9 | Ki-tô luôn luôn Hơn Nữa

Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên MORE qua trung gian Kim Michaels, ngày 6 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.

TA LÀ Chân sư Thăng thiên MORE, và thày lúc nào cũng LÀ HƠN NỮA.

Cốt lõi của Ki-tô là gì? Ki-tô luôn luôn hơn nữa. Trong mọi tình huống trên Trái đất, bất kể con giáp mặt chuyện gì, câu hỏi luôn luôn là: “Tôi có muốn hơn nữa chăng, hay tôi muốn tuân theo cái hiện hành?” Lúc nào ông hoàng thế gian, ác quỷ của Mara, cũng cám dỗ con tuân theo cái hiện hành.

Thông điệp vi tế là: “Cái hiện hành không thể hơn nữa, không được hơn nữa, không cần hơn nữa. Không thể nào có gì hơn cái hiện hành.” Thậm chí con thấy có người tuyên dương điều này, họ nói: “À, cái hiện hành là cái hiện hành, và không có lý do nào để tìm cách hơn nữa. Bạn giản dị phải chấp nhận cái hiện hành, và khi ấy bạn được tự do, bạn tỉnh thức. Bạn giác ngộ khi bạn không cố gắng trở nên hơn nữa.” Ấy con yêu dấu, câu nói bậy bạ này từ đâu ra? Chắc chắn là không đến từ tâm thày, và chắc chắn không đến từ tâm Ki-tô.

9.1. Tâm Ki-tô và mục đích của sự sáng tạo

Chức năng của tâm Ki-tô là gì? Con có thể trả lời: “Để kết hợp đấng Sáng tạo với tạo vật của ngài.” Đúng đấy, nhưng không phải chỉ có thế, còn hơn nữa. Bởi vì mục đích của đấng Sáng tạo là gì khi ngài tạo ra tạo vật của ngài, khi ngài tạo ra thế giới hình tướng? Đó là để gửi các nối dài của ngài, của Bản thể của ngài, vào thế giới hình tướng, nơi các nối dài này sẽ bắt đầu với một ý niệm bản ngã nhỏ như cái chấm, và dần dần nới rộng nó ra bằng cách trở nên hơn nữa. Mục đích của tiến trình này là gì? Để kéo các đốm lửa đó, các đốm lửa tâm linh phát xuất từ Bản thể đấng Sáng tạo, không hẳn là trở về bản thể đấng Sáng tạo, mà là kéo chúng về hướng tâm thức đấng Sáng tạo, để chúng có đủ khả năng tự thân trở thành các đấng sáng tạo.  

Một đốm lửa với một ý niệm bản ngã nhỏ như cái chấm cần làm gì để đạt tới tâm thức đấng Sáng tạo? Nó cần cố gắng trở nên hơn nữa, và hơn thêm nữa, và hơn thêm nữa, và tiếp tục cố gắng trở nên hơn nữa, cho tới khi nó đạt tới trình độ tâm thức đấng Sáng tạo. Lúc đó vẫn còn cái hơn nữa, nhưng điểm đó quá xa chúng ta nên đây không phải là điều mà con hoặc thày cần quan tâm lúc này.

Giờ đây, con thấy điều mà các thày đã nói: đây là tâm Ki-tô. Trong mọi tình huống mà tâm Ki-tô có một hé mở để biểu hiện, thì nó tìm cách làm gì? Như thày Quan Âm đã giải thích cặn kẽ, nó không tìm cách khiến một người này đúng, người kia sai, một lập luận đúng, một ý thức hệ đúng, một tôn giáo đúng. Không đâu. Nó tìm cách chỉ cho mọi người thấy là trong mọi tình huống trên Trái đất có cái hơn nữa, và khi con với lên cái hơn nữa thì con có thể thăng vượt cái hiện hành, vì lẽ tất nhiên Trái đất là một hành tinh phi tự nhiên.

9.2. Làm sao thoát khổ đau

Vì sao có khổ đau trên Trái đất? Vì có tâm thức nhị nguyên. Khi con đến và nói: “Cái hiện hành là cái hiện hành, và nó không thể hơn nữa,” thì con thực sự đang nói gì? Con đang nói là Trái đất sẽ không bao giờ thoát khổ đau. Lẽ tất nhiên, đây là giấc mơ của sa nhân. Họ có thể biến một hành tinh thành một hành tinh phi tự nhiên, và không có gì có thể giải thoát hành tinh đó. Một khi hành tinh tới điểm đó thì nó bị giam ở đó mãi mãi, và sa nhân có thể thống trị hành tinh và vắt sữa năng lượng của các cư dân. Đây là tâm thức sa ngã. Nó muốn dìm một hành tinh xuống dưới mức hành tinh tự nhiên và giữ hành tinh đó ở đó mãi mãi.

Cái duy nhất có thể ngăn cản ý đồ này là gì? Đó là tâm Ki-tô, nhưng nó làm việc này bằng cách nào? Bằng cách lúc nào cũng chứng tỏ là có cái gì hơn cái hiện hành. Nếu cái hiện hành không thể trở nên hơn nữa, thì đâu là tiềm năng giải thoát khỏi khổ đau mà đức Phật đã nói đến, Giê-su đã nói đến, và nhiều truyền thống tâm linh và thần bí đã nói đến?

Mục đích của một trạng thái tâm thức cao hơn là gì nếu không phải là để thoát khỏi khổ đau? Con hãy nhìn các đạo sư giả đang khoe món hàng của họ và nói: “Ồ, bạn phải đến mức bạn chỉ chấp nhận cái hiện hành.” Ý tưởng này từ đâu đến? À, nó đến từ các truyền thống mà các đạo sự giả đã dựng lên, đặc biệt là bên phương Đông, dạy rằng: “Chỉ có Brahman là có thực, thế giới là một ảo tưởng. Phát triển tâm linh là tới điểm thăng vượt mọi ý niệm bản ngã, và chấp nhận cái hiện hành, chấp nhận các điều kiện như chúng đang là trên Trái đất, không cố gắng cải thiện chúng, không tìm cách cho chúng tốt hơn, mà chỉ chấp nhận cái hiện hành.” Khi làm thế thì họ nói con sẽ tỉnh thức và giác ngộ.

9.3. Chấp nhận cái hiện hành là một lời gian dối

À con yêu dấu, nếu đó là định nghĩa của tỉnh thức, thì thày không tỉnh thức. Nếu đó là định nghĩa của giác ngộ, thì thày không giác ngộ. Nhưng thày là một chân sư thăng thiên, do đó thày vượt quá những gì người phàm định nghĩa là tỉnh thức và giác ngộ, vì thày hơn bất cứ định nghĩa nào có thể được đề ra trên Trái đất.

Như thày có nói, quan điểm cho rằng con phải chấp nhận cái hiện hành như nó là và không cố gắng hơn nữa, chính là chối bỏ mục đích của sự sống. Trong truyền thống Đông phương, câu hỏi này thường không được đặt ra. Nếu Brahman, đấng không phân biệt, là tất cả những gì hiện hữu trước khi có thế giới hình tướng, thì như vậy có nghĩa là Brahman đã quyết định tạo ra thế giới, và Brahman phải tạo ra thế giới từ chính ngài, vì lúc đó đâu có gì khác? Điều này phải có nghĩa là Brahman có một mục đích khi tạo ra thế giới. Quá nhiều lần nơi phương Đông câu hỏi này không được nêu ra, vì con người bị kẹt trong ý tưởng cho rằng mục đích tối hậu của phát triển tâm linh là trở về với Brahman, đấng không phân biệt, nơi đó cái ta không còn hiện hữu.

Tại sao cái ta được tạo ra? Nó được tạo ra để trở nên hơn nữa. Tại sao thế giới được tạo ra? Nó được tạo ra từ mong muốn trở nên hơn nữa của Brahman, của đấng Sáng tạo. Mong muốn trở nên hơn nữa là động lực thúc đẩy, không những của riêng thế giới hình tướng này, mà của vô số thế giới hình tướng, nhiều hơn bất cứ gì con có thể nắm bắt, thậm chí nhiều hơn những gì thày, là một chân sư thăng thiên, có thể nắm bắt.

Ít nhất thày có thể thấy những gì thày không thể nắm bắt, và đây là tiến bộ so với sa nhân lúc nào cũng nghĩ họ có thể hình dung, nắm bắt và quy định mọi chuyện. Họ đã làm gì? Họ đã quy định một giáo lý hoàn toàn hư giả, và họ đã phóng chiếu đó là hiểu biết tâm linh tối hậu, giáo lý tâm linh tối hậu. Chức năng của Ki-tô là gì? Đó là cho thấy đó không phải là giáo lý tâm linh tối hậu vì có gì hơn nữa để hiểu, để nắm bắt, để trải nghiệm.

Mục đích của Ki-tô luôn luôn là thế: là cho thấy có cái hơn nữa. Điểm này không giản dị và không dễ nắm bắt. Qua rất rất nhiều năm trao truyền giáo lý về quả vị Ki-tô, các thày đã thấy biết bao đệ tử đã tới học, đã hiểu là có khái niệm gọi là quả vị Ki-tô, nhưng họ nghĩ nó có nghĩa đạt một trạng thái tối hậu. Thậm chí một số nghĩ thăng thiên là đạt một trạng thái tối hậu. Sự thực là tâm Ki-tô không bao giờ có mục đích quy định hay chứng minh một chân lý tối hậu. Tâm Ki-tô chỉ có mục đích duy nhất là chứng minh có cái gì hơn nữa trong mọi hoàn cảnh.

9.4. Ki-tô không tìm cách chứng minh bất cứ điều gì trên trái đất

Con thấy điều thày giảng nối liền với điều thày Quan Âm giảng về mong muốn mình đúng, bằng cách có một bằng chứng tối hậu là luận cứ của mình cao trội, ý tưởng của mình cao nhất, giáo lý của mình cao nhất. Sự thực là Ki-tô không có mục đích chứng minh bất cứ gì trên trái đất. Mục đích của Ki-tô là luôn luôn cho thấy có cái hơn nữa. Con hãy lấy trường hợp có xung đột cá nhân giữa hai người. Mỗi người đều muốn mình đúng, muốn tự ngã của mình được chứng minh nó đúng một cách tối hậu, và trong tâm của tự ngã thì điều này có nghĩa là phải chứng minh người kia sai.  

Cả hai người đều làm gì? Họ đi vào tâm thái tìm cách chứng minh người kia sai để chứng minh mình đúng. Ki-tô muốn làm gì? Nó không muốn chứng minh bất cứ người nào sai hay hạ thấp bất cứ ai. Ki-tô muốn nâng cả hai lên. Nếu cả hai bên đều muốn hạ thấp người kia xuống, thì làm sao họ có thể mở lòng để Ki-tô biểu hiện chính nó qua họ? Một trong những điều đáng buồn nhất mà con có thể thấy trên con đường tâm linh là thấy hai người tin rằng họ đã đạt một trình độ quả vị Ki-tô nào đó, nhưng nay vì một xung đột phát xuất từ một điều gì đó chưa giải quyết trong tâm lý, các ngã tiềm thức, họ muốn chứng minh người kia sai, mỗi người đều muốn chứng minh người kia sai. Họ nghĩ việc họ được chứng minh mình đúng có tầm quan trọng vĩ đại, vì nếu không sẽ có nhiều chuyện tệ hại sẽ xảy ra, liên quan đến chính họ hay phong trào tâm linh của họ hay bất cứ gì khác.

Giải pháp duy nhất là gì? À, giải pháp tối hậu là cả hai tới điểm nhận ra: tôi muốn trở nên hơn nữa. Nhưng ít nhất nếu con nhận ra điều đó thì con có thể giải thoát mình khỏi mối xung đột không bao giờ dứt, không cách nào giải quyết này. Con thấy chăng, nếu con muốn chứng minh người kia sai thì con không thể hơn nữa, vì con đang muốn đạt một điều gì trong thế gian, và hơn nữa có nghĩa là với lên cái gì vượt quá thế gian. Lẽ tất nhiên, tự ngã không thể hiểu điều này, sa nhân không thể hiểu điều này, vì họ muốn đạt một trạng thái tối hậu trong thế gian bằng cách dùng những phương tiện của thế gian. Đây là câu chuyện tháp Babel, xây dựng một tòa tháp vươn tới thiên đàng bằng những phương tiện của trần gian.

Chuyện gì sẽ xảy ra? Tòa tháp sẽ sụp đổ dưới sức nặng của chính nó, và với một số người, chỉ có một sự sụp đổ như vậy mới có thể thức tỉnh họ để một lần nữa với lên cái hơn nữa. Không phải ai cũng phải trải qua tiến trình này, vì có nhiều người có tiềm năng thấy sự phù phiếm, sự hời hợt  của việc đó.

9.5. Quả vị Ki-tô và việc biểu hiện uy lực

Một trong những biểu hiện của quả vị Ki-tô mà thày muốn đề cập đến là uy lực, lẽ tất nhiên là một đặc tính của Tia thứ Nhất, ít nhất là theo các lối giải thích truyền thống. Cách biểu hiện uy lực lớn nhất là gì? Đó là con muốn hơn nữa, và con tìm cách nâng tất cả mọi người và mọi chuyện lên và trở nên hơn nữa. Đây là uy lực, uy lực thực sự.

Trên trái đất, con thấy uy lực được biểu hiện như thế nào? À, rất nhiều khi đó là một người muốn đạt được một địa vị tối hậu giúp y có uy lực tuyệt đối trên người khác, và sau đó y muốn duy trì điạ vị đó mãi mãi. Tỷ dụ, con thấy một công ty chế ra một sản phẩm mới đầy tính chất sáng tạo, và trong một khoảng thời gian công ty đó phát triển, có nhiều sáng kiến, tìm ra giải pháp mới. Sau đó công ty đó chiếm được một phần thị trường, cũng có thể chiếm lĩnh thị trường vì họ tạo ra một thị trường mới. Bỗng nhiên có một sự xoay chuyển bắt đầu xảy ra. Giờ đây họ quan tâm nhiều hơn đến việc duy trì phần thị trường của họ bằng cách loại bỏ các nhóm cạnh tranh, thay vì bằng cách tiến hơn nữa, tìm cách đi nhanh hơn các nhóm cạnh tranh bằng cách luôn luôn với lên cái hơn nữa. Con thấy các lãnh tụ thế gian một thời tìm cách càng ngày càng có thêm nhiều quyền lực, nhiều khi bằng cách tuyên bố là họ làm điều gì tốt, họ đang đẩy mạnh một chính nghĩa tối hậu nào đó, nhưng rồi rốt cuộc họ có được quyền lực nào đó mà họ coi là đủ, và họ trở nên quan tâm với việc duy trì quyền lực đó.

Do đó, họ không còn cố gắng hơn nữa trong thế gian này, họ cố gắng duy trì tình trạng hiện hành, duy trì cái hiện hành, thay vì trở nên hơn nữa. Lẽ tất nhiên, đây là lúc định luật thứ nhì của nhiệt động học bắt đầu ứng dụng và phá hủy các cấu trúc mà họ đã dựng lên để rốt cuộc chúng hủy hoại trở về hư không. Có khác biệt căn bản giữa việc tìm cái càng ngày càng hơn nữa trong thế gian, tìm cách đạt hơn nữa theo chiều ngang, và cố gắng đạt cái hơn nữa theo chiều dọc bằng cách luôn luôn vượt quá thế gian này.

Các thày đã thấy có đệ tử tìm thấy giáo lý chân sư thăng thiên, hay nghe đến quả vị Ki-tô, và nghĩ: “À, đạt quả vị Ki-tô là cách để đạt quyền năng tối hậu. Ồ, khi ta đạt quả vị Ki-tô, thì ta có thể làm phép lạ chứng minh giá trị của giáo lý tâm linh của ta, sẽ chứng mình ta là đệ tử tâm linh cao trội có khả năng dùng tâm làm chủ vật chất.” Họ nghĩ Ki-tô có uy quyền vô biên trên trái đất và có khả năng dùng tâm làm chủ vật chất. Nhiều khi, họ nhìn những phép lạ mà Giê-su đã làm như bằng chứng xác chứng điều này, nhưng họ quên tự đặt cho mình một câu hỏi giản dị.

9.6. Ki-tô biết khi nào không biểu hiện uy lực

Nếu Giê-su có thể đi trên nước, dẹp yên cơn bão, biến nước thành rượu, khiến người chết sống lại, chữa lành người bệnh, thì tại sao thày lại để bị đóng đinh trên thập tự? Tại sao thày không gọi binh đoàn thiên thần, như thày nói, để giải thoát thày khỏi thập tự? À, đây là một câu hỏi mà tự ngã sẽ không bao giờ đặt ra, và tại sao nó lại phải đặt ra khi dù sao nó cũng không tìm ra câu trả lời? Con có thể đặt câu hỏi, vì con có thể tìm ra câu trả lời, cái Ta Biết có thể tìm ra câu trả lời. Câu trả lời chính xác là: Ki-tô không tìm cách biểu hiện một trạng thái tối hậu nào, ngay cả vương quốc Thượng đế trên trái đất. Ki-tô luôn luôn tìm cách chỉ về hướng hơn nữa, hơn cái đang hiện hành, hơn những gì con người có thể hình dung, hơn những gì con người có thể tưởng tượng, bởi vì khả năng tưởng tượng của quá nhiều người đã bị giam trong hộp tư duy do hiện trạng tạo ra.

Trên một hành tinh phi tự nhiên, mọi chuyện đều bị giới hạn bởi tâm thức nhị nguyên. Đâu là cách duy nhất để thăng vượt trạng thái phi tự nhiên và mang hành tinh trở về trạng thái tự nhiên? Đó là với lên cái hơn nữa, và điều này có nghĩa là với lên tâm Ki-tô. Các thày có nói là khi con đi vào nhị nguyên thì con không thể tự mình ra khỏi nhị nguyên bàng cách dùng tâm duy lý, tâm suy luận.

À, con cũng không thể đem một hành tinh từ trạng thái phi tự nhiên sang trạng thái tự nhiên bằng tâm duy lý. Con chỉ có thể làm được bằng cách dùng tâm Ki-tô, hay đúng hơn là không tìm cách dùng tâm Ki-tô mà cho phép nó biểu hiện chính nó xuyên qua con, vì con đã trở thành cánh cửa mở cho cái luôn luôn hơn nữa. Các thày đã thấy một số đệ tử chân sư thăng thiên có đủ loại ước mơ, đủ loại mộng tưởng là một ngày kia các chân sư thăng thiên sẽ xuất hiện như một biểu hiện không thể chối cãi, sẽ chứng tỏ là các đệ tử đó đúng và họ là các người tiên phong giống như các tông đồ Giê-su khi xưa. Nhiều đệ tử thuộc tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh (The Summit Lighthouse) đã nghĩ như vậy, nghĩ rằng vị sứ giả của tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh sẽ một ngày kia thăng thiên một cách vật lý, trông thấy được, không thể chối cãi, hay sẽ có thăng thiên tập thể từ sườn đồi, hay các chân sư thăng thiên sẽ xuất hiện dưới một biểu hiện trông thấy được, không thể chối cãi. Chuyện gì đã xảy ra cho họ khi vị sứ giả mang bệnh và rốt cuộc mất đi không kèn không trống? Ấy, chuyện xảy ra cho họ giống như chuyện đã xảy ra cho các đệ tử Giê-su khi thày chết trên cây thập tự.

9.7. Mộng tưởng có uy quyền trên trái đất

Các đệ tử của Giê-su cũng đã có cùng những tưởng tượng, mộng tưởng là bằng cách nào đó Giê-su sẽ trở lại và xác chứng họ. Vì sao các mộng tưởng này không thành hình? Bởi vì chúng dựa trên tự ngã and mong muốn bất khả thi của tự ngã muốn đạt cái gì tối hậu trên trái đất, thay vì sẵn sàng với lên tâm Ki-tô. Đúng là các tông đồ của Giê-su đã nhận ra Ki-tô trong thày, nhưng họ không nhận ra Ki-tô trong chính họ. Nếu có một biểu hiện bên ngoài không thể chối cãi được, thì việc này sẽ chỉ xác chứng các mộng tưởng của họ, và đây là sự chối bỏ Ki-tô trong họ.

Các con hãy cẩn thận khi có mộng tưởng có quyền năng, hay người sứ giả này có quyền năng đặc biệt. Giê-su đã nói: “Có một thế hệ xấu ác và ngoại tình khao khát một chỉ dấu, nhưng sẽ không có chỉ dấu nào ban cho họ.” Tại sao? Vì nếu chỉ dấu được ban, thì nó sẽ xác chứng tư duy ngăn các người đó công nhận Ki-tô trong chính họ. Thấy người khác có nhiều ánh sáng Ki-tô tuôn chảy qua họ hơn mình là một thái độ thích đáng khi nó chỉ kéo dài một thời gian. Nếu con đi vào tâm thái tôn sùng và phóng chiếu là người đó vì lý do nào đó đặc biệt hơn chính mình, thì Ki-tô phải rút lui khỏi con để không củng cố quan niệm tôn sùng đó, thực sự là quan niệm tôn sùng chính mình như người không đặc biệt.

Đây là một biểu lộ của lòng kiêu mạn tâm linh vì con nghĩ con có thể hạ thấp mình so với người kia, và qua đó con hạ thấp Ki-tô trong chính mình, có thể bằng cách nâng Ki-tô trong người khác, tưởng tượng họ có một quyền năng nào đó, nghĩ rằng, ồ người đó sẽ không bao giờ bị bệnh chẳng hạn. Con thấy chăng, khi con ở trong một thân thể vật lý thì thân thể vật lý chịu những điều kiện trên trái đất. Đức Phật chết vì nguyên do vật lý, Giê-su chết vì nguyên do vật lý, tất cả chúng ta đều đã chết vì nguyên do vật lý.

Thách thức là tới điểm ngưng tìm cách đạt một địa vị tối hậu, một trạng thái tối hậu trên trái đất, một trạng thái tối hậu trong vật chất nhưng cố gắng chấp nhận là Ki-tô đã sinh trong con. Con nuôi dưỡng và hướng dẫn em bé Ki-tô đó, và con sẵn lòng cho phép nó trưởng thành và bắt đầu biểu lộ chính nó qua con.

Một trong những tưởng tượng thông thường nhất của những người bắt đầu nghe về quả vị Ki-tô là Ki-tô không bao giờ sai lầm. Nếu con là Ki-tô thì con không thể nào sai. Con thấy chăng, đây lại là tự ngã trong cuộc tìm cầu bất khả thi một địa vị tối hậu trong thế gian này. Khái niệm luôn luôn đúng và không bao giờ sai đến từ đâu? Nó chỉ có thể đến từ trạng thái nhị nguyên lúc nào cũng quy định hai cực đối ngược nhau. Trong tâm Ki-tô không có các cực, đó là lý do vì sao Ki-tô là tâm tạo hợp nhất.

9.8. Tâm phản Ki-tô quy định tiêu chuẩn cho Ki-tô

Con có thấy chăng điều mà tâm phản Ki-tô đang phóng chiếu tới con? Nó phóng chiếu là biểu hiện của Ki-tô phải tuân theo tiêu chuẩn được quy định trong thế gian này. Các thày đã nói gì từ nhiều góc nhìn khác nhau? Biểu hiện của Ki-tô sẽ không bao giờ tuân theo tiêu chuẩn do tâm thức nhị nguyên quy định. Vì nếu như vậy thì nó sẽ xác chứng tiêu chuẩn đó trong khi vai trò của nó là đến đây để thách thức tiêu chuẩn đó. Trong tâm Ki-tô không có đúng sai. Các thày thường thấy đệ tử tìm cách quy định một tiêu chuẩn thế nào là Ki-tô, thế nào là biểu hiện Ki-tô nơi mình. Lúc đó con từ chối không để Ki-tô biểu lộ chính nó xuyên qua con trong những tình huống mà con nghĩ không xứng đáng theo định nghĩa của con. Con thấy chăng, sẽ có một điểm trên con đường tu khi, để có thể tiến lên tầng kế tiếp, con cần cho phép Ki-tô biểu hiện chính nó, bất kể nó muốn biểu hiện như thế nào. Con cần ngưng dùng tâm vỏ ngoài để thẩm định: Ồ, làm thế này đúng hay sai? Làm thế này có tạo kết quả mà tôi nghĩ Ki-tô phải tạo ra? Nếu không thì việc làm ấy phải sai, vì chắc hẳn là Ki-tô phải có khả năng đạt bất cứ kết quả nào trong thế gian này.

Các thày đã giảng những gì? Không, Ki-tô không thể đạt bất cứ kết quả gì trong thế gian này. Ki-tô sẽ không phải lúc nào cũng đúng. Ki-tô không thể giải quyết bất cứ mọi xung đột. Ki-tô không thể đưa ra luận cứ tối hậu sẽ giải quyết mọi tranh chấp. Ki-tô có thể và sẽ làm một chuyện duy nhất là chỉ con về hướng hơn nữa, về hướng vượt thăng trạng thái tâm hiện thời đang giam con vào suy nghĩ cho rằng vật chất quan trọng, điều kiện như chúng đang là có ảnh hưởng trên con là một sinh thể tâm linh. Điều gì trên trái đất có thể ảnh hưởng con, có thể quy định con? Không có điều kiện bên ngoài nào có thể quy định con. Cái gì quy định con? Đó là các điều kiện bên trong, các ngã tiềm thức. Tại sao chúng quy định con? Vì con không dám để chúng chết đi, rời bỏ chúng, nhận ra chúng không quan trọng – để với lên tâm Ki-tô.

9.9. Không có chọn lựa nào quy định con mãi mãi

Người sứ giả này một hôm gần đây xem một chương trình TV trong đó có cảnh một người rất bức xúc vì một chuyện không mấy quan trọng. Cô ấy trách mình là đáng lẽ cô phải ngăn được việc đó xảy ra và cô mô tả là cô rất đau khổ, cô cảm thấy gánh nặng toàn thế giới đè nặng lên vai cô, như thể toàn thế giới đang nhìn cô và lỗi lầm mà cô đã phạm, mà cô nghĩ cô đã phạm. Khi người sứ giả nhìn cảnh này thì ông bị ném ngược về lúc ông còn niên thiếu, khi ông nghĩ ông đã phạm một lỗi lầm và tự làm mình xấu hổ. Ông lúc đó nghĩ là gánh nặng toàn thế giới đang đè nặng lên vai ông, toàn thế giới đang đứng lại, ngưng việc họ đang làm, nhìn ông và nói: “Ồ, hãy nhìn lỗi lầm mà em này đã phạm, lỗi lầm này không thể nào xóa gỡ được.”

Bao nhiêu người trong các con đã nhận ra cảm giác này trong chính mình? Con thấy chăng, đó hoàn toàn chỉ là ngã tiềm thức. Cảm giác đó không có thực, ngoài thực tại mà con cho nó vì con nghĩ nó quy định con. Con nghĩ một chọn lựa mà con đã lấy trong quá khứ có thể quy định con mãi mãi. Đó là điều sa nhân muốn con tin: rằng khi con bị chấn thương nhập đời không biết bao nhiêu kiếp trước rồi, con đã phạm một lỗi lầm sẽ quy định con khi con còn sống trên trái đất.

Làm sao thày thăng thiên? Con có nghĩ là thày không bao giờ phạm lỗi lầm trên Trái đất chăng? Không đâu. Thày thăng thiên khi thày tới điểm nhận ra rằng bất cứ chọn lựa nào mà thày đã lấy trong quá khứ không quy định được thày như một sinh thể tâm linh. Do đó, thay vì tìm cách giải thích, tìm lý do biện hộ, đền bù, tháo gỡ, làm việc tốt thay vào các lỗi lầm đó, thày chỉ giản dị bỏ chúng lại đằng sau. Thày bỏ lại đằng sau các ngã phóng chiếu là những chuyện đó quan trọng. Làm sao con bỏ lại đằng sau cảm nhận một chuyện gì đó trong vật chất có tầm quan trọng? Bằng cách nhận ra có cái gì quan trọng hơn, và cái đó là gì? Đó là tâm Ki-tô. Con đi cùng với Ki-tô vào Vương quốc Thượng đế, trong tâm con.

9.10. Đề nghị hướng dẫn của Chân sư MORE

Thày còn có thể nói thật nhiều hơn nữa. Thày ước có thể mời mỗi người trong các con đi vào một căn phòng, mời con ngồi xuống và trước tiên hết cho con thấy tình thương mà thày dành cho mỗi người trong các con. Thày ước con mở lòng trải nghiệm tình thương đó. Sau đó, thày ước thày có thể chỉ cho con thấy trở ngại lớn nhất đang kiềm giữ con lại. Nhưng con thấy chăng, thày quả thực có thể làm điều này. Câu hỏi là: Liệu con có cho phép thày làm chăng? Vì thày có thể làm chuyện này cho riêng từng người trong các con – bất cứ ai sẽ nghe hay đọc bài truyền đọc này. Thày không bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Thày có thể ở bên con, nhưng con có nghe thấy thày chăng hay con sẽ phóng chiếu lên thày là các tương tác giữa thày và con phải như thế nào, thay vì chỉ với lên cái hơn nữa?

Đó là câu hỏi. Thày chỉ có thể cống hiến sự giúp đỡ của thày. Thày gợi ý là để bắt đầu, con có thể đọc đoạn điệp khúc của bài chú của thày như các con đã đọc trước bài truyền đọc này, con đọc bao nhiêu lần cũng được tùy thời gian con có. Con có thể đọc hoặc nghe ít nhất là một phần của bài truyền đọc này, sau đó con lấy một quyển vở, một cây bút, con hòa điệu với Sinh thể của thày, và con ghi ra bất cứ gì qua đầu con. Con đừng suy nghĩ, đừng phân tích, như các thày đã nói trước đây. Con hãy chỉ ghi ra và để cho mọi chuyện tuôn chảy cho tới khi con  cảm thấy dòng chảy chấm dứt. Kết quả có thể chỉ là một câu vì đây là tất cả những gì con cần suy ngẫm chung quanh trở ngại đang kiềm giữ con, hay có thể dài hơn khi chúng ta đi sâu thêm vào tiến trình này.

Tới đây thì thày hầu như đã hoàn tất điều thày muốn trao truyền, nhưng còn thêm một điều nữa. Làm thế nào mà lại không có thêm một điều nữa? Thực sự là ta có thể nói là lúc nào cũng có thêm một điều nữa. Khi nào thì chấm dứt? Ấy, với thày thì không bao giờ chấm dứt. Nhưng với các con, đang sống trong không gian và thời gian, thì có giới hạn. Do đó, thày sẽ giới hạn vào một điều nữa mà thôi.

9.11. Vì sao El Morya đổi tên

Vì sao thày đổi tên từ El Morya sang Chân sư MORE? À, có nhiều lý do mà thày đã trình bày trước đây, nhưng lý do vi tế là những ai trong các con biết lịch sử các phong trào chân sư thăng thiên thì biết là thày Saint Germain đã bảo trợ Phong trào TA LÀ (I AM Movement). Sau khi đã rõ ràng là Phong trào TA LÀ không thể tiếp tục hoạt động với một người sứ giả được bảo trợ, thì thày Saint Germain nhận ra là thày đã đưa Phong trào TA LÀ và việc trao truyền giáo lý qua phong trào này tới điểm xa nhất có thể thực hiện trong hoàn cảnh trái đất lúc đó. Thày Saint Germain xin gặp Hội đồng Nghiệp quả để xin bảo trợ một phong trào khác, là tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh (The Summit Lighthouse). Hội đồng Nghiệp quả không chấp nhận đề nghị này vì thày Saint Germain đã đầu tư quá nhiều ánh sáng của thày vào Phong trào TA LÀ và Hội đồng không muốn thày tốn thêm ánh sáng vào một phong trào khác, vì như vậy thày sẽ không còn đủ ánh sáng để làm công việc chủ tể Thời đại Bảo bình.

Câu chuyện được kể trong tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh là lúc đó thày đứng ra nhận lãnh trách nhiệm và thày có một viên kim cương trên trán tượng trưng cho thành đạt của thày, và thày phải đưa viên kim cương đó cho Hội đồng Nghiệp quả làm vật bảo đảm cho việc đứng ra bảo trợ tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh. Tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh đã kể câu chuyện này để tạo cảm giác khẩn thiết nơi các thành viên, cảm giác họ rất quan trọng, tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh rất quan trọng, chuyện họ vượt qua mọi thử thách rất quan trọng, như câu châm ngôn lúc đó là: “Chúc bạn vượt qua mọi thử thách.” Ý tưởng đưa ra là thày, El Morya, lúc nào cũng có mặt để thử thách các thành viên.

Giờ đây, như Mẹ Mary đã nói lúc đầu hội nghị, mọi chuyện có thể xem như một biểu tượng có một ý nghĩa thâm sâu hơn. Ý nghĩa thâm sâu hơn là tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh được bảo trợ chính yếu để giúp những người chưa vượt qua các khai ngộ của thời Song Ngư, và cho họ một cơ hội cuối. Một số đông quả thực đã vượt qua khai ngộ này và đã tiến xa hơn, và một số khác thì không. Mọi chuyện luôn là như thế. Đến một lúc thì các thày không thể duy trì một người sứ giả được bảo trợ tại tổ chức Ngọn hải đăng trên Đỉnh và những người được trao cơ hội tiến lên nhận lãnh vai trò đó đã không muốn làm công việc đó. Do đó, chuyện các thày phải rút lui trở nên rõ ràng.

Thày chắc chắn phải rút lui khỏi phong trào Ngọn Hải đăng trên Đỉnh, và sau khi bỏ chút thì giờ suy ngẫm, thày quyết định là sẽ hiệu quả hơn nếu thày đổi tên, như một tín hiệu cho những ai muốn nghe là thày không những đã bỏ đi làm chuyện khác, mà thày đã trở nên HƠN NỮA. Như dự trù, cũng có những người đã nói: “Ồ, một chân sư thăng thiên không bao giờ thay đổi tên, do đó đây phải là một chân sư giả.” Hãy chấp nhận nó là thế. Vinh quang của thế gian rồi cũng qua đi. Vì khi con đạt quả vị Ki-tô, thì con cho mọi vinh quang của thế gian qua đi và bước vào sự huy hoàng của thế giới kế tiếp, như thày đã làm.

Một cái tên có nghĩa gì? Quả thực chỉ là như thế này: không ai có thể quy định Chân sư MORE. Trong tổ chức Ngọn Hải đăng trên Đỉnh, họ nghĩ họ đã quy định thày. Thày là một người kỷ luật khắt khe. Thày là người luôn luôn thử thách đệ tử, và với hầu hết đệ tử điều này có nghĩa họ không thể thấy tình thương vô điều kiện mà thày tỏa rạng. Điều gì đã đưa người sứ giả này vào con đường trở thành sứ giả? Đó là khi ông, trong một tình huống đặc thù mà ông đã kể lại, quyết định với lên hơn nữa, không bào chữa cho tự ngã, không tìm cách xác chứng nó và chứng minh mình đúng người khác sai, chỉ giản dị bỏ tất cả lại đằng sau và đi theo Ki-tô. Khi ông làm vậy thì ông trải nghiệm tình thương vô điều kiện mà thày trao cho tất cả đệ tử, nhưng họ không thể trải nghiệm khi chưa với lên cái cao hơn tâm vỏ ngoài, là tâm muốn nó đúng trong thế gian này. Do đó, có thể nói là vai trò sứ giả của vị sứ giả này chỉ dựa trên một điều, đó là với lên cái hơn nữa. Nếu con đang theo học giáo lý được trao truyền trong đợt truyền giáo này thì hiểu điều này sẽ mang lại lợi ích cho con, vì lẽ tất nhiên nó cũng áp dụng cho con. Nếu con muốn nhận lãnh trọn vẹn cơ hội mà giáo lý này cống hiến thì chìa khóa giản dị là: luôn luôn với lên cái hơn nữa.

Thày lúc nào cũng hơn nữa, nhưng điều này không có nghĩa là thày ngoài tầm với của các con. Các con có thể tiếp cận thày bất cứ lúc nào. Con thấy chăng, không phải là thày trên này và con ở dưới kia, và con chỉ có thể tiếp cận thày khi con vượt qua được khoảng cách. Không đâu, thày lúc nào cũng hơn nữa. Điều này không có nghĩa là thày lúc nào cũng đi lên cao hơn. Thày cũng đi xuống thấp hơn. Thày có khả năng tiếp cận càng ngày càng nhiều người, nhưng chỉ khi họ với lên cái gì hơn trạng thái tâm thức hiện hành của họ.

Có thể thày đã nói nhiều hơn là thêm một chuyện nữa, tuy nhiên thày hy vọng là con có thể nắm bắt thêm một chút cái hơn nữa mà thày là. Tới đây thì thày niêm các con trong tình thương vô điều kiện mà thày là, và với một tia sáng trong ánh mắt, thày nói: “Chúc con vượt mọi thử thách”. Làm sao con vượt qua thử thách? Giản dị lắm: luôn luôn với lên cái HƠN NỮA.