênh thang tứ phía, rồi khi con đầu thai con phải mặc vào một bộ đồ lặn chỉ có một lỗ cửa sổ nhỏ xíu để nhìn ra thế giới.   

Vậy giờ con thấy là có hai điều con cần xem xét. Trước hết là mức nhận biết mà cái Ta Biết đã xây dựng suốt nhiều kiếp sống. Con sẽ sử dụng tầm nhận thức này để họach định kiếp kế tiếp của con. Tuy nhiên khi con giáng thế vào một thân xác, con thường đánh mất nhận thức này. Rất nhiều trẻ nhỏ vẫn giữ được một nhận thức nào đó về thời điểm giữa hai cuộc đầu thai, nhưng khi nó lớn lên nó thường sẽ quên mất hết. Cho nên điều xảy ra là tầm nhận biết của con nay bị giới hạn trong những gì con thấy được qua phin lọc của cỗ xe 4 tầng.

Một lần nữa, cái Ta Biết là trụ sở của ý chí tự quyết, và về mặt kỹ thuật, ý chí của con luôn hoàn toàn tự do. Nhưng trên thực tế, cái Ta Biết chỉ có thể chọn một trong số những chọn lựa mà nó nhìn thấy, và đó là tại sao con cảm thấy bị giới hạn bởi cỗ xe linh hồn. Nhiều người tâm linh cảm nhận được mình là nhiều hơn cái linh hồn này, và họ cảm thấy họ có khả năng chọn lựa tốt hơn, tuy nhiên họ không thể – trong ý thức – hình dung hay chấp nhận các chọn lựa mở ra cho họ, và vì thế họ bị kẹt lại. Điều này có thể khơi lên một cảm giác vô vọng. 

Nhưng cái hay của giáo lý Ta Biết là cái Ta Biết KHÔNG phải là linh hồn. Cái Ta Biết là sự nhận biết thuần khiết, nghĩa là nó có khả năng tự phóng chiếu ra bất cứ nơi đâu nó muốn. Bất kể trình độ nhận biết của linh hồn là gì, cái Ta Biết luôn luôn có sự lựa chọn là nó có thể ngưng tự đồng hóa toàn diện – một cách cố tình – với cỗ xe 4 tầng. Lúc đó con sẽ có thể tự chiêm nghiệm mình là sự nhận biết thuần khiết, nghĩa là tuy con có ý thức, nhưng con không chiêm nghiệm thế giới qua phin lọc của cỗ xê linh hồn nữa. Con nay chiêm nghiệm rằng con là nhiều hơn linh hồn.  

Một khi con bắt đầu có khung sườn đó, con sẽ ngừng tự đồng hóa với cỗ xe 4 tầng. và điều này sẽ giúp con gạt bỏ nhiều ảo tưởng của tâm thức linh hồn.  Khi con cũng vứt bỏ năng lượng của cỗ xe linh hồn, con sẽ làm sáng tỏ và mở rộng tầm nhìn của con, có nghĩa là con sẽ lần hồi nhìn thấy được sứ vụ thiêng liêng mà cái Ta Biết đã thảo ra trước khi đầu thai. Nói cách khác, cho dù linh hồn con có nhận biết thấp đến đâu đi nữa trong những kiếp trước, con sẽ luôn luôn có sự chọn lựa để vươn lên tới mức nhận biết toàn diện mà cái Ta Biết đã đạt được. Nghĩa là con sẽ luôn luôn có khả năng khám phá và hoàn thành sứ vụ thiêng liêng của con – nếu con áp dụng các giáo lý và dụng cụ tâm linh mà chúng tôi đã cho con.   

Điều ta muốn nói là khi con phân biệt được cái Ta Biết với cỗ xe 4 tầng, con sẽ thấy rằng chính cái Ta Biết mới là “người” chọn lựa. Cái mà hầu hết mọi người gọi là linh hồn thực sự không phải là trụ sở của quyền tự quyết (trừ khi con định nghĩa linh hồn bao gồm cả cái Ta Biết), và chức năng của linh hồn là để hạn chế các chọn lựa mà cái Ta Biết có thể thấy hay mường tượng trong khi đầu thai.

Cũng giống như con đang bước đi trong một toà nhà tối om với một chiếc đèn pin nhỏ xíu và con bước tới hai cánh cửa. Tất nhiên con sẽ nghĩ con phải đi qua cửa này hay cửa kia. Nhưng giả sử có một cánh cửa thứ ba và một cánh cửa thứ tư mà con không nhìn thấy. Chỉ khi nào con mở rộng tầm chiếu của đèn pin thì con mới sẽ thấy được hai cánh cửa kia.

Cho nên khi con khám phá con đường tâm linh, nhiệm vụ đầu tiên của con là sắp đặt lại nhân cách vỏ ngoài và ý thức tự quyết của con cho đứng thẳng hàng với sự nhận biết rộng lớn hơn và sự chọn lựa sâu xa hơn của cái Ta Biết. Một khi nhân cách và nhận biết đã phù hợp với cá thể đích thực của Ta Biết, con mới có thể bắt đầu xây tiếp để hoàn thành sứ vụ thiêng liêng và thể hiện khả năng sáng tạo mà Thượng đế đã ban cho con. Cũng có thể nói, nhiệm vụ hàng đầu của con là khiến cho cái Ta Biết ý thức được nó thực là ai, thay vì cứ tưởng nó bị giới hạn bởi cỗ xe 4 tầng của nó.   

Con có đề cập đến cảm giác vô vọng và con đã nhiều lần chọn là con sẽ “không là”. Đây là điều mà nhiều người tầm đạo cũng gặp phải, bởi vì đó là một phần không thể thiếu của con đường tâm linh. Ta sẽ giải thích tại sao.

Trong suốt nhiều kiếp trước, đa số con người đã tạo ra một động lượng mỗi khi mình chọn lựa. Nếu con đã chọn một cách phản ứng trong một tình huống nào đó, và nếu con cứ tăng cường chọn lựa này suốt nhiều kiếp, con sẽ tạo ra một khuôn nếp phản ứng. Như thày Gautama có giải thích trong một bài giảng then chốt, bất cứ gì mà con tập trung chú ý vào sẽ thấm nhuần một dạng tâm thức nào đó, và nó có thể tạo dựng ra một con “quái vật”. Điều này trong một số giáo lý huyền bí được gọi là “kẻ ngụ trên ngưỡng cửa”. Lý do có cái tên này là vì quái vật ngụ trên ngưỡng cửa của một mức tâm thức mới. Cho nên để vượt lên khỏi mức tâm thức hiện thời, con sẽ phải đối mặt và khắc phục kẻ ngụ trong những lực đẩy cũ của con, là những lực tàn dư đã buộc chặt con với mức tâm thức hiện thời.

Nếu con so sánh điều này với câu hỏi muôn thuở của Hamlet: “Là hay không là”, chúng ta có thể nói rằng trong những kiếp trước con đã xây dựng một động lượng khi chọn không-là. Để vượt lên mức cao hơn, con phải khắc phục những động lượng này. Hầu hết những người không tâm linh có thể sống cả đời mà không gặp những lực cũ đó, tức “kẻ ngụ” đang chắn ngưỡng cửa. Nhưng đối với người tâm linh thì khác, nếu mình muốn thăng tiến thì nhất định sẽ phải gặp mặt một hay nhiều “kẻ ngụ” của mình. Và khi con làm vậy, trong một thời gian con sẽ cảm thấy sức nặng của động lượng không-là mà kẻ ngụ được tạo ra từ đó.

Động lượng này được tạo bằng những tin tưởng nhị nguyên của tự ngã lẫn những động lượng của năng lượng thấp, và nó sẽ cho con cảm giác là con không thể sống mà không có nó, và con – tức là sự tự nhận biết của con – sẽ chết nếu con “giết con rồng của kẻ ngụ”. Chìa khóa để vượt qua cảm giác vô vọng này là chiêm nghiệm cái biết thuần khiết. Qua đó, con sẽ nhận ra rằng điều tự ngã vừa nói với con là thật. Thật thế, sự tự nhận biết do tự ngã và kẻ ngụ dựng lên sẽ chết đi, nhưng điều này không có nghĩa là CON sẽ chết, bởi vì con không là cỗ xe 4 tầng, mà con là cái TA Biết, tức là cái biết thuần khiết, và con không thể chết khi kẻ ngụ chết.     

Đây là cách đích thực duy nhất để con tách con ra khỏi kẻ ngụ và buông bỏ nó, dù là nó có thể chết vì đói hay nó bị trói lại và được Đại thiên thần Michael hóa giải. Và một khi một kẻ ngụ nào đó bị giết chết, con sẽ cảm thấy một niềm tự do mới sẽ kéo dài cho tới khi con vượt lên tầng kế tiếp và gặp mặt kẻ ngụ kế tiếp. Tuy nhiên, một khi con ý thức được tiến trình này rồi, càng ngày con sẽ càng thấy dễ tránh khỏi sự đồng hóa với kẻ ngụ. Con chỉ đơn giản thấy nó là như thế và buông bỏ nó một cách vô điều kiện.  

Một lần nữa, tự ngã và kẻ ngụ sẽ có tác dụng giới hạn những chọn lựa mà con thấy được, hoặc giới hạn khả năng/ý muốn của con để chọn lựa tốt hơn quá khứ. Cho nên chúng ta có thể nói, cho tới khi nào con vượt qua những động lượng cũ, con sẽ không có tự do chọn lựa. Điều ta muốn nói là mặc dù ta không ngừng bảo con là con có quyền tự quyết, nhưng con nên xét xem quyền tự quyết của con thật sự tự quyết đến mức nào. Và tất nhiên, tự do chọn lựa của con sẽ tùy thuộc vào tầm nhìn, tầm nhận biết và ý niệm cái ta của con.   

Lựa chọn không tạo ra thực tại thay thế

Hỏi: Thưa thày Giê-su, con chỉ tò mò không biết có hay không những thực tại thay thế (alternative realitites)? Chẳng hạn, con hiện đang làm việc như một nhân viên an ninh, nhưng trong một thực tại thay thế, con có thể là tổng thống. Những thực tại này có thật hay không? Nếu thực tại thay thế có thật, vậy con thực là cái nào? Trong mỗi thực tại thay thế, liệu con có một dòng sống khác, hay là có một dòng sống khác đang sống cuộc đời với tư cách là con?    


Trả lời của chân sư thăng thiên Giê-su qua trung gian Kim Michaels. Đăng ngày 15/11/2012.

Tất cả tùy thuộc vào con định nghĩa thực tại thay thế là thế nào. Nếu con định nghĩa giống như trong phim hay trong truyện khoa học giả tưởng, câu trả lời sẽ là: nó không có thật. Ngay cả giả thuyết mà một số nhà vật lý lượng tử đưa ra về thực tại thay thế cũng không chính xác. Nói cách khác, nếu con ở trong một tình huống với 10 lựa chọn khác nhau và tình huống này tạo ra 10 thực tại thay thế trong đó có con – hay một hình thức nào đó của con – hiện hữu trong mỗi thực tại, thì điều này cũng không đúng.  

Con thử tưởng tượng trên địa cầu có bao nhiêu người, mỗi người có bao nhiêu lựa chọn mỗi ngày và có bao nhiêu thực tại thay thế được tạo ra chỉ trong một ngày? Mọi thứ trong vũ trụ vật chất đều có hạn. Một dòng sống được tạo ra với một tâm thức và sự chú ý có hạn. Nếu thực tại thay thế có thực, mỗi thực tại sẽ phải chứa một phần tâm thức và một phần chú ý của con, có nghĩa là dòng sống của con sẽ nhanh chóng hao tổn chất sống đến độ nó sẽ mất hết ý thức bản sắc lẫn cá thể.

Như ngành vật lý lượng tử giải thích, trước khi một nhà khoa học thực hiện một cuộc quan sát, một hạt hạ nguyên tử hiện hữu trong cõi xác suất. Có thể có rất nhiều xác suất khác nhau, thế nhưng khi ông ta thực hiện quan sát, chỉ có một xác suất trở thành hiện thực mà ông nhận biết là một hạ nguyên tử. Ở điểm này, tất cả các xác suất khác đều biến mất (sóng lượng tử co sụp) và thế gian chuyển sang một trạng thái mới. Bây giờ vẫn có một cõi xác suất, tuy nhiên cõi này không còn chứa những xác suất cũ nữa. Thay vào đó có một bộ xác suất mới dựa trên những thay đổi mà cuộc quan sát đã tạo ra.

Một điều rất tương tự như vậy cũng xảy ra trong hoàn cảnh đời sống hàng ngày khi con chọn lựa. Trong một tình huống nào đó, con có thể có 10 lựa chọn mà con có thể chọn. Nhưng khi con chọn rồi, chỉ có một trong số 10 cái đó mới trở thành thực tại được hiển thị, và những chọn lựa kia không còn nữa. Con nay đã tạo ra một hoàn cảnh mới với một số chọn lựa mới mở ra cho con.

Con có thể hiểu điều này khi con suy ngẫm về tầm quan trọng của quyền tự quyết. Con ở trên địa cầu để học hỏi và con học hỏi bằng cách chọn lựa rồi gặt hái hậu quả của những chọn lựa đó. Một trong những hậu quả là nếu chọn lựa của con không phù hợp với quy luật của Thượng đế, con sẽ khiến cho chọn lựa tương lai của con bị hạn hẹp lại. Nếu mà như con nói, tất cả mọi chọn lựa đều tạo ra những thực tại thay thế, thì một chọn lựa sẽ không làm những cái kia biến mất, vậy làm sao dòng sống của con học hỏi được gì?

Sự thật đơn giản là chỉ có một người duy nhất là con, có nghĩa là chỉ có một sinh thể tự nhận biết duy nhất với ý niệm bản sắc đặc biệt mà con đang có ngay lúc này. Đúng là con là nhiều hơn những gì con đang trải nghiệm trong nhận biết ý thức, tuy nhiên cái nhiều-hơn đó không hiện hữu trong một loại thực tại thay thế được mô tả trong phim viễn tưởng. 

Cái nhiều-hơn đó hiện hữu trong một cõi khác, như ta đã giải thích trước đây. Cái Ta Biết của con là phần nối dài của Hiện diện TA LÀ của con, và Hiện diện này cư ngụ trong cõi tâm linh. Hiện diện TA LÀ cũng chính là con, mặc dù trong lúc này con có thể xem mình là cái gì khác hay tách rời khỏi Hiện diện. Dù sao đi nữa, một phần lớn của con đang hiện hữu nơi cõi tâm linh cùng một lúc với cái Ta Biết đang cư ngụ trong thể xác vật lý của con.  

Điều có thể xảy ra là Hiện diện TA LÀ của con có một số cái Ta Biết đang đầu thai cùng một lúc trên địa cầu. Có những cái Ta Biết khác có thể đang hiện thân ở những nơi khác trong vũ trụ vật chất. Vậy trong cái nhìn này, có thể nói là có những phần khác của “bản thân lớn” của con đang hiện hữu trong những thực tại thay thế. Tuy nhiên, những phần khác này là những dòng sống độc lập, và chúng mang những ý niệm bản sắc riêng biệt. Và con thì không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi những chọn lựa của chúng trong thế gian này.   

Sự thật căn bản là con chỉ có một, tức là chỉ có một sinh thể với một ý niệm bản sắc đặc biệt của con. Con có khả năng mở rộng ý niệm bản sắc này và kết hợp với phần cao thượng của bản thân con, và điều này sẽ thay đổi lớn lao cách con nhìn chính con. Nhưng trong hiện tại và ở ngay đây, con thực sự là con người mà con nghĩ con là – con là con người mà con xem con là.