25 | Buông bỏ ý muốn giấu giếm Ki-tô

Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Giê-su Ki-tô qua trung gian Kim Michaels, ngày 8 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.

TA LÀ Chân sư Thăng thiên Giê-su Ki-tô. Thày phải nói gì về quả vị Ki-tô? À, lẽ tự nhiên tất cả các chân sư đã phát biểu trước thày đã chú tâm vào một khía cạnh đặc thù của quả vị Ki-tô, và do đó thày cũng sẽ chú tâm vào một khía cạnh đặc thù, và đó là thắng lợi hay chiến thắng.

Khi con nhìn về các thời đại đã qua, nhìn về phong trào Cơ đốc giáo và các giáo phái Cơ đốc thì con thấy rất rất nhiều tín đồ Cơ đốc, dù họ thuộc vào các Hội thánh hay giáo phái khác nhau, có viễn quan là Ki-tô sẽ trở lại trái đất và biểu hiện chiến thắng không thể chối cãi. Thày sẽ chinh phục tất cả các lực tăm tối, đập tan chúng và chinh phục mọi đối kháng chống lại biểu hiện vương quốc Thượng đế trên trái đất, và với đa số các tín đồ Cơ đốc giáo thì điều này có nghĩa là thày, là Ki-tô, sẽ tới và chinh phục tất cả những người mà họ không thích. Đây là một chủ đề mà con thấy lặp đi lặp lại nhiều lần, ngay cả với các tín đồ Cơ đốc ngày nay. Con hãy nhìn Hoa Kỳ và thấy biết bao người nghĩ là họ đã thắng trong kỳ bầu cử, họ bây giờ đã chiến thắng, và một ngày không xa Ki-tô sẽ trở lại, và họ, với giáo phái riêng của họ, sẽ được nâng lên như những môn đồ chân chính của Ki-tô.

25.1. Hoang tưởng Ki-tô chiến thắng

Thày muốn xin con xem xét một câu hỏi giản dị: “Điều gì trong câu chuyện cuộc đời của thày hỗ trợ hoang tưởng Ki-tô sẽ chiến thắng và chinh phục tất cả?” Con nhận ra chăng tâm trạng của đa số các tông đồ của thày, đa số các người đã đi theo thày, khi thày chết trên cây thập tự? Con có biết chăng là đa số cảm thấy rất bấn loạn, hoàn toàn bị đánh bại? Bởi vì họ cũng có hoang tưởng là thày sẽ không chết trên cây thập tự, nhưng bằng cách nào đó Thượng đế sẽ cứu thày, và thày sẽ hiện ra như người chiến thắng. Thật ra thì chính thày cũng có một thoáng hoang tưởng đó, và chỉ khi thày bị treo trên cây thập tự thì thày mới hoàn toàn nhận ra và chấp nhận là: “Xác thân này quả thật sẽ chết trên cây thập tự, và Thượng đế sẽ không đến cứu ta.” Do đó, thày phải rũ bỏ hồn ma đó, ngã tách biệt cuối cùng đó, có hoang tưởng là Ki-tô sẽ chiến thắng trong thế gian này. Làm sao Ki-tô có thể chiến thắng trên một hành tinh phi tự nhiên như trái đất khi Ki-tô chính là nền tảng của việc thực thi quyền tự quyết? Giáo lý mà các thày đã trao truyền cho các con giải thích điều này một cách sâu sắc hơn tất cả những lời giải thích đã được đưa ra trước đó.

Đấng Sáng tạo quy định tâm Ki-tô vì đấng Sáng tạo biết rằng để con người có thể thử nghiệm tất cả các khía cạnh của quyền tự quyết thì một số sinh thể sẽ đi vào nhị nguyên. Do đó, tâm Ki-tô là cơ chế cho con người cơ hội trở về với hợp nhất, nhưng điều này phải xảy ra trong khuôn khổ Luật Tự quyết. Nếu Ki-tô xuất hiện như một biểu hiện không thể chối cãi được và đập tan các kẻ thù của Thượng đế và dùng sức mạnh để thiết lập vương quốc Thượng đế trên trái đất, thì đây phải chăng là vi phạm Luật Tự quyết mà đấng Sáng tạo đã thiết lập ra? Quả đúng đó là một vi phạm.

Ki-tô là gì? À đúng nó là yếu tố kết hợp đấng Sáng tạo với tạo vật của ngài. Nếu Ki-tô xuất hiện và áp đặt vương quốc Thượng đế lên người dân trên Trái đất, thì chính Ki-tô sẽ đi ngược lại ý định của Thượng đế, của đấng Sáng tạo. Ki-tô sẽ không bao giờ làm vậy vì Ki-tô đã được đấng Sáng tạo quy định để kết hợp thông qua quyền tự quyết. Đấng Sáng tạo không muốn các nối dài của ngài bị ép phải đi vào hợp nhất với ngài, nhưng muốn họ làm vậy qua chọn lựa tự do. Ki-tô sẽ luôn luôn tôn trọng điều này. Ki-tô không thể làm gì khác.

25.2. Quả vị Ki-tô sẽ không khiến con chiến thắng trong mọi chuyện con làm

Giờ đây, các con là các đệ tử trực tiếp của Chân sư Thăng thiên Giê-su Ki-tô, không phải là những người theo quan điểm sùng bái mà các hội Thánh Cơ đốc xiển dương, thì các con có thể hỏi: “À, vậy những điều này áp dụng ra sao vào đời sống hàng ngày của chúng con?” Nhiều đệ tử Chân sư Thăng thiên trong những thập niên qua đã nghĩ rằng: “Khi tôi đi trên con đường dẫn tới quả vị Ki-tô và đạt một trình độ tâm thức Ki-tô nào đó, thì tôi sẽ chiến thắng trong mọi chuyện tôi làm.” Một thí dụ là: “Nếu tôi có chân lý của Ki-tô thì tôi sẽ thắng mọi cuộc tranh luận với người khác vì tôi có chân lý trong khi họ không có.” Ngay cả đệ tử Chân sư Thăng thiên cũng đã có những hoang tưởng về các khả năng, các khả năng đặc biệt mà họ sẽ đạt được khi họ đi trên con đường quả vị Ki-tô. Những hoang tưởng này từ đâu tới? À, như thày có nói, chúng không thể đến từ tâm Ki-tô, như vậy chúng phải tới từ tâm phản-Ki-tô, tâm tách biệt, tâm thức nhị nguyên. Các thày đã giảng gì về tự ngã? Nó muốn trở nên bất tử, nhưng ở tầng cấp cận kề nhất, nó muốn cảm thấy an toàn. Làm sao nó cảm thấy an toàn? Nó sẽ cảm thấy an toàn khi nó thiết lập được quan điểm nhị nguyên của nó như chân lý tối hậu, vì đó sẽ là chiến thắng tối hậu của tự ngã.

Khi con tìm ra con đường của quả vị Ki-tô, nghe nói tới khái niệm quả vị Ki-tô, thì con có thể làm gì khác hơn là để tự ngã pha màu quan điểm của con, hiểu biết của con về quả vị Ki-tô? Do đó, con dễ nghĩ rằng khi con đi trên con đường quả vị Ki-tô thì thế giới quan tâm linh của con, hay giáo lý chân sư thăng thiên sẽ được xác chứng, và thế giới sẽ bằng cách nào đó công nhận là giáo lý của con cao trội hơn cả, như những tín đồ Cơ đốc mơ ước rằng thế giới sẽ nhìn nhận hội Thánh của họ như là hội Thánh chân chính duy nhất của Ki-tô. Một lần nữa, các thày không muốn trách cứ bất cứ ai, các thày chỉ chỉ cho các con thấy một giai đoạn mà đa số đệ tử chân sư thăng thiên trải qua.

Điều con thấy ở đây là con trải qua một giai đoạn của con đường tâm linh khi con nghĩ, có thể một cách không ý thức nhưng ngay dưới tầng nhận biết ý thức, là Ki-tô sẽ bằng cách nào đó chứng nhận quan điểm của con về thế giới và về chính con. Như các thày có giảng, nếu Ki-tô chứng nhận quan điểm hiện hành của con thì chuyện gì sẽ xảy ra? Chuyện xảy ra là con sẽ càng bị kẹt hơn nữa trong quan điểm đó. Quan điểm hiện hành của con không phải là quan điểm tối hậu và bị pha màu bởi tự ngã, vậy làm sao Ki-tô có thể chứng nhận quan điểm đó?

25.3. Điều mà tự ngã không muốn con nhận ra

Đó là lý do tại sao một số người tìm thấy giáo lý chân sư thăng thiên, hăng hái áp dụng giáo lý, cảm thấy họ tiến bộ rất nhiều, và sau đó họ tới điểm cảm thấy: “À, mọi chuyện không hấp dẫn như lúc trước, mọi chuyện không mới mẻ như lúc trước.” Họ cảm thấy họ không tiến bộ như họ nghĩ họ phải tiến bộ, họ chưa đột phá và đạt kết quả. Cơ chế đằng sau cảm nghĩ này rất giản dị. Mục đích của việc đi trên con đường quả vị Ki-tô là, như các thày có giảng – không biết bao nhiêu lần rồi, hàng mấy chục lần – giải quyết tâm lý. Tự ngã không muốn con nhận ra điều này, vì vậy tự ngã vẽ ra hình ảnh là nếu con làm tất cả các chuyện vỏ ngoài thì con sẽ đạt được kết quả vỏ ngoài vì nó muốn con sao lãng việc nhìn vào tâm lý của mình.   

Khi con tìm thấy con đường tâm linh, thì con được cho một thời gian ân huệ. Các thày rải truyền ánh sáng đến con, do đó con cảm thấy quả thật đang tiến bộ. Nếu con không trụ vào con đường nội tâm và nhìn nhận một cách có ý thức nhu cầu giải quyết tâm lý, thì sẽ tới điểm các thày phải thu hồi ánh sáng. Nói cách khác, Ki-tô ở bên con và giúp con lúc ban đầu, nhưng nếu con không bắt đầu đi theo con đường nội tâm và khởi sự giải quyết tâm lý, thì Ki-tô bắt buộc phải rút lui vì nếu không Ki-tô sẽ xác chứng quan điểm của con cho rằng đi theo con đường vỏ ngoài là đủ – và Ki-tô sẽ không bao giờ làm vậy. Nếu con cảm thấy con đang dậm chân tại chỗ, thì chỉ có một cách thoát ra khỏi tình trạng đó, và đó là bắt đầu nhìn vào tâm lý của mình, quả thật là nhìn vào cái xà trong con mắt mình.

25.4. Những trải nghiệm gây sốc trên con đường quả vị Ki-tô

Giờ đây, có một hiện tượng trên con đường tâm linh mà thày muốn các con lưu ý. Để lấy một thí dụ, các con hãy xem xét trường hợp các tông đồ và môn đồ của thày có mặt ở phiên tòa xử án thày, đã theo thày khi thày bước đi trên con đường Via Dolorosa ( con đường Thương khó) qua các đường phố Jerusalem, vác trên vai thanh ngang của cây thập tự. Họ đứng chứng kiến thày bị đóng đinh lên thập tự, hy vọng một phép lạ sẽ xảy ra, và sau đó thấy thày buông bỏ hồn ma cuối, thở hơi cuối cùng, thấy mũi giáo đâm vào hông thày và rốt cuộc đi tới nhận định: “Giê-su đã chết, Giê-su đã chết trên cây thập tự.” Đây là một hoàn cảnh mà ta có thể gọi là một thức tỉnh phũ phàng. Một số gọi đây là trải nghiệm đập đầu vào sàn xi măng, khi con đập đầu vào sàn xi măng và nhận ra là sàn xi măng không bị lõm vào. Đó là một biểu hiện vật lý không thể chối cãi được, phá tan quan điểm mà con có về điều gì phải xảy ra và không được xảy ra. Đó là một trải nghiệm gây sốc.

Chuyện con gặp những trải nghiệm gây sốc như vậy trên con đường quả vị Ki-tô không phải là điều hoàn toàn không thể tránh khỏi. Không phải ai cũng có trải nghiệm đó, nhưng đa số sẽ có một số trải nghiệm gây sốc vì đó là chuyện xảy ra khi các chờ mong, các hình tư tưởng của con giáp mặt thực tại của tâm Ki-tô. Trong một số trường hợp, chuyện đó xảy ra khi các chờ mong của con giáp mặt thực tại của bát cung vật lý, hoàn cảnh vật lý, nhưng đây không phải là điều thày thực sự muốn nói ở đây.

Điều thày muốn nói ở đây là trường hợp con có một chờ mong nào đó và con nối kết với tâm Ki-tô. Tâm Ki-tô cho con một khung tham chiếu cho phép con thấy là chờ mong của con, quan điểm của con hay hình tư tưởng của con không phù hợp với thực tại của Ki-tô. Con có thể có trải nghiệm con thấy hình tư tưởng của con không thực vì cái Ta Biết, khi gặp tâm Ki-tô, bước ra ngoài hình tư tưởng và nhìn thấy nó từ bên ngoài. Nó thấy sự hoang tưởng, cái không thực của hình tư tưởng. Chuyện xảy ra cho nhiều người khi họ lần đầu có những trải nghiệm như vậy là cái Ta Biết của họ bước ra ngoài một ngã tiềm thức đặc thù và thấy là quan điểm mà ngã đó phóng chiếu không thực. Cái Ta Biết lúc đó vẫn còn bị pha màu bởi một ngã tiềm thức khác, và chuyện thường xảy ra là người đệ tử thấy mình đã ôm giữ một ảo tưởng, đã tin vào một lời gian dối, nhưng y lại bị pha màu bởi một ngã khác lên án y vì y đã tin vào lời gian dối.

Con cảm thấy toàn bộ trải nghiệm này giống như một thức tỉnh phũ phàng khi con giáp mặt thực tại của Ki-tô và thấy một ảo tưởng, nhưng con vẫn bị pha màu bởi một ảo tưởng khác và do đó con lên án mình vì đã tin vào ảo tưởng. Qua dòng lịch sử, đã có những tín đồ Cơ đốc giáo thành tâm cố gắng thể nhập giáo lý của Ki-tô và gặp phải các trải nghiệm đó. Một số đã đi tới kết luận họ là tội đồ: Ồ, tôi là tội đồ khốn cùng vì tôi thấy tôi có ảo tưởng này, và tôi không thấy phản ứng của tôi bị một ảo tưởng khác pha màu. 

25.5. Xoay chuyển bỏ chú tâm vào ngã ở tầng 96

Một số các con có thể nhận ra các hoàn cảnh này, và một số thì không. Lý do vì sao thày nêu ra điều này là vì mong muốn cao nhất của thày là các con tới điểm không bị sốc khi con gặp thực tại của Ki-tô, và gặp gỡ này không khiến con lên án chính mình. Khi con đi trên con đường tâm linh từ tầng 48 đến tầng 96 thì có khi con gặp thực tại Ki-tô nhưng con thường không bị thức tỉnh phũ phàng vì con chỉ được cho vừa đủ để tiến từ tầng này lên tầng kế tiếp. Khi con tới gần tầng 96 (và để có thể vượt quá tầng 96) thì con phải gặp gỡ tâm Ki-tô trong thực tại không phin lọc của nó. Nếu lúc đó con vẫn còn một ngã tiềm thức phán xét chính mình, chê bai mình, hạ thấp mình vì không toàn hảo, thì cuộc gặp gỡ có thể là một trải nghiệm rất khó chịu.

Nếu con có thể làm việc trên các ngã đó thì cuộc gặp gỡ không nhất thiết là một trải nghiệm khó chịu. Điều lý tưởng là khi con đi quá tầng 96 thì con sẽ gặp gỡ Ki-tô dưới một biểu hiện càng ngày càng tinh khiết, nhưng việc này sẽ không khiến con khiển trách mình. Con chỉ giản dị nhìn vào ảo tưởng mà con đang có, dùng tâm Ki-tô như một khung tham chiếu để buông bỏ ảo tưởng và thay vì hạ thấp mình vì đã có ảo tưởng, con cảm thấy vui mừng vì đã thăng vượt ảo tưởng.

Làm sao con làm được cuộc chuyển tiếp này? À, con cần nhìn vào các ngã tiềm thức khiến con lên án mình, nhưng con cũng cần, với tâm ý thức, xoay chuyển tâm như thày đã đề cập ở trên. Xoay chuyển này không dễ làm vì điều con thực sự cần nhận ra là: “Mọi chuyện không xoay quanh tôi.” Con cần khắc phục sự chú tâm vào chính mình vì sự chú tâm này là gì? À, khi con nói tự ngã được sinh ra từ tách biệt, thì con có thể nói là dù con đã kết nối trở lại và đi từ tầng 48 lên tầng 96, thì con vẫn còn mang theo mình một số thành phần của ngã tách biệt đó. Để có thể vượt qua khai ngộ ở tầng 96, thì con phải buông bỏ các thành phần đó. Nói cách khác, tự ngã vẫn tìm cách pha màu con đường tâm linh của con, nghĩ rằng nó sẽ được hưởng lợi lạc nào từ đó, nghĩ rằng con sẽ được hưởng lợi lạc nào từ đó như một cái ta tách biệt.

Cho tới tầng 96, con thực sự có thể tin rằng con đang đi trên con đường quả vị Ki-tô như một sinh thể tách biệt, và con có thể đạt quả vị Ki-tô như một sinh thể tách biệt, và do đó làm chuyện gì đó như một sinh thể tách biệt, thậm chí chiến thắng như một sinh thể tách biệt. Ý nghĩ này khiến con chú tâm vào chính mình, nhưng nó cũng đưa con vào một nhị nguyên không thể tránh, là nơi có thắng nhưng cũng có thua, vì trong nhị nguyên không thể có thắng mà không có thua. Khi con gặp gỡ tâm Ki-tô cho con thấy ảo tưởng con đang có, thì, à, con có thể nghĩ là mình thua cuộc và đó chính là lý do vì sao con bị sốc và có trải nghiệm khó chịu.

25.6. Con muốn phần thưởng của mình trên trái đất hay trên thiên đàng?

Con cần xoay chuyển một cách có ý thức, nhưng xoay chuyển đó là gì? À, thày có nói về việc chú tâm vào cái ta, nhưng còn hơn thế nữa, quả thật đó là lấy một quyết định. Thày có nói đến những người muốn được phần thưởng trong thế gian và những người muốn được phần thưởng trên thiên đàng, và ý nghĩa của việc này là ngã tách biệt, tự ngã, sẽ nghĩ rằng con đường quả vị Ki-tô sẽ cho nó một phần thưởng trong thế gian. Để khắc phục điều này, con cần lấy một quyết định có ý thức: con không muốn được phần thưởng trong thế gian, con muốn được phần thưởng trong trạng thái thăng thiên.

Điều này có nghĩa là con phải buông bỏ một số chuyện. Con phải buông bỏ ý muốn đạt được kết quả vật lý trên con đường quả vị Ki-tô. Con phải buông bỏ ý muốn đạt được khả năng đặc biệt nào đó, thắng các cuộc tranh luận, làm một số phép lạ. Nhiều người nghĩ họ phải làm được cùng những phép lạ mà thày đã làm khi trước nếu họ đạt được tầng quả vị Ki-tô mà thày đã đạt được. Như thày có nói, phép lạ quả thật chỉ được dành cho thời đó và trình độ tâm thức lúc đó – thời này phép lạ không cần thiết nữa.

Con thấy là con cần buông bỏ toàn bộ quan điểm (bất kể quan điểm này là gì cho riêng con, và mỗi người có thể có hoang tưởng khác nhau về phần thưởng mà quả vị Ki-tô sẽ cho họ) cho rằng đi trên con đường quả vị Ki-tô sẽ cho con một phần thưởng nào đó trong thế gian này. Con hãy nghĩ thêm đi, ý tưởng muốn một phần thưởng trong thế gian chỉ có thể đến từ một ngã tách biệt. Nếu tâm Ki-tô xác chứng niềm tin này thì nó sẽ khiến con bị giam chặt thêm vào ngã tách biệt, và con có thể bị giam trong đó cho đến hết kiếp sống này và thậm chí trong những kiếp tới. Do đó, con cần nhận ra một cách có ý thức: “Tôi không muốn được phần thưởng của tôi trong thế gian này. Tôi muốn được phần thưởng trong trạng thái thăng thiên.”

Bất kể phần thưởng này là gì trong hoang tưởng của riêng con, con cần tới điểm chạm trán nó để có thể đi quá tầng 96 là nơi có thể nói là con thực sự bắt đầu con đường quả vị Ki-tô. Con có thể nói con đi trên con đường quả vị Ki-tô từ tầng 48 đến tầng 96, nhưng ta có thể gọi đây là con đường vỏ ngoài. Ở tầng 96, con trụ chặt vào các khía cạnh nội tại của con đường quả vị Ki-tô, và những khía cạnh này sẽ dẫn con tới tầng 144. Nếu con không buông bỏ ước muốn có một phần thưởng vỏ ngoài, thì con không thể vươn lên quá tầng 96, và rất có thể con sẽ bắt đầu đi xuống nếu con tìm cách đạt được quyền năng nào đó qua tâm phản-Ki-tô ngõ hầu đạt được phần thưởng trong thế gian vì con chưa chịu buông bỏ hồn ma đó, con chưa chịu BUÔNG BỎ.

25.7. Chiến thắng trên con đường Ki-tô

Vậy phải chăng như vậy có nghĩa là con không thể chiến thắng khi con đi trên con đường quả vị Ki-tô? Không đâu, con có thể có nhiều chiến thắng. Chiến thắng của con là con có thể đạt được nhiều tự do hơn, tâm an bình hơn, tự do hơn để chỉ là người mà con là và biểu lộ bất kể điều gì đến với con từ Hiện diện TA LÀ của con. Con có thể đạt tự do là cánh cửa mở, không hơn, không kém. Chiến thắng tối hậu của con khi đi trên con đường quả vị Ki-tô là thăng thiên. Chiến thắng tối hậu của Ki-tô là con rời thế gian này. Có thể có những chiến thắng khác. Con có thể bị cám dỗ phản ứng lại thế gian bằng nhiều cách, tham gia vào các cuộc đấu tranh hay tranh luận, muốn chứng tỏ người khác sai, muốn chứng tỏ con đúng, biện hộ cho mình. Khi con buông bỏ được cám dỗ này của ông hoàng thế gian và buông bỏ ngã thúc dục con phản ứng, thì đây cũng là một chiến thắng. Con chiến thắng mỗi lần con buông bỏ một trong những ngã vi tế đó.

Con có cảm thấy là bài truyền đọc này không đáp ứng chờ mong của con chăng, nó không lạc quan, sinh động như thông diệp của thày Saint Germain? Phải chăng nó nghiêm trang, ảm đạm hơn? À, đây chính là ý định của thày, vì mục đích của thày là chuẩn bị con cho giây phút đầu không thể tránh khi con giáp mặt tâm Ki-tô và thấy một trong những ảo tưởng của tự ngã của con, và con không thể chối cãi. Có những người đã rất chân thành đi trên con đường tâm linh, theo quan điểm con đường tâm linh của họ, và sau khi họ tới giây phút chạm trán sự thực đó thì họ hoàn toàn rời bỏ con đường tâm linh –vì họ bị một cú sốc lớn. Thày đang tìm cách chuẩn bị con để các con nào chưa giáp mặt giây phút đó sẽ không có phản ứng tiêu cực. Với các con nào đã trải nghiệm giây phút đó thì thày muốn giúp các con xử lý trải nghiệm đó để con tới điểm nhận ra là con có thể khắc phục ý niệm con có gì sai trái vì con đã chạm mặt thực tại của Ki-tô.

Con có thể tới điểm con không lên án mình vì đã có một ảo tưởng. Thày Saint Germain đã nói gì? Thày đã từng có tâm lý chưa được giải quyết. À, con yêu dấu, con có thể nào dùng tất cả các giáo lý mà các thày đã trao truyền để xem xét quan niệm thờ phượng Giê-su Ki-tô mà các giáo phái Cơ đốc đã tạo ra? Con có thể xem xét lại kinh điển và thấy là thày cũng đã từng có tâm lý chưa giải quyết và thày phải giải quyết chúng? Con có thể thấy những ngụ ý nếu con đọc được những ẩn ý đằng sau những dòng kinh thánh. Con có thể xem tình huống tại bữa tiệc cưới ở Cana mà Mẹ Mary đã đề cập, khi thày đứng yên và do dự. Tại sao thày do dự? Nếu không phải vì một vấn đề tâm lý chưa giải quyết, thì còn là gì nữa?

25.8. Từ con của người thành con Thượng đế

Có bao nhiêu tín đồ Cơ đốc sẽ coi thông điệp này như một lời thóa mạ thần linh, nhưng thế nào là thóa mạ thần linh? Đó là một quan niệm thiết thực về Giê-su Ki-tô hay một quan niệm thờ phượng Giê-su Ki-tô? “Con sẽ không có Ki-tô nào khác trước mặt ta”, và do đó con phải nhận ra thày là con của người, thày có tâm lý chưa giải quyết, và thày đã trở thành Con của Thượng đế khi thày giải quyết tâm lý đó. Các con là con trai con gái của người, nhưng các con có thể trở thành Con trai Con gái của Thượng đế bằng cách giải quyết tâm lý của mình – đây chính là con đường quả vị Ki-tô. Con chuyển từ là con trai con gái của người trở thành Con trai Con gái của Thượng đế, như Paul có nói trong một bức thư: “Chúng ta sẽ trở thành Con của Thượng đế.”

Con đường quả vị Ki-tô không phải là con đường Thương khó Via Dolorosa đầy đau khổ mà người Công giáo mường tượng. Nó không phải con đường đầy đau đớn, nhưng sẽ có những lúc con đập vào tảng đá của Ki-tô và con nhận ra là tảng đá của Ki-tô sẽ không di dịch. Nó không thể xê dịch và mặc dù những hoang tưởng của tự ngã, giống như khi Peter nghĩ y có thể bảo thày chuyện gì phải xảy ra hay không được xảy ra cho thày, Ki-tô sẽ không di dịch. Ki-tô sẽ không thích ứng theo hoang tưởng của con người, và khi con trải nghiệm điều này thì con nhận ra là tự ngã sẽ không thể thay đổi thực tại và sự thật của Ki-tô. Do đó, con lúc đó có thể chọn lựa chấp nhận Ki-tô, theo Ki-tô bằng cách bỏ tự ngã lại đằng sau, để cho kẻ chết chôn người chết của họ.

25.9. Chọn Ki-tô thay vì tự ngã

Lúc ban đầu, con có thể đi trên con đường quả vị Ki-tô mà không cần phải có trải nghiệm đó, nhưng trên lý thuyết con có thể có trải nghiệm đó bất cứ lúc nào. Ngay cả khi con ở dưới tầng 48. Có thể nói là Paul đã gặp ánh sáng của Ki-tô trên con đường tới Damascus và đã sẵn lòng nhìn nhận rằng ông là người cần thay đổi cuộc đời mình theo thực tại của Ki-tô, từ bỏ những quan điểm của mình, những quan điểm sai lạc về Ki-tô. Tự ngã của con sẽ sợ lúc này. Cái Ta Biết thì không phải sợ, và đây là mục đích của thày khi trao bài truyền đọc này: để chuẩn bị con, cái Ta Biết. Khi con gặp tảng đá không thể xê dịch của Ki-tô, thì cái Ta Biết có thể chọn Ki-tô thay vì chọn tự ngã, và con có thể chỉ giản dị để cho tự ngã chết đi, khía cạnh đó của tự ngã, ngã tiềm thức đó. Con hãy để cho nó chết đi và được tái sinh trong sự sống của Ki-tô.

Con thấy chăng, khi con có trải nghiệm mà thày đề cập, khi cái Ta Biết xoay chuyển ra khỏi một ngã, thấy ảo tưởng nhưng vẫn bị pha màu bởi một ngã khác và vì vậy nó lên án con vì đã có ảo tưởng, thì khi đó con không được tái sinh. Con vẫn còn mang theo mình một thành phần của tự ngã, và nó pha màu cách con nhìn con đường tâm linh. Con có thể xem xét lại một cách có ý thức cách con nhìn con đường tâm linh và tới điểm khi con gặp tảng đá của Ki-tô thì đúng là tảng đá sẽ đập tan một ảo tưởng của tự ngã, nhưng con sẵn lòng buông bỏ ảo tưởng đó, và sau đó con nhận ra là Ki-tô không lên án con vì con đã có ảo tưởng đó. Con có thể có một ngã tiềm thức lên án con, nhưng Ki-tô thì không lên án con. Ki-tô là đấng Cứu chuộc có thể chuộc lại tất cả các ảo tưởng và tội lỗi của con (nếu con nhất định muốn bám chặt vào từ này). Khi con nói: “Tôi có ảo tưởng này thì có sao đâu, tôi sẽ theo chân thày,” thì lúc đó con được tái sinh vào một ý niệm bản ngã cao hơn. Con không cần lên án mình vì đã có một ảo tưởng.

Con thấy đấy, có một thành phần của tự ngã, và có sa nhân từ bên ngoài, muốn phóng chiếu vào con là đi trên con đường tâm linh lúc nào cũng sẽ tuyệt vời. Để con có thể thực sự đi trên con đường tâm linh, thì con phải sạch hết mọi thành phần của tự ngã hay mọi ảo tưởng, và do đó, khi con thấy con có một ảo tưởng thì con phải lên án mình. Ki-tô không nói như vậy. Con đường quả vị Ki-tô là gì? Đó là con đường không ngừng thăng vượt hết ảo tưởng này đến ảo tưởng khác. Các thày đã giảng điều gì: làm sao con hiện thân trên trái đất? Con bắt đầu từ tầng 144, con lấy vào một ảo tưởng, con xuống tầng 143, con lấy thêm một ảo tưởng, và con cứ tiếp tục lấy thêm vào ảo tưởng cho tới khi con xuống tới tầng 48. Làm sao con đi ngược trở lên? Bằng cách khắc phục một cách có ý thức các ảo tưởng đó.

Con sẽ vẫn còn ảo tưởng cho tới khi con lên tới tầng 144 và thăng thiên. Điều thày muốn nói là: con có thể tới điểm con có thể vượt quá việc lên án mình. Con cần tới điểm đó ở tầng 96, con có thể tới điểm đó trước đó, khi con ngưng chờ đợi là con lúc nào cũng phải toàn hảo. Đó là điều tự ngã muốn tin. Có thể nói đây là lời gian dối vi tế nhất của tự ngã, cho rằng nó không có gì sai trái, và nếu con không nhìn nhận là tự ngã có gì sai trái, thì tự ngã có thể sẽ qua mắt Ki-tô và lẻn được vào thiên đàng. Con sẽ tới điểm nhận ra sự thực là Ki-tô đã thấy tự ngã.

25.10. Buông bỏ ý muốn trốn tránh Ki-tô

Tự ngã không bao giờ có thể lừa tâm Ki-tô hay các đại diện của Ki-tô là các chân sư thăng thiên. Tự ngã sẽ không bao giờ vào thiên đàng, cho nên con có thể từ bỏ toàn bộ ý tưởng cho rằng con có thể lừa lọc để vào thiên đàng, hay tự ngã có thể tìm ra một cách nào đó để lẻn vào thiên đàng dưới tầm rà của máy ra-đa. Con thấy chăng, không có lối đi nào dưới tầm ra-đa của tâm Ki-tô, vì trong tâm Ki-tô không có trên hay dưới, phải hay trái, lên hay xuống. Tâm Ki-tô ở khắp mọi nơi, thấy tất cả mọi chuyện. Xoay chuyển có ý thức nào sẽ khiến con đường tâm linh của con trở nên dễ dàng hơn nhiều? Đó là: hãy buông bỏ ý muốn hay ảo tưởng cho rằng con có thể giấu giếm Ki-tô bất cứ điều gì.

Người sứ giả này có kể câu chuyện ông tới điểm thấy được là cách ông tiếp cận con đường tâm linh bị pha màu bởi tự ngã, và thấy mọi chuyện đó đều phù phiếm. Ông buông bỏ chúng, và sau đó ông gặp gỡ Hiện diện của thày, hỏi ông có muốn làm gì cho thày chăng. Trên căn bản ông đã buông bỏ gì lúc đó? Đó là ý muốn giấu giếm Ki-tô. Đó là lý do vì sao thày có thể tiếp cận ông. Nếu ông vẫn còn ý muốn giấu giếm Ki-tô, thì làm sao thày có thể lại gần ông? Nếu thày làm vậy thì thày đã vi phạm quyền tự quyết của ông.

Con cũng vậy, con cũng có thể tới điểm buông bỏ một cách có ý thức ý muốn giấu giếm các chân sư thăng thiên bất cứ điều gì. Để tới được điểm đó, con cần nhận ra là các thày không lên án con, không phán xét con, không hạ thấp con. Chỉ có tự ngã và các lực tăm tối mới muốn hạ thấp con. Các thày thì không. Các thày đã nói điều này bao nhiêu lần rồi? Đã bao nhiêu lần con không nghe thông điệp này? Con có thể nghe nó lần này chăng?

Con hãy buông bỏ ý muốn giấu giếm Ki-tô bất cứ điều gì. Tại sao việc này lại quan trọng? Con đường quả vị Ki-tô là gì? Đó là con đường nhập một với tâm Ki-tô. Làm sao con có thể nhập một với tâm Ki-tô khi con còn tìm cách giấu giếm tâm Ki-tô một điều gì? Thực sự thì con không thể giấu giếm tâm Ki-tô bất cứ gì. Nhưng nếu con nghĩ con có thể, thì để tôn trọng quyền tự quyết của con tâm Ki-tô phải bước lui lại để con có thể duy trì ảo tưởng đó. Nhưng khi đó, con không thể đi xa hơn tầng của con đường tâm linh nơi con cần buông bỏ ảo tưởng đó để tiến lên tầng kế tiếp. Con có thấy điều này chăng?

Thực tế là như vậy đó. Ảo tưởng mà con không chịu buông bỏ, vì con còn tìm cách giấu giếm nó khỏi mắt Ki-tô, ảo tưởng đó sẽ khiến con bị kẹt lại ở một tầng nào đó của con đường tâm linh. Nếu con có thể buông bỏ một cách có ý thức ý muốn giấu giếm Ki-tô bất cứ điều gì, thì con đường tu của con sẽ dễ dàng hơn nhiều. Khi đó, con sẽ không phải gánh chịu cú sốc khi con giáp mặt sự không di dịch của tảng đá Ki-tô sẽ đập tan ảo tưởng của con. Con sẽ suôn sẻ đi từ tầng này lên tầng kế tiếp của con đường tâm linh vì con không cưỡng chống sự thực của Ki-tô. Con mở lòng đón nhận sự thực của Ki-tô từng chút từng chút một, từng bước từng bước một, không phải tất cả cùng một lúc, nhưng khi con bước lên bước kế tiếp thì con đón nhận viễn quan cao hơn của tâm Ki-tô sẽ giúp con thấy ảo tưởng và buông bỏ nó.

Nhiều người trong các con đã nghĩ rằng, và một lần nữa đây lại là một giai đoạn không thể tránh của con đường tâm linh, con đường tâm linh dễ dàng, tuyệt vời, và các thày cũng đã cho con cảm tưởng đó. Con tự do hơn, con an bình hơn. Sự thực là lúc ban đầu, con nghĩ con có thể giấu tâm Ki-tô một số chuyện. Nếu con không tự nguyện xem xét điều này và buông bỏ ảo tưởng đó, thì con sẽ tiến tới điểm không thể tránh khi con giáp mặt tảng đá của Ki-tô sẽ đập tan ảo tưởng. Nếu con có thể buông bỏ một cách có ý thức ý muốn che giấu Ki-tô bất cứ điều gì, thì cuộc gặp gỡ đó sẽ không nhất thiết là một cú sốc lớn cho con. Con có thể mau chóng tới điểm thay vì cưỡng chống không muốn thấy sự thực kế tiếp, con mở lòng đón nhận nó một cách tự nguyện và có ý thức. Có thể nói là: đây là điểm con đường quả vị Ki-tô thực sự bắt đầu – khi con không còn tìm cách giấu giếm Ki-tô bất cứ điều gì.

Khi Ki-tô là tất cả những gì đang có, thì làm sao có thể giấu giếm Ki-tô bất cứ gì? Nếu con có thể đón nhận thực tại này thì con có thể nói: “Tại sao tôi lại cố làm chuyện không thể làm được? Tại sao tôi không buông bỏ toàn bộ ý muốn này và chỉ tuôn chảy theo Dòng sông sự Sống sẽ dần dần cho tôi một viễn kiến càng ngày càng cao hơn về các ảo tưởng mà tôi cần buông bỏ.” Đây là điều mà thày mong tất cả các con đều đạt được, và như vậy con đường tu của con sẽ tràn đầy niềm vui, không là con đường Via Dolorosa đầy đau khổ mà là con Đường của niềm Vui, niềm vui càng ngày càng lớn hơn vì con cảm thấy vui khi buông bỏ được một ảo tưởng và cảm thấy tự do hơn.

Thày đã trình bày rõ ý thày chưa? Nếu chưa thì thày có thể tiếp tục nói thêm một tiếng đồng hồ nữa, nhưng nếu những gì thày đã nói chưa đủ thì có thể là con chưa tới điểm có thể đón nhận điểm này. Các con nên biết, thày không hề lên án con. Thày biết là con đường tâm linh có nhiều giai đoạn. Thày biết là có một số các con đã sẵn sàng nghe thông điệp này, và một số khác thì chưa. Đây không phải là một vấn đề. Con đón nhận những khía cạnh khác mà các thày đã trao truyền trong hội nghị này, bất cứ gì hấp dẫn con, bất cứ gì cộng hưởng với con, và con chú tâm vào điểm đó, và có thể một ngày nào đó con duyệt lại bài truyền đọc này khi con sẵn sàng nghe nó.   

Con yêu dấu, tới đây thì thày niêm các con trong Ngọn lửa niềm Vui mà thày là, vì thày hy vọng các con có thể làm chuyện mà đa số tín đồ Cơ đốc không làm được, đó là trụ vững vào Ngọn lửa niềm Vui mà thày quả thật cầm giữ cho Trái đất. Thày biết là khi con nhìn vào đời sống vỏ ngoài của thày 2000 năm trước đây, thì không có vẻ có nhiều niềm vui trong đó, nhưng thày bây giờ là một chân sư thăng thiên, và làm sao con không có niềm vui khi con là một chân sư thăng thiên? Thày hy vọng con có thể trụ vững vào con đường quả vị Ki-tô tràn đầy niềm vui. Tới đây thì thày niêm các con trong Ngọn lửa niềm Vui đó. TA LÀ Chân sư Thăng thiên Giê-su Ki-tô.