Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Sanat Kumara qua trung gian Kim Michaels, ngày 8 tháng 6 năm 2025, nhân dịp hội nghị ở Seoul, Hàn Quốc với chủ đề: là Ki-tô Hằng sống trong đời sống hàng ngày.
TA LÀ Chân sư Thăng thiên Sanat Kumara. Một số người đã gọi thày là Đấng Thượng cổ. Một số gọi thày là Tuổi trẻ Vĩnh cửu. À, vậy thày là gì? Con có thể là cả hai điều trên chăng? À, trong mắt con người, con có thể là cả hai. Lẽ tất nhiên, con có thể nói thày không phải là một dòng sống mới. Mặt khác, thày thăng thiên từ bầu cõi này, nhưng thày không cổ xưa như một số chân sư thăng thiên đã thăng thiên trước thày. Mặt khác, thày là Tuổi trẻ Vĩnh cửu vì thày đã thăng thiên bằng cách nào? Thày thăng thiên bằng cách thể nhập một khía cạnh của tâm thức Ki-tô và đó là khía cạnh làm mọi sự đều mới.
31.1. Ki-tô làm mới tất cả mọi chuyện
Giờ đây, con nghe Giê-su nói: “ Trừ khi con trở thành trẻ thơ, con không thể vào vương quốc.” Điều này lẽ dĩ nhiên có nghĩa là với trẻ thơ tất cả đều mới mẻ, tất cả đều hào hứng. Thày tập trung vào khía cạnh đó của tâm thức Ki-tô trước khi thày thăng thiên. Thày thể nhập nó và nó mang thày vào trạng thái thăng thiên. Thày luôn luôn mở tâm đón nhận điều mới và thày tránh né đặc tính ngược lại là trở nên tinh thông: Con cái gì cũng biết. Con đã thông hiểu hết mọi chuyện. Không có gì mới nữa dưới ánh mặt trời. Tôi kiểm soát được tình hình. Đây là cảm nhận của sa nhân. Họ đã thông hiểu hết mọi chuyện. Như Maitreya đã nói: “Tất cả đều là một ảo tưởng tạo ra trong tâm.” Nó chỉ có vẻ thật cho cái tâm đó, tâm đó đã mất kết nối với tâm Ki-tô đến độ nó còn không đi tìm bất cứ gì mới, vì nó coi trọng kiểm soát trên hết.
Làm sao con thăng thiên? À, có vẻ như các bài truyền đọc sau này của các thày đã thăng vượt mục đích của hội nghị này: Là Ki-tô trong đời sống hàng ngày. Thày nhìn nhận là những gì Maitreya trao truyền cho các con là một giáo lý không có nhiều ứng dụng thực tế trong đời sống hàng ngày của các con, cho nên thày sẽ cố gắng để bài giảng của thày thực tế hơn một chút. Trên cơ bản có thể nói nó là thế này: Con hãy ngừng coi mình quá hệ trọng.
31.2. Coi đường tu và coi mình quá hệ trọng
Con thấy đấy, sẽ tới một điểm trên con đường quả vị Ki-tô khi con cần lùi lại và nói: “Con đường tu chủ yếu là gì đây? Từ trước tới giờ tôi đã tiếp cận con đường tu như thế nào?” Nhiều người trong các con sẽ thấy rằng con tìm ra giáo lý, con neo trụ vào cốt lõi của giáo lý, ít nhất như con có thể thấy vào thời điểm đó. Rồi con quyết định dốc tâm vào đường tu. Giờ đây, như đã xảy ra cho người sứ giả này, con trở nên gần như bị ám ảnh cưỡng chế phải làm mọi chuyện thật đúng, như con thấy lúc đó. Con muốn đọc tất cả các bài chú và thỉnh. Con muốn đọc tất cả các bài truyền đọc. Con muốn đi tham dự các hội nghị. Con muốn học hết các thứ đó và cùng một lúc, con cũng có cuộc sống hàng ngày.
Con không thể chỉ tập trung cả cuộc đời và cả sự chú ý của con vào giáo lý, ít nhất là đối với hầu hết các con. Nhiều người trong các con có con cái. Con có công việc làm. Con có bổn phận. Cho nên, con tạo nên sự căng thẳng mà qua các thời đại người tâm linh đã trải nghiệm, và nó đã trở thành truyền thống bên phương Đông là để có thể thật sự sống tâm linh, con phải từ bỏ thế gian và rút lui khỏi thế gian. Một lần nữa, các thày không trách cứ ai cả.
Khi chúng ta nhìn trở lại các thời đại trên hành tinh Trái đất, chúng ta có thể thấy và trải nghiệm (những người trong chúng ta đã hiện thân trên Trái đất hay các hành tinh khác) là rất khó cân bằng tăng triển tâm linh và đời sống hàng ngày trên một hành tinh phi tự nhiên. Đây là một thách thức vĩ đại. Chúng ta cũng thấy là trong Thời đại Bảo bình, chúng ta đang đi vào một thời đại mà điều lý tưởng không phải là hầu hết người tâm linh rút lui khỏi thế gian. Ngược lại, điều lý tưởng là con người ở lại trong thế gian, ít nhất là hầu hết mọi người và họ biểu hiện tâm linh trong đời sống hàng ngày. Họ không tách đời và đạo. Làm sao thực hiện được điều này?
À, điều con có thể thấy nơi chính mình, đối với nhiều người trong các con, là sau khi con dốc tâm đi trên con đường tâm linh thì con trải nghiệm một sự căng thẳng. Đó là một phần của lý do tại sao, như một số thày khác đã đề cập, con cảm thấy căng thẳng hơn sau khi con dốc công tu tập. Con bị lôi về hai hướng khác nhau và con cảm thấy có sự căng thẳng giữa đời sống hàng ngày và tăng trưởng tâm linh. Kết quả của căng thẳng đó là gì? Đó là nhiều người trong các con bắt đầu coi chính mình và con đường tu rất hệ trọng. Một lần nữa, các thày không trách cứ con. Con để ý các thày luôn luôn nói: “Những người trong các thày đã từng đầu thai trên Trái đất đã trải nghiệm điều các con trải nghiệm.” Tất cả các thày, vào một thời điểm nào đó, đã coi việc tăng triển tâm linh quá hệ trọng.
Giờ đây, con có thể nói là khi con đi từ tầng 48 lên tầng 96, con cần dốc tâm đủ để kéo mình lên trên tâm thức tập thể và do đó con cần tận tụy, chú tâm, kỷ luật. Con cần đặt ra một số ưu tiên để con nhận ra điều gì quan trọng hơn cho con trong cuộc sống. Vì có thể nói là khi con đặt ưu tiên thì con dễ nói: “À, đây là những bổn phận của tôi trong đời sống hàng ngày và đây là những sinh hoạt tâm linh của tôi, và tôi đã quyết định một sự cân bằng nào đó giữa hai sinh hoạt này và tôi duy trì cân bằng đó.” Tuy thế, kết quả đối với hầu hết mọi người là con coi mình quá hệ trọng. Con nhìn con đường tâm linh rất hệ trọng, nhưng đó cũng là một ngõ vào cho tự ngã pha màu cái nhìn của con về con đường tâm linh.
31.3. Tự ngã coi nó rất hệ trọng
Con càng xem mình và đường tu hệ trọng bao nhiêu thì tự ngã càng có thể ảnh hưởng con bấy nhiêu. Thậm chí sa nhân cũng có thể phóng chiếu một điều gì đó vào tâm con khi con xem mình rất hệ trọng. Lẽ dĩ nhiên sa nhân là ví dụ tối hậu của những sinh thể tự xem mình rất hệ trọng đến độ con thậm chí không thể tuởng tượng được. Hầu hết các con chưa gặp những sa nhân có tầng tâm thức thấp nhất và con không có nhu cầu này. Thày chỉ muốn nói với con là nếu con có thể thấy tâm thức của họ, thì con không thể tưởng tượng được họ tự coi họ hệ trọng tới mức nào, họ cảm thấy họ quan trọng tới mức nào, họ thấy tầm quan trọng của họ vĩ đại như thế nào. Họ nghĩ ngay cả chính Thượng đế cũng đang theo dõi họ, rón rén không dám lại gần họ và lo ngại quyền lực của họ. Đấy là điều họ tin – là họ đã đạt được uy quyền trên Trái đất này và Thượng đế sợ là quyền lực của họ sẽ lớn hơn quyền lực của Thượng đế. Điều này có thể thực cho ông Thượng đế giả mà họ đã tạo ra. Ông Thượng đế này có thể lo ngại họ, nhưng đấng Sáng tạo thật thì lẽ dĩ nhiên không.
Sẽ tới một điểm, chắc chắn khi con tiến cao hơn tầng 96, nhưng cũng sẽ giúp con trước khi con tới tầng 96, khi con cần xem xét vấn đề này và nói: “Tôi có đang quá nghiêm trọng không? Tại sao tôi lại nghiêm trọng đến như thế?” À, đó là vì con đã gán một tầm quan trọng vĩ đại cho con đường tâm linh nói chung và sự tăng triển của con trên con đường đó. Con đã quy định một mục tiêu cho sự tăng trưởng tâm linh của con và gán cho nó một tầm quan trọng vĩ đại, ít nhất là đối với con. Thậm chí con có thể nghĩ nó có tầm quan trọng vĩ đại với các chân sư thăng thiên. Đây quả thực là một trong những lý do chính tại sao có người có thể đạt tới tầng 96, nhưng không vượt qua được khai ngộ buông bỏ sự chú tâm vào ngã, và do đó bắt đầu đi xuống trở lại vì họ tìm cách nâng cái ta tách biệt lên một địa vị tâm linh tối hậu.
Con coi mình rất hệ trọng, hay đúng hơn ngã tách biệt xem nó rất hệ trong, vì một lần nữa, cái Ta Biết là gì? À, nó là nhận biết thuần khiết, nhận biết trung hòa. Có chỗ nào trong nhận biết thuần khiết cho cảm nhận mình nghiêm trọng nhiều hay ít không? Chỗ đó ở đâu vậy? Sự nghiêm trọng chỉ có thể có trong một ngã mà thôi. Có thể đây không phải là một ngã nhị nguyên. Có thể đó là ngã tâm linh đã đưa con tới gần tầng 96. Nếu ngã này bắt đầu xem nó quá hệ trọng, thì nó không thể thấy nó chỉ là cỗ xe, giống như tầng đáy của một hỏa tiễn có vai trò giúp hỏa tiễn bay tới một cao độ nào đó và sau đó sẽ rơi xuống để hỏa tiễn có thể bay lên cao hơn. Nếu cái ta tâm linh này không chịu rơi xuống, không chịu biến mất thì nó có thể có một sức lôi kéo mạnh trên cái Ta Biết – nếu cái Ta Biết không nhận ra nhu cầu phải ngừng nghiêm trọng quá đáng.
31.4. Sa nhân rất nghiêm trọng
Chân sư MORE trong một hiện thân trước có đặt ra câu nói: “Ác ma và những kẻ kiêu ngạo không chịu nổi khi bị chế nhạo.” Con cười ác ma và nó chạy mất. Đây là một sự thật sâu sắc. Sa nhân rất kiêu ngạo. Họ xem họ rất hệ trọng. Họ chờ đợi tất cả mọi người khác đều coi họ hệ trọng như chính họ coi họ hệ trọng. Khi họ gặp một người không coi họ quan trọng, cười họ hay chứng tỏ sẽ không tùng phục, sẽ không bị làm bối rối, sẽ không đánh trả, thì sa nhân không biết phải làm gì.
Con cần tới điểm con không coi sa nhân quan trọng nữa. Làm sao con tới được điểm này nếu con coi mình quan trọng? Bởi vì lúc đó con nghĩ chuyện con tăng triển rất quan trọng, để con có thể làm công việc nào đó có tầm quan trọng vĩ đại cho các chân sư và giải thoát hành tinh khỏi sa nhân, hay bất cứ gì khác mà con có thể nghĩ.
Người tâm linh có vô số cách để gán cho con đường tâm linh của mình một tầm quan trọng vĩ đại. Như vị sứ giả đã giải thích, ông tới điểm thấy cách ông tiếp cận con đường tâm linh đã bị tự ngã pha màu, và một phần của sự pha màu là ông đã xem mình quá hệ trọng. Ông nghĩ sự tăng triển tâm linh của ông có một tầm quan trọng vĩ đại cho tương lai của hành tinh và cho công việc của các chân sư thăng thiên. Ông thấy được sự phù phiếm, hợm hĩnh của thái độ này và nhận biết này một phần do ông đã có đủ trải nghiệm nội tâm về tâm thức của một chân sư thăng thiên nên ông đã nhận ra rằng một chân sư thăng thiên giống như tảng đá của Ki-tô.
31.5. Tự ngã của con không ảnh hưởng được các chân sư thăng thiên
Con có thể dùng tâm vỏ ngoài, dùng tự ngã, để phóng chiếu đủ thứ lên các chân sư thăng thiên: Rằng con đang làm công việc quan trọng vĩ đại này và con đang làm tất cả những hy sinh này để phụng sự các chân sư và do đó, chắc chắn một ngày kia các chân sư sẽ công nhận con. Nhưng các phóng chiếu này không ảnh hưởng gì hết trên các thày là các sinh thể thăng thiên. Các thày là tảng đá của Ki-tô. Các thày sẽ không bị lay chuyển bởi tự ngã của con, bất kể tự ngã nghĩ gì. Khi con sẵn lòng trải nghiệm điều này, nhìn nhận điều này, thì con có thể thấy sự phù phiếm của ý tưởng cho rằng tự ngã có thể xây đắp một tầm quan trọng mà các thày phải tôn trọng – và sau đó con có thể buông bỏ ý tưởng này. Con có thể, như người sứ giả đã mô tả, thực sự gặp gỡ Hiện diện của các chân sư thăng thiên. Con quả thật sẽ có thể có viễn quan về công việc con thực sự có thể làm cho các thày, khi con không làm việc từ tự ngã, và điều này tùy thuộc vào những gì có trong Sứ vụ Thiêng liêng cá nhân của con.
Điều con thấy ở đây là, như các thày đã nói trước đây, nhiều đệ tử tâm linh có một tầm nhìn chính xác về “điều gì” cần được hoàn tất trong cuộc đời họ, nhưng họ thiếu tầm nhìn “làm thế nào” để hoàn tất nó. Con quả thật có thể có một viễn kiến đúng đắn là trong kiếp sống này con có tiềm năng làm điều gì đó cho xã hội hay cho các chân sư thăng thiên, nhưng tự ngã của con đã pha màu cách con nghĩ công việc này sẽ tiến hành như thế nào vì con nghĩ con có thể làm công việc đó bằng tâm vỏ ngoài và tự ngã. Con có thể cho ý tưởng này rơi rụng khi con nhận ra công việc đó không thể làm được qua tự ngã, quả thực là con không thể làm được vì như Giê-su đã nói: “Tự ta không làm được gì cả. Đấng cha trong ta là người làm.”
Đấng cha trong ta là ai? À, đó là tâm Ki-tô. Đó là Hiện diện TA LÀ của con. Đó là các chân sư thăng thiên. Đó là đấng cha trong chúng ta. Lúc ấy con nhận ra: “Tự tôi không làm được gì cả, không làm được bất cứ gì có giá trị, không làm được gì sẽ nâng tâm thức Trái đất lên cao hơn, bởi vì tất cả những gì tôi làm mà bị pha màu bởi tự ngã sẽ chỉ củng cố thêm tâm thức đang khiến hành tinh bị mắc kẹt. Tôi cần buông bỏ cảm nhận là tôi, như một ngã tách biệt, có thể làm điều gì có giá trị theo nghĩa tâm linh.” Lúc ấy con có thể thực sự bắt đầu làm tròn Sứ vụ Thiêng liêng của con bởi vì con không phải là người làm, cho dù theo góc nhìn từ ngoài con là người đang làm. Người làm không phải là ngã vỏ ngoài, cái ta vỏ ngoài, nhưng là cái Ta Biết khi nó là cánh cửa mở qua sự trung hòa của nó. Nếu con trung hòa, con có thể nào xem mình hệ trọng không? Con có thể nghiêm trọng không? Không thể như thế được. Ở đây thày không đang nói là con cần nói: “Ồ, tôi sẽ bắt đầu nói giễu suốt ngày. Tôi sẽ bắt đầu tìm vui thú. Tôi sẽ bắt đầu làm tất cả những gì vui thú để tôi bớt cứng ngắc.” Không thực sự cần thiết với tất cả các con. Nhưng có thể cần thiết với một số trong các con.
31.6. Trở nên trung hòa và hoàn toàn trung thực
Có câu truyện xưa kể rằng có một ông kia bị chẩn bệnh tử vong và bác sĩ cho ông ba tháng để sống. Ông đi thuê tất cả những phim hài hước mà ông tìm được và xem phim suốt ngày và ông cười và cười và cười và ba tháng trôi qua, căn bệnh của ông cũng trôi theo. Đúng là một số các con sẽ được lợi lạc nếu con cố tình làm điều gì hài hước hơn, vui thú hơn, đùa bỡn hơn, nhưng điều này không áp dụng cho tất cả các con, vì mục đích thực sự là trở nên trung hòa. Có thể con đã đi quá xa về phía nghiêm trọng. Có thể con cần đi về hướng kia là con khôi hài, con bỡn cợt, nhưng mục tiêu quả thực là con trở về trạng thái trung hòa vì Ki-tô trung hòa. Trung hòa. Không phải là điểm ở giữa hai cực nhị nguyên nhưng trung hòa là vượt lên trên toàn bộ thang nhị nguyên.
Một khía cạnh khác của quả vị Ki-tô dính liền với tâm thái không nghiêm trọng quá lố là có thể nói con trở nên trung thực hơn khi con tăng triển trong quả vị Ki-tô. Thày không muốn nói trung thực theo nghĩa con không còn nói dối hay lừa đảo người khác, bởi vì con đã phải bỏ các tính này trước khi con đi quá tầng 96. Ý thày là con trung thực hơn theo nghĩa con không tìm cách ẩn núp đằng sau một bộ mặt. Tự ngã luôn luôn muốn che giấu chính nó. Nó luôn luôn muốn mang một bộ mặt ngụy trang nó thành người thiện lành. Khi con đi trên đường tâm linh từ tầng 48 lên 96, con xây dựng một ý niệm bản ngã tâm linh. Có thể nói cái ta tâm linh này cũng là một bộ mặt mà con mang vào, một dáng vẻ bên ngoài và con ẩn núp đằng sau nó. Con không thực sự muốn phơi bày mình ra.
Nhiều người trong các con sẽ nhận ra điều này trong chính mình, như con ngần ngại không muốn nói về các niềm tin tâm linh của mình. Con ngần ngại bước ra ngoài và phơi bày mình cho người khác chỉ trích. Một lần nữa, các thày không trách cứ con, các thày chỉ đơn giản cho con thấy một giai đoạn mà tất cả chúng ta đều trải qua. Khi con tiến cao hơn trong quả vị Ki-tô, con trở nên trung thực hơn – theo nghĩa là khi con trở nên trung hòa hơn, khi con ngừng không xem mình rất hệ trọng, thì tại sao con cần ẩn núp? Con cần che giấu gì?
31.7. Trở nên trong suốt không có gì để giấu
Khi con buông bỏ những ngã này, con càng ngày càng ít thứ cần che giấu. Có thể nói là có những người nghĩ rằng khi con trở nên Ki-tô, thì con trở nên một người có cá tính rất mạnh, một nhân vật oai vệ lúc nào cũng đúng, lúc nào cũng có câu giải đáp, lúc nào cũng có thể chỉ người khác phải làm sao cho đúng cách. Trên thực tế, khi con tăng triển tới các tầng cao hơn của quả vị Ki-tô, con trở nên càng ngày càng trong suốt hơn. Con càng ngày càng bớt nhân cách vỏ ngoài. Có nghĩa là cá tính của Hiện diện TA LÀ của con có thể bắt đầu tỏa sáng xuyên qua con. Đây không phải là nhân cách vỏ ngoài bởi vì, thay vì con trở nên một nhân cách mạnh thì con chỉ trở nên trong suốt.
Con dính mắc điều gì khi con trung hòa? Chẳng dính mắc gì cả. Trong tâm trung hòa có chỗ nào cho dính mắc không? Con hỏi Phật xem, và con nghĩ Phật sẽ nói gì? “Thày không thấy có chỗ nào trong thày cho dính mắc.” Khi con trở nên trong suốt, à, con thấy chẳng có chỗ nào trong con cho dính mắc. Đó là lúc ông hoàng thế gian tới và ông nắm và ông nhìn và ông tìm cách xô đẩy con và cám dỗ con, và ông làm đủ chuyện nhưng ông không tìm thấy có gì trong con để nắm. Ông không tìm được gì hết trong con. Làm sao ông hoàng của thế gian không tìm được gì hết trong con trừ phi con trở nên trong suốt? Khi nào con còn điều gì cần giấu giếm thì ông hoàng của thế gian sẽ tìm được gì đó trong con, bởi vì ông sẽ đe dọa phơi bày điều mà con tìm cách giấu giếm, hay ông sẽ đề nghị giúp con giấu nó, bằng cách nào chăng nữa ông vẫn nắm được gì đó trong con.
31.8. Con không thể làm để lên thiên đàng
Điều con có thể nói ở đây là: Đúng, có một giai đoạn trên con đường tâm linh khi con cần dốc tâm. Con cần có kỷ luật. Con cần chú tâm. Con cần có một mục tiêu để không bị tâm thức đại chúng kéo con đi đủ hướng. Khi con đi quá tầng 96, con cần xoay chuyển vì con đường tu trở thành một sự vui đùa. Con tiếp cận con đường tâm linh một cách vui đùa thay vì nghiêm trọng. Con có thể nói con không thể làm để vào thiên đường, nhưng con có thể vui đùa để vào thiên đường.
Các thày đã nói tới tiến trình khi cái Ta Biết bắt đầu ở tầng 144. Con mang vào một ảo tưởng. Những ảo tưởng con mang vào ở các tầng cao hơn này thực sự giúp con thấy con là một sinh thể có thể hiện thân trên Trái đất – một hành tinh dày đặc. Để con có thể hiện thân trên Trái đất, các điều kiện trên Trái đất phải có vẻ thực đối với con. Khi chúng có vẻ thực đối với con, chúng cũng có vẻ quan trọng đối với con. Chỉ khi chúng có vẻ quan trọng đối với con, thì việc con hiện thân trên một hành tinh như thế mới có vẻ đáng, bởi vì con nghĩ có điều gì quan trọng con có thể làm ở đây.
Khi con đi quá tầng 96 và bắt đầu đi lên những cõi cao hơn, khi con rũ bỏ càng ngày càng nhiều hơn những ảo tưởng đó, thì bất thình lình cảm nhận về thực tại của con bắt đầu xoay chuyển. Những gì con thấy trên Trái đất hay thậm chí những gì con gặp trong đời sống hàng ngày, có vẻ càng lúc càng bớt thực. Giờ đây, điều này là một thách thức trong một giai đoạn, và con gần như trải qua một giai đoạn tâm phân liệt và cảm thấy: “Có bất cứ điều gì thực chăng?” Con có thể có khuynh hướng hầu như muốn rút lui khỏi đời sống hàng ngày bởi vì nó không còn có vẻ thực nữa, nó không có vẻ quan trọng nữa. Con cần tìm ra một sự quân bằng ở đây. Đó là, khi con còn đang hiện thân, những điều kiện mà con gặp trong đời sống hàng ngày có một thực tế và một tầm quan trọng nào đó.
31.9. Vui đùa hơn trong đời sống hàng ngày
Chuyện đơn giản là khi con đạt trình độ trong suốt đó của quả vị Ki-tô, thì con thấy là: đúng, có những điều kiện vật lý mà con gặp trên Trái đất, có những người mà con gặp. Lẽ tất nhiên, họ quan trọng. Lẽ tất nhiên, quan hệ của con với họ quan trọng nhưng nó không quy định con. Nó không làm chủ con. Nó không kiểm soát con. Có nghĩa là giờ đây con có thể tham gia vào đời sống hàng ngày mà chẳng xem nó quá hệ trọng. Con có thể vui đùa hơn trong đời sống hàng ngày. Con có thể vui tươi hơn. Con có thể giúp người khác vui tươi hơn và không quá nghiêm trọng. Con thường có thể học được cách hóa giải xung đột giữa những người khác bằng cách có tầm nhìn trung hòa, tiếp cận cuộc đời một cách vui đùa, ngây thơ.
Nghiêm trọng trong một thời gian là điều cần thiết nhưng nếu con nghĩ con phải nghiêm trọng suốt hành trình cho tới khi thăng thiên, thì con sẽ chỉ khiến mọi chuyện khó khăn hơn hẳn cho con mà thôi. Thày không nói là chuyện này không thể làm được. Con thấy Giê-su khá nghiêm trọng trong ba năm cuối của sứ vụ của thày. Thậm chí trong một đợt truyền giáo trước đây đã có lời giảng là Giê-su không bao giờ cười trong suốt thời gian hiện thân của thày. Tuy nhiên, điều này không đúng như Mẹ Mary có thể nói cho con biết, vì Giê-su khi lớn lên là một đứa trẻ như mọi trẻ khác, chơi đùa như mọi trẻ em khác và cười cợt như mọi trẻ em khác. Tuy nhiên, khi thày cảm nhận được mức nghiêm trọng của sứ vụ của thày, đặc biệt là trong ba năm cuối, thày có trở nên nghiêm trọng hơn và không ai trách cứ điều này.
Con cũng thấy là Giê-su bị treo trên cây thập tự, và thày không xuống được, và thày không chết được. Thày như bị kẹt trong chốn không có lối ra và chỉ khi thày xoay chuyển tâm và thấy vẫn còn một hồn ma mà thày cần buông bỏ, và thày buông bỏ được hồn ma này, thì thày mới đi bước kế tiếp được. Chuyện có thể xảy ra là con đạt tới một tầng tâm thức khá cao, chắc chắn vượt quá tầng 96, và con vẫn còn giữ mình trong một trạng thái lơ lửng, một vùng đất không có lối ra, một thế bí, vì có điều gì đó con chưa thấy do đó con chưa thể buông bỏ được. Trên con đường tâm linh, con học được thói cười mình càng sớm thì mọi chuyện sẽ càng dễ dàng cho con hơn.
Lẽ tất nhiên ngay cả ở tầng 48, con có thể học thói cười mình và nếu con có thể cười mình, thì tự ngã sẽ bớt chi phối được con. Và tà lực cũng vậy, vì con thấy đấy, khi con cười mình thì con đưa tự ngã vào tình trạng khó xử. Tự ngã muốn chi phối con nhưng nó chỉ chi phối được con bằng cách lộ mặt cho con thấy ít nhất trong một khoảnh khắc ngắn. Nếu tự ngã cảm thấy có nguy cơ bị con cười khi nó lộ mặt, thì tự ngã sẽ nghĩ kỹ lại hơn.
Với ác ma và tà lực cũng vậy. Chúng không chịu đựng nổi khi bị chế giễu cho nên nếu chúng cảm thấy có nguy cơ bị chế giễu, thì chúng có thể nói: “Tại sao mình không để anh chàng này yên? Nhìn kìa có anh chàng khác ở đằng kia tự coi mình rất hệ trọng. Chúng ta hãy tới đó thay vì ở đây.” Đây là một vị thế cũng khá lắm trên một hành tinh như Trái đất.
Thày đã hội đủ điều kiện thăng thiên bằng cách nào? À, bằng cách trở nên hoàn toàn trong suốt đối với những lực của thế gian. Chúng không tìm thấy gì trong thày bởi vì chẳng có gì trong thày mà thày coi là hệ trọng. Quả thực, điều gì ngăn cản con cũng chuyển hóa giống như thế, được tái sinh bởi Ki-tô bởi vì con sẵn sàng từ bỏ nhân vật đệ tử tâm linh nghiêm trọng để tái sinh thành một đệ tử tâm linh vui đùa.
31.10. Điều đưa con vào đám rối rắm cũng có thể đưa con ra khỏi đám rối rắm
Thày muốn nói vài điều về giáo lý xưa cũ nói về số 144.000 linh hồn từ Kim tinh đã chọn đầu thai xuống Trái đất ở một thời điểm quá khứ xa xưa. Các linh hồn này là những avatar theo định nghĩa mà các thày đã trao truyền, vì Kim tinh đã đạt được một trình độ cao hơn Trái đất. Cho nên những giáo lý các thày đã trao truyền về các avatar có thể được áp dụng cho tất cả những sinh thể đó vẫn còn hiện thân. Trong nhiều thập niên vừa qua, nhiều đệ tử chân sư thăng thiên đã có cảm nhận nội tâm mạnh rằng họ đến từ Kim tinh cùng với Venus và thày, Nữ Chân sư Venus và Thày. Nếu con có cảm nhận đó thì con hãy áp dụng những giáo lý về các avatar này và con sẽ tiến bộ vượt bực. Thày cũng muốn nói là trước khi số 144.000 người này đến từ Kim tinh và trước khi những avatar khác đến từ những hành tinh tự nhiên khác, thì tất cả các con đều có một đặc tính.
Giờ đây Maitreya có nói tới chuyện con có tầm nhìn lạc quan là con có thể đối phó với những thử thách trên Trái đất. À, tầm nhìn đó là gì? Quả thực nó là cảm nhận không coi mình quá hệ trọng. Con có thái độ vui đùa, con nghĩ: “À… mình có thể vui đùa khi sống trên Trái đất. Bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào mà mình gặp trên Trái đất, mình có thể vui đùa ra khỏi nó.” Con thấy đấy, bởi vì con không xem mình quá hệ trọng, nên con không xem Trái đất và nhị nguyên quá hệ trọng. Có thể nói đây là điều khiến con bị mắc kẹt trong tâm, vì khi con bị chấn thương nhập đời thì con bắt đầu xem mình quá hệ trọng – hay đúng hơn con tạo ra tự ngã tự xem nó quá hệ trọng.
Con có thể nói điều làm con rơi vào đám rối beng là thái độ vui đùa của con nhưng thay vì trách mình hay thay vì nói: “À, vui đùa là sai, đáng lẽ tôi phải nghiêm trọng hơn,” thì con chỉ cần làm một sự xoay chuyển giản dị và nói: “À, điều làm tôi rơi vào đám rối beng cũng là điều có thể đưa tôi ra khỏi đám rối beng.” Có thể là thái độ vui đùa của con đã đưa con vào trạng thái tâm hiện tại nhưng thái độ vui đùa của con cũng có thể giải thoát con ra khỏi trạng thái tâm đó. Ở đây con cần xoay chuyển và nhận ra thách đố chính trên một hành tinh như Trái đất chính xác là: Con có một tầm nhìn, một thái độ về cuộc sống và về chính mình trước khi con tới đây. Khi con tới đây, con bị cú sốc vì mọi chuyện không như những gì con nghĩ. Do đó, giờ đây, dù con không thực sự ý thức chuyện này, con quyết định, tỷ dụ như: “Tôi không nghiêm trọng đủ về Trái đất. Tôi có thái độ vui đùa quá mức và đó là tại sao tôi rơi vào đám rối beng của chấn thương nhập đời và bọn sa nhân này. Từ nay tôi sẽ không bao giờ có thái độ vui đùa nữa. Vui đùa là một vấn đề.”
Con thấy con đã chối bỏ chính điều đã đưa con tới Trái đất. Con nghĩ: “Ồ, thái độ đó sai rồi, nó không quân bằng, nó quá mức, đáng lẽ tôi phải nghiêm trọng hơn nhiều.” Do đó, con không thể dùng chính đức tính vui đùa để thoát khỏi đám rối beng, con không thể vui đùa ra khỏi đám rối beng. Con nghĩ: “Tôi vui đùa vào đám rối beng.” Con đã không vui đùa vào đám rối beng trên Trái đất. Sa nhân đã tấn công con một cách hung hãn và tàn bạo nhất. Con không vui đùa vào đám rối beng nhưng con có thể vui đùa ra khỏi nó bằng cách không xem sa nhân hệ trọng, không xem tự ngã hệ trọng, không xem ý niệm bản ngã của con hệ trọng. Con thấy chăng, đức tính đã đem con tới đây cũng chính là đức tính có thể đưa con ra khỏi đây khi con mở tâm đón nhận nó, kết nối lại với nó và chấp nhận nó là tiềm năng tốt nhất giúp con thoát ra khỏi đám rối beng. Ai ngờ được rằng con có thể vui đùa để ra khỏi một đám rối beng quá sức tưởng tượng mà con thấy trên hành tinh này? Khi con trụ vững chắc vào tâm Ki-tô và giáo lý của Giê-su rằng trừ khi con trở nên trẻ nhỏ, thì con thấy là cách duy nhất để con thoát, ở một tầng nào đó, là con vui đùa và không xem mọi chuyện quá hệ trọng. Nếu con có thể nhìn sự thể và cười nhạo nó, thì liệu nó có còn thực như trước chăng, liệu nó có còn sức mạnh trên con như trước chăng?
31.11. Ra khỏi sự hệ trọng của Trái đất
Lẽ tất nhiên là không. Nói cách khác, con hãy ngừng trách mình đã không nghiêm trọng đủ trước khi con tới đây. Thái độ thiếu nghiêm trọng của con trên hành tinh tự nhiên không phải là vấn đề. Thái độ nghiêm trọng mà con đã tạo ra sau khi tới Trái đất là vấn đề. Làm sao con thoát khỏi thái độ nghiêm trọng quá đáng mà con có trên Trái đất? Bằng cách con nối kết lại với tính vui đùa, và con vui đùa trong suốt hành trình về nhà. Nhà có thể là Kim tinh hay một hành tinh khác, hoặc con sẵn sàng gọi cõi thăng thiên là nhà. Con cứ vui đùa trên đường về nhà.
Với lời này, thày đã vui đùa ở đây, thày rất vui khi tương tác với các con và bây giờ thày sẽ vui đùa trở về cõi thăng thiên mà thày thực sự chưa hề rời, bởi vì làm sao có thể có chia cách trong tâm Ki-tô? Từ tầm nhìn của con trên Trái đất, thày có vẻ như tách biệt với con, nhưng từ tầm nhìn của thày trên cõi thăng thiên, thày không tách biệt. Thày không phải du hành cả ngàn dặm để tới Trái đất. Thày không cần lấy một máy bay vũ trụ để tới đây.
Thày chỉ cần xoay chuyển chú tâm của thày vì thày vượt quá thời gian và không gian. Thày chỉ cần đặt chú ý của thày vào một nơi và ngay tức khắc thày ở đó, bất cứ nơi đó ở đâu. Khi con nối kết với tâm Ki-tô thì có bất cứ địa điểm nào không? Con có thể nói chăng là Trái đất có một địa điểm đặc thù trong tâm Ki-tô? Có một loại bản đồ trong tâm Ki-tô chăng? Đây là Kim tinh, và đây là Trái đất, và đây là Sirius, và đây là không hệ trọng quá mức? Không như thế đâu. Điều này lẽ tất nhiên khó nắm bắt, đặc biệt bằng tâm đường thẳng, nhưng tâm đường thẳng không biết vui đùa. Tâm trực giác có thể vui đùa và một cách vui đùa là con nghiền ngẫm những bí ẩn làm tâm đường thẳng bối rối.
Với lời này, thày niêm con trong sự vui đùa mà THÀY LÀ, sự trong suốt mà THÀY LÀ, sự tươi trẻ mà THÀY LÀ. Sanat Kumara TA LÀ.